Hồi 2
Nguồn:
read.st
Đúng lúc này, bỗng nghe một tiếng nổ rất lớn vang dội. Mặt đất dưới chân chấn động, đám đệ tử Côn Luân Sơn ở xa xa lớn tiếng kêu sợ hãi:
Ngũ Định Viễn thất kinh ngồi thụp xuống, chỉ sợ bị sóng địa chấn cuốn đi.
Ầm ầm! Ầm ầm!
Những tiếng nổ vang lên không ngừng. Mặt đất tựa hồ bị đội lên, lắc lư chấn động trên dưới không thôi. Đám nhân mã sợ hãi kêu lên hỗn loạn. Trác Lăng Chiêu mang danh Kiếm Thần, trong lúc thiên địa biến động mà sắc mặt thảm đạm không còn chút máu. Ngũ Định Viễn càng run rẩy đôi môi nói không nên lời.
Qua một lúc lâu, mặt đất mới dần yên ắng trở lại. Ngũ Định Viễn ngồi dưới đất, run giọng hỏi:
Trác Lăng Chiêu nuốt một ngụm nước miếng, đang muốn đáp lời, lại nghe chúng đệ tử kêu to:
Hai người nghe thì lấy làm ngạc nhiên, vừa ngẩng đầu nhìn ra xa, không kìm được mà thất kinh.
Chỉ thấy khe hẹp cỡ ngón út giờ đã rộng toác ra tới cả mười thước, sâu không thấy đáy, lại chạy thẳng vào giữa hồ. Nước trong hồ đang không ngừng chảy vào khe nọ. Dường như ông trời vừa chém một búa vào đáy hồ, muốn cho nước trong này biến mất.
Sắc mặt hai người Trác Lăng Chiêu cùng Ngũ Định Viễn đều tái nhợt, ngơ ngác nhìn cảnh tượng quái dị trước mắt. Một lúc sau, toàn bộ nước đã rút đi, hiện ra một khe nứt tới mấy chục thước. Đáy hồ đầy những rong rêu, lại có không ít cá tôm còn quẫy lặn trong lớp bùn, nhìn thực quỷ dị.
Xa xa chợt truyền đến tiếng cười nói rất lớn của Tiền Lăng Dị:
Ngũ Định Viễn cùng Trác Lăng Chiêu liếc mắt nhìn nhau, hai người không hề nghĩ rằng Tiền Lăng Dị khoa trương. Nếu không phải trời cao có ý chỉ dẫn, sao lại sinh ra việc lạ thế này?
Mắt thấy đường đi tự hiện ra, Trác Lăng Chiêu không dám chậm trễ, gấp rút sai đệ tử đánh xe đi về trước. Đám Diễm Đình, Lý Thiết Sam cũng vô cùng kinh hãi. Linh Âm thì suất lĩnh chúng tăng cúi đầu niệm Phật, giống như đang cầu khẩn điều gì đó.
Liên tiếp mấy ngày, đám người Côn Luân Sơn không ngừng đi về hướng tây. Càng đi thì cái khe càng mở rộng, khi thì xuyên qua lòng núi, lúc thì lặn dưới lũng sông. Có khi biến mất không thấy nhưng mọi người dựa vào hồng tuyến trên da dê, liền tìm được cách đó không xa.
Lộ trình tuy vất vả nhưng đều do đám đệ tử Côn Luân Sơn gánh vác chịu khổ. Đám người Ngũ Định Viễn ngồi ở trong xe không việc gì. Có điều nghĩ đến tình cảnh ngày sau, cả đám đều mặt ủ mày chau.
Chỉ riêng Lý Thiết Sam mỗi ngày đều cười nói, trà đến thì giơ tay đón, cơm đến thì há mồm, khi nhàn hạ còn tìm Tiền Lăng Dị gây chuyện. Mọi người thấy lão lạc quan như thế, đều thán phục trong lòng.
