Nguồn:
read.st
Đi đến ban tối, đám người Côn Luân hạ trại nghỉ tạm. Một gã đệ tử tới xe kêu lên:
Đám người Linh Âm nghe khẩu khí của gã nọ có phần khách khí, không ngờ dùng chữ "Xin" thì ngạc nhiên trong lòng. Chỉ riêng có Ngũ Định Viễn hiểu rõ, rằng Thiên Sơn Thần Cơ Động chắc chắn là nơi trọng yếu cơ mật. Nếu không đám người Côn Luân Sơn kiêu ngạo ác độc sớm hành hạ bọn họ thành tàn phế, sao có thể lo lắng chu đáo như thế.
Mọi người xuống xe, Ngũ Định Viễn thấy đang ở một nơi bằng phẳng hoang vu, đã là vùng quan ngoại Tây cương. Môn nhân Côn Luân nấu một nồi cháo cho mọi người. Ngũ Định Viễn mới ăn vài miếng, lại thấy nơi tay phải lại truyền đến một trận đau nhức, đau đến sắc mặt hắn trắng bệch, thân thể thoáng cái ngã xuống đất, chén cháo trên tay liền đổ ra.
Diễm Đình thấy vậy cả kinh hỏi:
Nàng đang muốn tiến lên, chợt nghe một người quát mắng:
Diễm Đình quay đầu, thấy Tiền Lăng Dị đứng chống nạnh hai tay ở phía sau mắng chửi. Nàng biết người này hung bạo háo sắc, liền hoảng sợ lui về sau lưng Linh Âm.
Lý Thiết Sam đi tới đưa tay nâng Ngũ Định Viễn dậy, cười lạnh nói:
Tiền Lăng Dị thấy khóe miệng của lão nhếch lên không hề sợ hãi, cả giận nói:
Hắn vừa nói vừa xông tới. Kim Lăng Sương thấy sư đệ tranh chấp cùng người, nhớ lời dặn của chưởng môn, vội ngăn cản rồi thấp giọng nói:
Tiền Lăng Dị hắc hắc cười lạnh, không dám nhiều lời, lui ra một bên.
Kim Lăng Sương đi tới, ngồi xổm bên người Ngũ Định Viễn, hòa nhã nói:
Lúc này trên trán Ngũ Định Viễn đổ đầy mồ hôi hột, khắp cánh tay ngứa ngáy giống như có cả vạn con kiến đang cắn xé bên trong, đau đến nỗi nói không thành lời. Kim Lăng Sương đưa tay khẽ đặt trên vai hắn, tiếp theo vận nội công trấn áp độc tính. Qua một lát, đã thấy bạch khí lượn lờ trên đầu y.
Linh Âm cùng Lý Thiết Sam nhìn nhau, hai người đều kinh nghi bất định. Không biết Ngũ Định Viễn bị thứ gì lợi hại đả thương thành như vậy. Khuôn mặt thanh tú của Diễm Đình càng trắng xanh, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Ngũ Định Viễn, chỉ sợ hắn đột nhiên chết đi.
Qua một lúc, Ngũ Định Viễn thở ra một hơi dài, cảm giác đau đớn nơi tay phải đã dịu lại. Kim Lăng Sương thấp giọng nói:
Lúc này sắc mặt Kim Lăng Sương cũng trắng bệch, xem ra lần chữa thương vừa rồi hao tổn khá nhiều công lực, đã làm cho y có phần mệt mỏi.
Ngũ Định Viễn biết đối phương xuất thủ cứu giúp là mang rắp tâm khác, tuyệt không phải lo cho sinh tử của bản thân mình. Hắn lập tức quay đầu đi chỗ khác không đáp.
Chợt thấy một gã đệ tử đi tới, nói:
Ngũ Định Viễn lau mồ hôi trên mặt. Tuy không biết Trác Lăng Chiêu muốn gì nhưng lúc này bản thân đang ở dưới mái hiên nhà người, không thể không cúi đầu, liền đứng dậy đi theo đệ tử kia.
