Hồi 4
Nguồn:
read.st
Chợt nghe Tần Trọng Hải nói:
Thân mình y nhoáng lên tránh ra, ánh lửa soi rõ bóng phi tiêu. Ngôn Nhị Nương thấy đối phương đã nhận ra quỷ kế của mình, chỉ hừ một tiếng không nói gì.
Tần Trọng Hải đứng dậy, tay cầm miếng thịt thỏ đã nướng chín tới chỗ Ngôn Nhị Nương, nói:
Ngôn Nhị Nương đang rất đói, hơn nữa thúc thủ vô sách với Tần Trọng Hải, chỉ hung hăng trừng mắt nhìn y rồi cầm lấy thịt thỏ, ăn một miếng lại liếc mắt một cái, như hận không thể chém y ngàn đao.
Tần Trọng Hải ngồi xổm ở bên, đợi nàng ăn hết thịt nướng mới nói:
Y thấy tuyết rơi ngoài điện đã giảm, liền đứng dậy nói:
Tần Trọng Hải đuổi bắt Ngôn Nhị Nương là muốn đưa nàng về doanh trại, có điều thấy tính khí của nàng cương liệt, lúc này thân thể lại đang rất yếu, nếu bắt ép chẳng khác nào bức nàng vào tử lộ. Vì thế có ý thả người.
Ngôn Nhị Nương hừ một tiếng, oán hận nói:
Tần Trọng Hải không để tâm lời này, lại đưa ra thêm mấy miếng thỏ bắt được khi trước, nói:
Tới giờ này y rời quân doanh đã nửa ngày, trong lòng lo lắng muốn trở về sớm một chút.
Tần Trọng Hải bước ra cửa điện, Ngôn Nhị Nương nhìn bóng dáng y, trong lòng nàng chợt dấy lên nỗi phiền muộn khó tả, nhớ tới huynh đệ bị bắt, vội kêu lên:
Lúc này Tần Trọng Hải đã ra ngoài, nghe tiếng gọi, không trở lại mà chỉ đứng ở ngoài cửa hỏi:
Ngôn Nhị Nương quát:
Tần Trọng Hải biết đám người này cừu hận triều đình. Nếu không hàng phục bọn họ, ngày sau tất có hậu hoạn, Ngôn Nhị Nương mang thương tích trên người, không thể di động nên đành thả, còn mấy người khác khó khăn lắm mới bắt được, sao có thể tùy tiện thả đi? Y lắc đầu nói:
Ngôn Nhị Nương vô kế khả thi, lúc này cử động nửa bước cũng khó chứ đừng nói xuất thủ cứu người. Nàng muốn mở miệng cầu khẩn, chợt trong lòng dâng lên ý niệm quật cường, lạnh lùng nói:
Tần Trọng Hải nghe một hồi, biết nàng lo cho đám huynh đệ, đành thở dài rồi quay lại.
Ngôn Nhị Nương thấy đối phương trở về, sắc mặt thoáng chốc vui vẻ, lại thấy y ngồi xuống bên người nàng, nói:
Ngôn Nhị Nương hừ một tiếng khinh miệt, nhổ một bãi nước miếng tới. Tần Trọng Hải nghiêng người tránh đi, nhẹ giọng than:
Ngôn Nhị Nương quay đầu lại, dưới ánh lửa thấy Tần Trọng Hải đang thành thật nhìn mình. Trong lòng khẽ động, nàng đưa tay che mặt khóc thút thít. Tần Trọng Hải thấy nàng lúc giận lúc khóc, thầm nghĩ:
“Năm nay sao xuất hiện nhiều bà điên như thế, lão tử nên cẩn thận hơn”
Y hắng giọng một tiếng, không biết khuyên giải như thế nào nên đành mặc cho nàng khóc.
Ngôn Nhị Nương khóc không ra tiếng, nói:
Tần Trọng Hải ngạc nhiên nói:
Ngôn Nhị Nương lắc lắc đầu, buồn bã nói:
Tần Trọng Hải cả kinh, hỏi:
Ngôn Nhị Nương gạt nước mắt, ngang nhiên nói:
Tần Trọng Hải vừa biết người nọ là một trong Ngũ hổ thượng tướng Mã quân. Y ngưng mắt nhìn lại, thấy Ngôn Nhị Nương đang thất thần tưởng nhớ trượng phu. Trong lòng đột nhiên có cảm giác khác thường, y vội hắng giọng một tiếng, hỏi:
Ngôn Nhị Nương vui vẻ nói:
Tần Trọng Hải ừm một tiếng, nói:
Ngôn Nhị Nương nhẹ nhàng nói:
Nàng đang định thao thao nói tiếp, Tần Trọng Hải vội cắt đứt câu chuyện, hỏi:
Ngôn Nhị Nương nghe thế muốn ngồi dậy, chỉ là xương sườn đã gẫy nên khó mà nhúc nhích. Tần Trọng Hải tính tình rộng rãi hào phóng, không câu nệ ngoan cố như Lư Vân, không quá xem trọng lễ tiết nam nữ, lúc này liền đưa tay qua ôm eo, nhẹ nhàng nâng nàng dậy.