Trên đường, Diễm Đình nhớ tới người sư muội không ai chiếu cố thì lo lắng khổ sở. Điều này lọt vào trong mắt Ngũ Định Viễn, hắn chỉ biết tìm cách an ủi nàng. Mọi người trong xe thấy hai người thân mật, ban đêm liền để Diễm Đình ngủ bên cạnh Ngũ Định Viễn, để nàng có chút ấm áp cõi lòng.
Lại thêm vài ngày lộ trình. Ngày hôm đó, gió tuyết rất lớn thổi tới. Những chiếc xe cỏ bồng như bị bốc lên bất cứ lúc nào, lừa kéo xe rên rỉ không thôi, khó có thể tiến về trước. Đám người Ngũ Định Viễn đang sưởi ấm trong xe, lại nghe một gã đệ tử quát:
Diễm Đình đang ngủ say, nghe mọi người gọi dậy, nàng xoa mắt như còn thèm ngủ, mơ màng hỏi Ngũ Định Viễn:
Ngũ Định Viễn lắc đầu, muốn để Diễm Đình ngủ thêm một lát nhưng thấy đám Lý Thiết Sam đã xuống xe, hắn đành kéo bàn tay nhỏ bé của nàng rồi cùng xuống.
Hai người vừa ra khỏi xe, những bông tuyết lớn lập tức phả vào mặt. Ngũ Định Viễn thấy thân thể Diễm Đình phát run, vội cởi áo bào khoác lên vai nàng.
Diễm Đình lại hồn nhiên không biết. Nàng đưa tay chỉ chân trời, run giọng nói:
Ngũ Định Viễn dõi mắt nhìn lại. Trong cuồng phong bão tuyết, chỉ thấy trước mắt có một khe sâu cực lớn, kéo thẳng ra hai hướng nam bắc dường như vô tận.
Ngũ Định Viễn thấy cảnh tượng bao la hùng vĩ mà kinh hãi. Hắn ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy trong khe sâu kia chính là tầng tầng nham thạch nóng chảy đang không ngừng lưu chuyển. Mùi lưu huỳnh xông vào mũi cùng khí nóng bức người. Từng đợt gió tuyết thổi tới, tuyết vừa rơi xuống khe, lập tức bị nhiệt bốc hơi, hóa thành những đám hơi nước dày dặc như sương, bao phủ trước mắt mọi người.
Đám người Linh Âm chưa bao giờ thấy qua dị tượng cỡ này, cả đám kinh ngạc không thôi. Diễm Đình sợ hãi, thấp giọng hỏi:
Đồ Lăng Tâm ở bên cười lạnh một tiếng, nói:
Mọi người nghe lời này đều giật mình, thật không ngờ lúc này cái khe nhỏ kia đã mở rộng ra tới vài dặm.
Trác Lăng Chiêu nhìn về phía khe sâu, tán thán nói:
Ngũ Định Viễn rùng mình thầm nghĩ:
“Tần Bá Tiên là ai? Có liên quan gì đến nơi này?”
Lúc này Kim Lăng Sương đi tới, nói:
Trác Lăng Chiêu cười lạnh một tiếng, nói:
Mọi người nghe y nói đều biến sắc. Nơi đây nham thạch nóng chảy cùng nhiệt khí bức người, làm sao có thể đi qua?
Kim Lăng Sương nghe ra chưởng môn có điều nôn nóng, vội nói:
Trác Lăng Chiêu nói:
Kim Lăng Sương nói:
Trác Lăng Chiêu trầm ngâm một hồi, đang còn nghĩ cách, chợt nghe trong sương mù dày đặc truyền tới một âm thanh âm trầm, nói rằng:
Mọi người không ngờ bên trong tầng sương có người thì đại kinh, sôi nổi quát hỏi:
Ngũ Định Viễn vội kéo Diễm Đình ra sau, giơ chưởng bảo vệ nàng. Đã thấy Trác Lăng Chiêu mỉm cười nói:
Tai của y linh mẫn, đã nhận ra tiếng của người trước mắt. Âm thanh âm trầm nọ ồ một tiếng giật mình, lại lập tức cười lạnh:
Bên trong liền đi ra một người thân hình mập mạp, chính là thống lĩnh Cẩm Y Vệ An Đạo Kinh.