Diễm Đình sợ đám người Côn Luân Sơn bất lợi với Ngũ Định Viễn, vội kéo tay hắn lại, lớn tiếng nói:
Lúc này Kim Lăng Sương đã điều hoà lại khí tức. Y chậm rãi đứng dậy, nói:
Y vừa nói vừa khẽ đẩy Diễm Đình ra để Ngũ Định Viễn rời đi. Đám người Linh Âm thấy đệ tử Côn Luân Sơn hành sự quái dị, nhất thời sôi nổi nghị luận về dụng tâm của Trác Lăng Chiêu.
Ngũ Định Viễn theo đệ tử kia đến một góc lều. Hắn nghiêng mắt nhìn lại, chỉ thấy Trác Lăng Chiêu tay cầm da dê đang trầm tư.
Gã đệ tử kia khom người nói:
Trác Lăng Chiêu ngẩng đầu, phất tay ý bảo đệ tử kia lui ra. Ngũ Định Viễn thấy thần sắc của đối phương ngưng trọng, đích thị là có việc tìm mình, liền đứng ở một bên chờ người lên tiếng.
Trác Lăng Chiêu nhìn da dê, trầm ngâm hỏi:
Ngũ Định Viễn không ngờ đối phương hỏi vấn đề này, sửng sốt nói:
Trác Lăng Chiêu lắc đầu thở dài :
Y đưa tấm da dê ra trước mặt Ngũ Định Viễn, chỉ vào đường màu hồng ở trên đó, nói:
Ngũ Định Viễn nghe thì sinh nghi. Trác Lăng Chiêu luôn phụng mệnh Giang Sung hành sự, sao bỗng lại quan tâm đến bí mật trên da dê? Chẳng lẽ người này cướp nó là có ý định riêng?
Hắn ho khan một tiếng, nói:
Trác Lăng Chiêu hừ một tiếng, nói:
Ngũ Định Viễn rùng mình thầm nghĩ:
“Bộ dáng của họ Trác tuyệt không phải nói dối, trên da dê đích thị là có huyền cơ khác”
Khi trước hắn cùng Dương Túc Quan từng mấy phen so sánh đối chiếu hồng tuyến trên da dê với địa hình thực tại nhưng thủy chung không hiểu nó có ý gì. Nếu là biên giới ước định, sẽ có nhiều chỗ hoạch định đất đai Đại Minh trong vùng núi non dễ thủ khó công, không hợp với lẽ thường. Ngoài ra còn có những chỗ lấn sang phía tây so với cột mốc biên giới khi trước, lại càng không hợp với sự tình bán nước. Ngũ Định Viễn càng nghĩ càng thấy Trác Lăng Chiêu có thâm ý nào đó.
Lúc này khóe miệng Trác Lăng Chiêu nhếch lên, lắc đầu nói:
Y phất phất tay, muốn sai người dẫn Ngũ Định Viễn rời đi. Ngũ Định Viễn muốn tìm hiểu rõ ràng, vội nói:
Trác Lăng Chiêu nhìn Ngũ Định Viễn, nói:
Ngũ Định Viễn nghe đối phương nói đến thuật phong thủy, ngây người một hồi lâu mới hỏi:
Trác Lăng Chiêu lại nhìn da dê, nói:
Lời của Trác Lăng Chiêu thật hoang đường. Ngũ Định Viễn há to miệng, thoáng chốc dở khóc dở cười nói:
Trác Lăng Chiêu nghe hắn châm chọc nhưng không tức giận, chỉ lắc đầu nói:
Vừa nói vừa kéo Ngũ Định Viễn bước ra ngoài. Hai người đi vài bước, Trác Lăng Chiêu chỉ vào một chỗ dưới đất rồi nói:
Ngũ Định Viễn cúi đầu nhìn. Thấy dưới đất có một cái khe cỡ ngón út, bên trong còn có khí lưu huỳnh bay ra. Hắn lại ngẩng đầu. Dưới ánh trăng, chỉ thấy cái khe chạy dọc về phía tây, dài liên miên không biết bao nhiêu dặm đường. Nhớ tới khi xuất phát, Trác Lăng Chiêu từng cho đám môn nhân đệ tử xem xét dưới đất, ắt hẳn là lần tìm theo cái khe này. Ngũ Định Viễn liền hỏi:
Trác Lăng Chiêu không đáp, đưa tay chỉ vào một chỗ trên đường màu hồng, nói:
Ngũ Định Viễn cúi đầu xem qua rồi gật đầu. Trác Lăng Chiêu lại đưa tay chỉ vào một chỗ khác trên đó, nói:
Ngũ Định Viễn nhìn theo, chỉ thấy hồng tuyến vẽ qua một hồ nước. Hắn ồ một tiếng, nói:
Khi nói thì lộ nụ cười, dù không muốn trào phúng nhưng khóe miệng nhịn không được lộ vẻ khinh thường.
