Hồi 5
Nguồn:
read.st
Ngũ Định Viễn biết rõ hai người này hành sự không theo lẽ thường, cau mày đang nghĩ lối thoát thân thì chợt nghe thiếu nữ kia nói:
Lão nhân gầy gò nghe vậy giận dữ kêu lên:
Thiếu nữ kia lắc đầu nói:
Lão nhân gầy gò giận dữ nói:
Nói xong muốn xông tới giáo huấn một phen. Mấy tên nam tử ngồi cùng bàn với thiếu nữ kinh hãi, hốt hoảng đứng dậy.
Thiếu nữ nọ lại không hề hoảng sợ, chỉ than một tiếng, nói:
Nói xong mi mắt đỏ lên, đúng là muốn khóc.
Lão nhân mập mạp thấy nàng liễu yếu đào tơ, trong tâm có cảm giác ưa thích, vội kéo sư đệ lại quát:
Lão nhân gầy gò dừng bước nhưng vẫn chỉ trỏ hét lớn:
Thiếu nữ kia nước mắt lưng tròng, sâu kín nói:
Nói xong lại thấp giọng khóc lên.
Lão nhân mập mạp thấy bộ dáng của nàng bi thiết, nghĩ rằng nàng thật lòng quan tâm, vội nói:
Lão nhân gầy gò nhảy dựng lên, quát:
Thiếu nữ kia mặt đầy nước mắt, nói khẽ:
Lão nhân gầy gò lớn tiếng nói:
Lão nhân mập mạp mắng:
Thiếu nữ kia thở dài, lắc đầu nói:
Lão nhân mập mạp ngạc nhiên nói:
Thiếu nữ kia lắc đầu nói:
Nói xong thần sắc bi thương, bộ dáng cực kỳ bất bình.
Lão nhân mập mạp khẽ gật đầu, nói:
Lão nhân gầy gò cả giận nói:
Thiếu nữ kia thở dài:
Lão nhân mập mạp đại hỉ, nói:
Thiếu nữ kia nói:
Lão nhân gầy gò đứng dậy, lớn tiếng nói:
Thiếu nữ kia thở dài:
Thiếu nữ này niên kỷ còn trẻ nhưng lại nhận biết không ít người trên giang hồ, không ngờ lại thuộc như lòng bàn tay.
Lão nhân mập mạp cau mày nói:
Thiếu nữ kia cau mày nói:
Lão nhân mập mạp dậm chân nói:
Thiếu nữ kia nói:
Lão nhân mập mạp vô cùng cuồng hỉ, lớn tiếng nói:
Thiếu nữ kia mặt lộ vẻ sợ hãi cùng thán phục, hai tay vỗ khen:
Đám người nhịn cười, mấy kẻ uống rượu tại bàn đều ho khan không ngớt.
Lại nghe lão nhân gầy gò nọ kêu lên:
Lão nhân mập mạp khẽ giật mình, hỏi:
Lão nhân gầy gò nói:
Lão nhân mập mạp cau mày nói:
Lão nhân gầy gò hừ một tiếng, nói:
Lão nhân mập mạp ngạc nhiên nói:
Lão nhân gầy gò nói:
Lão nhân mập mạp nói:
Lão nhân gầy gò cả giận nói:
Lão nhân mập mạp cúi đầu trầm tư chốc lát, nói:
Lão nhân gầy gò cả giận nói:
Mắt thấy hai người tranh luận không dứt, tất cả mọi người đều cười sặc sụa. Thiếu nữ kia lại thở dài:
Nhị lão liếc nhau, cùng kêu lên:
Nói xong hoa chân múa tay vui sướng, thật vô cùng đắc ý.
Hai người đang náo loạn không ngớt, chợt nghe một có người nói:
Đám người quay đầu nhìn. Chỉ thấy một thiếu niên chừng mười sáu mười bảy đi vào trong điếm, niên kỷ dù trẻ còn nhưng lời ăn tiếng nói có điểm thành thục. Xem ra là đồ tôn của Hoa Sơn Song Quái.