Mọi người kinh nghi bất định, không biết vì sao An Đạo Kinh xuất hiện ở nơi đây, lại nghe hắn nói:
Trác Lăng Chiêu mỉm cười, nói:
Ngũ Định Viễn nghe hai người nói chuyện liền rùng mình. Trác Lăng Chiêu không trở về gặp Giang Sung, lại tự tìm đường đến Thiên Sơn, đích thị là có ý nuốt hết bí mật trên da dê. Có điều Giang Sung không hổ là gian thần gian trá bậc nhất, đã phái người tới chỗ này phòng bị trước. Giờ chắc chắn có trò hay để xem.
Chỉ thấy An Đạo Kinh lắc đầu nói:
Trác Lăng Chiêu ngửa mặt lên trời cười to, lại không đáp lời.
Đồ Lăng Tâm đi tới, thấy An Đạo Kinh ngăn trước mặt, liền lạnh lùng thốt:
An Đạo Kinh nghe lời vô lễ, sắc mặt biến đổi. Đồ Lăng Tâm từng hạ mười tám giáo đầu dưới trướng hắn. Nếu không phải có Hách Chấn Tương, chỉ sợ Cẩm Y Vệ đã thất bại thảm hại. Khi trước Hách Chấn Tương đã bị chính hắn xuống tay gia hại. Giờ hắn thân cô thế cô, sao có thể đối đấu với nhiều cao thủ trước mắt?
Chỉ là phụng mệnh tới đây, há có thể nhượng bộ thoái lui. An Đạo Kinh đành kiên trì đến cùng, miễn cưỡng đứng thẳng.
Đồ Lăng Tâm thấy thì cười lạnh, mắng:
Hắn đang muốn động thủ, Trác Lăng Chiêu đã đưa tay ngăn cản, mỉm cười nói:
Y biết An Đạo Kinh nhát gan sợ phiền, bình thường không dám mạo hiểm. Lúc này dám đơn thân tới đây, phía sau tất có đại viện.
An Đạo Kinh thấy đối phương liệu sự như thần, bất giác cả kinh trong lòng, nói:
Ngũ Định Viễn nghe cũng kinh hãi thầm nghĩ:
“Giang Sung cũng tới sao?!”
Nhớ tới đủ loại đồn đại về người này, nhất thời hắn vừa kinh vừa sợ.
Trác Lăng Chiêu thì nghĩ:
“Giang Sung quả nhiên cao minh, không có da dê chỉ dẫn mà vẫn tới trước ta một bước.”
Trong lòng kinh ngạc nhưng vẻ ngoài bất động thanh sắc, y mỉm cười nói:
An Đạo Kinh thấy Trác Lăng Chiêu chẳng hề để tâm, thầm nghĩ:
“Tiểu tử ngươi nuốt riêng da dê, lát nữa đến trước mặt Giang đại nhân, xem ngươi còn gì để nói?”
Hắn ho khan một tiếng, nói:
Nói rồi xoay người đi lại gần khe sâu.
Kim Lăng Sương tới bên người Trác Lăng Chiêu, thấp giọng nói:
Trác Lăng Chiêu chỉ tùy tiện đáp:
Kim Lăng Sương tuy lo nhưng đành phải thối lui sang một bên, yên lặng đi theo Trác Lăng Chiêu.
Mọi người đều mang những ý xấu cùng kiêng kỵ riêng, đồng loạt tới gần khe sâu nọ.
An Đạo Kinh đi tới bờ khe, bỗng nhảy vút xuống. Mọi người kinh hô một tiếng, mắt thấy hắn sắp té xuống khe sâu, không ngờ vẫn an toàn đứng lơ lửng trên không. Mọi người vội nhìn kỹ lại. Chỉ thấy ở trên vực có bắc một tấm ván gỗ rộng vừa một người đứng.