Ngôn Nhị Nương bị người khác ôm vào ngực, không phản kháng được, khuôn mặt đỏ ửng nói:
Nàng nhớ lại chuyện xưa, nước mắt lại trào ra.
Tần Trọng Hải nói:
Ngôn Nhị Nương lại khóc lên bi ai. Tần Trọng Hải cười khổ thầm nghĩ:
“Lão tử giờ chịu giá rét trên núi nghe một bà điên khóc, những ngày tới vạn lần không nên đánh bạc, nếu không chắc chắn thua sạch túi”
Tần Trọng Hải nào biết đâu rằng, mười mấy năm qua Ngôn Nhị Nương ít giao thiệp bên ngoài, mỗi ngày đều phải thể hiện bộ mặt đại tỷ lạnh như băng, chưa từng lộ tâm sự trước mặt người ngoài, dù mấy huynh đệ Tiểu Thố Nhi cũng không biết, như vậy lấy ai hiểu được đêm khuya nàng lã chã rơi lệ, úp mặt vào gối khóc một mình? Lúc này Tần Trọng Hải chân tình thành ý hỏi nàng, lộ ra thảm sự hai mươi năm trước, bảo nàng sao có thể không khóc?
Ngôn Nhị Nương càng khóc càng bi thương, động đến vết thương trên ngực đau đến kêu thành tiếng. Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
Ngôn Nhị Nương mắng:
Tần Trọng Hải cười ha hả, nói :
Ngôn Nhị Nương mắng:
Nhất thời tức giận lại quên đi nỗi bi thương. Tần Trọng Hải nhìn khuôn mặt kiều diễm kia, thầm nghĩ:
“Mỹ nhân như vậy nên khóc ít thì tốt, nếu thành người quái dị, chẳng phải sẽ lãng phí sao?”
Trong lòng nghĩ vu vơ, khóe miệng liền nộ nụ cười.
Ngôn Nhị Nương thấy y cười dài, biết không phải chuyện tốt, liền cả giận hỏi:
Tần Trọng Hải cười nói:
Ngôn Nhị Nương nghe y khen nàng mỹ miều thì xấu hổ, vội vàng cúi đầu. Qua một lúc, nghĩ đến bị người xem thường như trẻ nít, trong mắt lại chớp động lệ quang như muốn khóc.
Tần Trọng Hải nhìn đôi mắt ấy, trong lòng liền nghĩ:
“Nữ nhân này ngoài cứng trong mềm, thật sự không thể làm lão đại, hai mươi năm qua nhất định vô cùng khổ sở, giờ đây cùng đường mới sinh lòng tự sát”
Qua thật lâu sau, Ngôn Nhị Nương sâu kín thở dài nói:
Tần Trọng Hải nghe mấy câu này, nhận ra tâm tình cô tịch của nàng, liền an ủi:
Ngôn Nhị Nương nhìn những bông tuyết đang lùa vào từ ngoài cửa, run giọng nói:
Tần Trọng Hải thở dài:
Ngôn Nhị Nương lẩm bẩm:
Nói xong lại khóc rống lên.
Tần Trọng Hải thầm nghĩ:
“Không biết khi đó xảy ra chuyện gì, sơn trại lớn như thế lại có thể bị hủy đi? Nộ Thương Sơn thành danh không phải ngày một ngày hai, chắc chắn nhân tài không thiếu, sao lại không thể chống nổi?”
Tần Trọng Hải thấy bộ dáng của Ngôn Nhị Nương đầy thảng thốt, biết tâm tình nàng bi thống, tuy tò mò nhưng cũng không hỏi thêm nhiều.
Hai người yên lặng một lúc, chợt nghe từ sườn núi truyền đến tiếng gọi:
Tần Trọng Hải rùng mình, biết Lư Vân phái người đi tìm kiếm mình, sợ hai bên gặp mặt, vội nói:
Nói rồi lập tức đứng dậy đi ra cửa điện.
Ngôn Nhị Nương run giọng nói:
Tần Trọng Hải gật đầu:
Y thấy Ngôn Nhị Nương chăm chú nhìn mình, tưởng nàng vẫn không yên lòng về mấy người huynh đệ kia, đành nói:
Lại nghe đỉnh núi có tiếng thét dài, người này đang tới thật nhanh, hẳn là Lư Vân. Tần Trọng Hải quay đầu nói:
Ngôn Nhị Nương cúi đầu nhìn đống lửa, khuôn mặt đầy vẻ cô đơn. Tần Trọng Hải không còn thời gian, liền lao ra ngoài điện. Nhoáng cái tuyết lớn đập vào mặt, y nheo mắt gọi lớn:
Quả nhiên nghe thấy thanh âm của Lư Vân:
Sau đó Lư Vân đi tới nắm lấy tay Tần Trọng Hải.