Lão nhân gầy gò cười nói:
Thiếu niên kia cau mày nói:
Lão nhân gầy gò nói:
Nói xong mặt mày đắc ý, hớn hở nhìn thiếu niên kia.
Thiếu niên kia thấy đám người trong khách điếm cười cười, biết rõ hai vị trưởng bối đang tự đánh mất thể diện. Nhất thời mặt đỏ tới mang tai, hắn ho một tiếng nói:
Lão nhân mập mạp cười nói:
Thiếu niên kia theo lời nhìn lại. Chỉ thấy đám người Tử Vân Hiên đang nhìn về bản thân hắn, lòng run sợ khẽ cúi chào:
Một gã nam tử vội đứng dậy, nâng thiếu niên kia nói:
Nói xong chỉ về thiếu nữ kia, nói:
Tử Vân Hiên không phải là môn phái bang hội giang hồ tầm thường, chính là thư viện do Quỳnh Vũ Xuyên, người có quan hệ thông gia với hoàng thất một tay dựng nên. Tử Vân Hiên chiêu nạp danh sĩ thiên hạ về truyền đạo thụ nghiệp, nổi danh cùng với Bạch Lộc thư viện, Thạch Đại cổ viện, Đông Lâm thư viện. Môn sinh không chỉ học văn mà còn luyện võ, đào tạo trụ cột của quốc gia. Ba mươi năm nay, không ít cử nhân tiến sĩ đều là môn sinh xuất thân từ đó.
Thiếu nữ này tên gọi Quỳnh Phương, niên kỷ vừa tròn mười bốn. Chính là tôn nữ của Quỳnh Vũ Xuyên. Sau khi ái tử của Quỳnh Vũ Xuyên qua đời, y càng sủng ái gấp bội người cháu gái này. Thấy nàng thông minh lanh lợi, tuy là phận nữ nhi nhưng lại có phong độ của một đại tướng. Tương lai sẽ tìm cho một đức lang quân, có thể thừa kế cơ nghiệp Tử Vân Hiên.
Thiếu niên kia cúi người liên hồi, đám người thấy hắn khách khí đều vội hoàn lễ. Quỳnh Phương thấy hắn gặp người là liền bái chào, bất giác cười nói:
Tô Dĩnh Siêu xấu hổ cười cười, niên kỷ của hắn còn ít cùng bối phận lại thấp. Mỗi lần đi lại giang hồ thì lưng cong nhiều hơn thẳng, sớm đã thành thói quen như thế. Lúc này nghe nàng chê cười thì vội thẳng người dậy. Hắn vừa thấy khuôn mặt tú lệ của Quỳnh Phương thì đỏ bừng cả khuôn mặt.
Quỳnh Phương cười nói:
Tô Dĩnh Siêu nghiêm mặt nói:
Nói xong lấy ra danh thiếp chuyển tới phía trước.
Thấy một nam đệ tử tiếp nhận, Tô Dĩnh Siêu nói:
Đám người nghe vậy đều kêu to một tiếng. Có mấy người còn đứng cả lên, thần thái vô cùng khẩn trương.
Lư Vân thấy đám người kinh ngạc như thế, thầm nghĩ:
"Những người này sao lại kinh ngạc như vậy?"
Ngũ Định Viễn nghe đám người nói chuyện thì cũng giật mình. Hắn lấy lại bình tĩnh, thấp giọng nói:
Lư Vân ồ một tiếng, nói:
Ngũ Định Viễn thấp giọng nói:
Đám người đang nói chuyện chợt nghe một có người xen vào:
Ngũ Định Viễn ngẩng đầu, dã thấy một người thân mặc áo bào trắng chậm rãi đi đến. Chính là "Kiếm Thần" Trác Lăng Chiêu, bên người y còn mang theo tầm mười tên đệ tử. Đồ Lăng Tâm, Tiền Lăng Dị đều ở trong này.