An Đạo Kinh đứng ở trên ván gỗ, quay đầu lại nói:
Trong khí lưu huỳnh nóng bức, mọi người thấy ván gỗ kia vừa hẹp lại vừa dài, kéo thẳng tới bên kia, nối liền hai bờ vực. Dõi mắt nhìn lại, không ngờ nó dài đến mười dặm, đủ thấy xây dựng công trình này rất hao phí tâm lực.
Trác Lăng Chiêu cười nói:
Y cười ha hả rồi nhảy xuống.
Đồ Lăng Tâm quay đầu quát đám người Linh Âm:
Kim Lăng Sương cùng Linh Âm, Tiền Lăng Dị cùng Lý Thiết Sam, một người theo một người nối đuôi nhau nhảy xuống.
Ngũ Định Viễn xuống cầu gỗ, quay đầu lại nói:
Diễm Đình nói:
Nàng khẽ rung tấm eo thon nhỏ. Thân ảnh chợt lóe, đã như chim Yến nhẹ nhàng bay xuống tấm ván. Ván gỗ chỉ thoáng lên một cái, không hề thấy động đậy chút nào.
Diễm Đình vừa lộ khinh công, tất cả mọi người lớn tiếng hoan hô. Tiền Lăng Dị khen:
Mọi người tự biết khinh công của bản thân bình thường, liền cẩn thận phi thân xuống.
Đi trên cầu tới nửa canh giờ vẫn chưa sang bờ bên kia, đủ thấy cầu này dài đến thế nào. Nếu không phát động đến quân binh thì sao có thể tạo nên? Xem ra trong thiên hạ to lớn, cũng chỉ Giang Sung có năng lực bắc được cây cầu này. Ngũ Định Viễn sợ hãi thầm nghĩ:
“Xem cầu này dài như thế, một người luyện võ công cao tới đâu, cũng kém xa đại thần quyền thế trong triều”
Mọi người mặt mang kính sợ, trong tâm kinh ngạc. Chỉ có Trác Lăng Chiêu lại như không quan tâm, sắc mặt vẫn như thường.
Đi thêm chốc lát, đằng trước có một gã tướng quân đứng chờ. Người nọ thấy An Đạo Kinh, không để ý cầu gỗ nhỏ hẹp, liền lui về sau nói:
An Đạo Kinh quay đầu nói với đám Trác Lăng Chiêu:
Trác Lăng Chiêu ậm ừ một tiếng, từ chối cho ý kiến. An Đạo Kinh đánh mắt với Cao Nhan, hỏi:
Cao Nhan thấp giọng nói:
An Đạo Kinh áp vào lỗ tai họ Cao, nhỏ giọng nói:
Cao Nhan ồ một tiếng, hắn thấy vẻ mặt Trác Lăng Chiêu cao ngạo, không biết người này là thần thánh phương nào. E rằng không dễ đắc tội, liền hốt hoảng trở về thông báo.
Trác Lăng Chiêu thấy Cao Nhan vội vàng như vậy, lúc này cười nói:
An Đạo Kinh thấy bộ dáng Trác Lăng Chiêu không hề sợ hãi, tức giận thầm nghĩ:
“Chỉ là một tên thôn phu hương dã mà cũng dám cuồng vọng như vậy. Giờ ngươi cứ kiêu ngạo đi, lát nữa nếm qua thủ đoạn của Giang đại nhân, xem ngươi còn dám lỗ mãng nữa chăng?”
Hắn cúi đầu không nói, bước nhanh mà qua.
Ngũ Định Viễn không biết lai lịch Cao tổng binh vừa rồi, lại càng không biết người này từng đuổi giết Tiết Nô Nhi cùng đắc tội với Tần Trọng Hải. Hắn theo mọi người đi về phía trước. Lo lắng cho Diễm Đình, thỉnh thoảng hắn quay đầu nhìn lại, chỉ sợ nàng bị trượt chân. Có điều kinh công Diễm Đình quả thực rất cao, vững vàng đi trên cầu, một đường không có gì đáng lo. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------