Tần Trọng Hải thấy hắn không màng gió tuyết đi tìm mình, cảm động thầm nghĩ:
Bèn nói:
Lư Vân hỏi:
Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
Nói xong, cả hai cùng leo xuống núi.
Lư Vân triệu hồi binh sĩ trên đường, nói với Tần Trọng Hải:
Tần Trọng Hải cười to:
Hai người trở lại quân doanh, có mấy tên binh sĩ dâng rượu lên để hai người uống hâm nóng thân mình.
Lư Vân nói :
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Chợt nghe ngoài trướng có một âm giọng the thé:
Một người cố làm ra vẻ oai phong đi đến, chính là Tiết Nô Nhi.
Tần Trọng Hải cười hắc hắc, nói:
Tiết Nô Nhi cười lạnh nói:
Lão lại chuyển chủ đề, hỏi:
Tần Trọng Hải nói :
Tiết Nô Nhi hì hì cười, nói:
Tần Trọng Hải cả giận nói:
Tiết Nô Nhi cười nói:
Tần Trọng Hải hừ một tiếng khinh miệt, trầm giọng nói :
Lư Vân thấy Tiết Nô Nhi nói chuyện nham hiểm, cũng xen vào:
Trên mặt Tiết Nô Nhi chợt lóe thanh khí, cất giọng the thé:
Lão hắng giọng nói:
Tần Trọng Hải lắp bắp kinh hãi, lớn tiếng nói:
Tiết Nô Nhi hừ một tiếng, nói:
Tần Trọng Hải nói:
Tiết Nô Nhi cười lạnh nói:
Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
Chợt nghe thanh âm của Hà đại nhân vang lên:
Mọi người ngẩng đầu, đã thấy Ngự Sử Hà đại nhân tới. Tần Trọng Hải đứng dậy vấn an:
Hà đại nhân không khách sáo ngồi xuống, nói:
Tần Trọng Hải ngạc nhiên nói:
Hà đại nhân nói:
Tần Trọng Hải ừm một tiếng, nói:
Tần Trọng Hải làm sao biết được mấy gã phiên tăng bị thương dưới tay đám người Vi Tử Tráng. Ngày ấy vì cướp đoạt phòng trọ, đám phiên tăng tranh chấp với người Cửu Hoa Sơn khiến hai bên xuất thủ. Thứ nhất do phiên tăng hành xử ngạo mạn, thứ hai là tính khí Trương Chi Việt nóng nảy nên đánh bị thương sứ thần. Tuy Dương Túc Quan đã ra mặt hòa giải nhưng không cách nào làm sự việc dịu đi hoàn toàn. Hai bên có mâu thuẫn khiến việc kết thân gần như thất bại.
Hà đại nhân nói :
Tần Trọng Hải thở dài chưa quyết, bỗng thấy Lư Vân ghé tai thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải gật đầu tỉnh ngộ, nói với Hà đại nhân:
Hà đại nhân gật đầu, nói:
Tần Trọng Hải nói :
Tần Trọng Hải tính rằng. Chỉ cần quan binh Ngọc Môn quan có thể chiếm cứ mấy cứ điểm quan trọng ngoài quan ngoại, khi đó dù có bị địch nhân phục kích cũng có thể an toàn quay về.
Hà đại nhân nghe yêu cầu này thì hắng giọng một tiếng, nói:
Ngọc Môn Quan do nhân mã Giang Sung nắm giữ. Ngoài đại gian thần này, trước nay trong triều không ai có thể chỉ huy được.
Hà đại nhân quay đầu nhìn Tiết Nô Nhi, hỏi:
Tiết Nô Nhi thấy mọi người nhìn về mình, đắc ý cười thầm: “ Các ngươi bình thường tự cao tự đại, lúc này muốn được việc, chẳng phải cần nhờ công công ta sao?”
Tần Trọng Hải biết mời tướng không bằng khích tướng, lập tức lắc đầu nói:
Tiết Nô Nhi nổi nóng:
Tiết Nô Nhi là Phó tổng quản Đông xưởng, quyền vị chỉ dưới Lưu Kính, ngay cả đám người Côn Luân Sơn cũng không dám đắc tội. Nếu lão xuất mã, thủ hạ của Giang Sung đương nhiên không dám càn rỡ bất tuân.
Hà đại nhân vui vẻ nói:
Tiết Nô Nhi cũng vui mừng trong lòng. Tính tình của lão cổ quái khiến hầu hết triều thần chán ghét. Lần này hộ tống công chúa, là cơ hội tốt để kết giao với một đại thần như Hà đại nhân. Lão liên tiếp cười nói:
Với tính tình ngạo mạn quái gở của lão, nói vài câu khiêm tốn này thật không dễ. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------