Trác Lăng Chiêu không đáp, đi vài bước dọc theo cái khe, đưa tay chỉ vào phương xa nói:
Ngũ Định Viễn theo lời nhìn lại. Chỉ thấy cái khe uốn lượn về phía tây, qua gần trăm thước, đột nhiên thấy một vùng sóng bạc dập dờn, không ngờ cái khe đã chạy vào một hồ nước sâu. Nếu chiếu theo hồng tuyến mà đi, mọi người sẽ bị chìm nơi đáy hồ.
Trác Lăng Chiêu nói:
Ngũ Định Viễn hắng giọng một tiếng, nói:
Trác Lăng Chiêu nói:
Ngũ Định Viễn nghe đối phương sầu khổ, thầm nghĩ:
“Ngươi hao tâm tổn tứ giúp loạn thần tặc tử, lại bị ngăn trở ở chỗ này, đúng là tự tìm cái khổ”
Hắn đang có ý nghĩ buồn cười, chợt nhớ tới thương thế trên người, muốn giải độc, bắt buộc phải tìm được Thần Cơ Động, thở dài một tiếng rồi ngồi chồm hổm xuống quan sát kỹ cái khe.
Khe này rộng chừng ngón tay, Ngũ Định Viễn đẩy đất hai bên khe ra. Chợt nghe Trác Lăng Chiêu kêu lên:
Lời còn chưa dứt, Ngũ Định Viễn đã cảm giác tay trái nóng rát, không ngờ bị bỏng bởi các bọt khí bốc lên trên mặt khe.
Ngũ Định Viễn cười khan nói:
Trác Lăng Chiêu thản nhiên nói:
Ngũ Định Viễn không biết đối phương đang hồ ngôn loạn ngữ cái gì, chỉ ậm ừ một tiếng, đang muốn đứng dậy, lại thấy dưới khe sâu dường như có vật gì đó. Hắn lấy làm kỳ, tìm một hòn đá ném xuống.
Hòn đá vừa chạm đất, giây lát đã nghe một tiếng vang như có vật gì đó kêu to. Ngũ Định Viễn lấy làm kinh hãi, run giọng nói:
Trác Lăng Chiêu cũng thất kinh, vội vàng chuyển thân lại đây. Liền vào lúc này, mặt đất chậm rãi nứt ra, dường như có nham thạch nóng chảy sắp phun trào. Trác Lăng Chiêu cùng Ngũ Định Viễn kinh hãi hai mặt nhìn nhau.
Đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, đồng thời mặt đất nứt toác ra. Chỉ thấy một vật to lớn nhảy vọt lên, Ngũ Định Viễn sợ đến tay chân nhũn ra, không biết làm sao né tránh. Mắt thấy vật kia sắp cắn rơi đầu Ngũ Định Viễn, Trác Lăng Chiêu đã nhanh tay lẹ mắt kéo hắn sang một bên. Vật kia cắn vào khoảng không, vù một tiếng lại chui xuống dưới khe.
Tiếng gió thổi rin rít, mặt đất toác ra một khe lớn. Ngũ Định Viễn cùng Trác Lăng Chiêu tuy là sinh tử đối đầu, trong lúc đại biến này, bất giác nhìn nhau một cái, sắc mặt cả hai trở nên xanh mét.
Mới rồi tuy chỉ trong nháy mắt nhưng hai người đã thấy rõ ràng. Vật quỷ dị kia dài tới cả mười thước, toàn thân đầy vảy vàng lấp lánh giống như một con mãng xà lớn. Ngũ Định Viễn run giọng hỏi:
Trác Lăng Chiêu hít một hơi thật sâu, lắc đầu nói:
Trong lòng hai người không hẹn mà cùng hiện lên một ý niệm chung:
------oOo------