Ngũ Định Viễn vội kéo tay áo Lư Vân, có ý bảo hắn cúi đầu. Lư Vân thấy nhiều truy binh đuổi tới cũng cả kinh, vội thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn gật đầu, hai người chậm rãi đứng dậy đi vào phòng bếp.
Trác Lăng Chiêu không để ý, liền hướng sang Tô Dĩnh Siêu hỏi:
Tô Dĩnh Siêu thấy y tiên phong đạo cốt, chắc là anh hùng thành danh trong chốn võ lâm, lập tức lại vái chào thật sâu, nói:
Vội vàng xuất ra danh thiếp, tiếp theo đưa đến trước mặt Trác Lăng Chiêu.
Trác Lăng Chiêu thấy câu chữ trên thiệp, thoáng chốc chấn động trong tâm, bất giác thở dài:
Đám người nghe lời này có vẻ kiêu căng, dường như có ý phân cao thấp cùng Ninh Bất Phàm thì rất kinh ngạc. Chỉ có Ngũ Định Viễn biết được lai lịch của y nhưng lúc này sao dám phát lời, chỉ lặng lẽ mà đi.
Lão nhân gầy gò nọ tính tình nóng nảy, nghe lời của Trác Lăng Chiêu thì giận dữ quát:
Tiền Lăng Dị hừ một tiếng, lạnh lùng thốt:
Đám người nghe vậy đều ồ một tiếng. Sau khi Trác Lăng Chiêu đánh bại Linh Âm thì uy danh truyền khắp Ngũ hồ Tứ hải (2). Người trong tiệm thấy kẻ trước mắt bình thường giống như một học sĩ nơi hương thôn, không thể tưởng được chính là "Côn Luân Kiếm Thần", danh chấn thiên hạ. Làm cho cả đám đều vô cùng kinh ngạc.
Trác Lăng Chiêu thấy đám người kinh hoảng, chỉ cười nhạt một tiếng nói:
Mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán Tô Dĩnh Siêu, khúm núm đáp:
Tiền Lăng Dị thấy đám người lộ vẻ hãi dị thì trong tâm thật đắc ý. Hắn nhìn quanh tiệm thì thấy có hai người đang lén lén lút lút đi vào phòng bếp. Chính là Lư Vân cùng Ngũ Định Viễn.
Tiền Lăng Dị thấy hai người này mắt điếc tai ngơ, không hề có ý tán thưởng bốn chữ "Côn Luân Kiếm Thần" thì tâm tình không vui, liền xông lên phía trước gọi hai người:
Ngũ Định Viễn nghe Tiền Lăng Dị gọi đành phải dừng bước, cúi người nói: - Chúng ta là. . . Là người qua đường, muốn đi tìm. . . Tìm nhà xí. . .
Tiền Lăng Dị mắng:
Nói xong dò xét trên người Ngũ Định Viễn, cười lạnh nói:
Côn Luân môn nhân thấy hắn nói bốn chữ "Đoạn tụ chi tích (3)", nhất thời đều cười ha hả.
Ngũ Định Viễn thấy tình thế cấp bách thì nảy sinh sáng ý. Hắn chỉ vào Lư Vân, khàn giọng mà nói:
Lư Vân vội tiếp lời :
Tiền Lăng Dị a một tiếng, gật đầu nói:
Nói xong xoay người lại, không hề để ý tới nữa.
Ngũ Lư hai người vội lẻn vào phòng bếp, cấp tốc trốn ra từ cửa sau.
Lại nghe lão nhân gầy gò nọ nói:
Lão nhân mập mạp bình sinh thích nhất chuyện phiếm, liền nói:
Lão nhân gầy gò lộ vẻ kinh ngạc, nói:
Lão lại nhíu mày khổ tư, đột nhiên nói:
Lão nhân mập mạp ngẩn ngơ, trầm ngâm nói:
Tai nghe hai người nói hươu nói vượn, không ngờ Tiền Lăng Dị phát giác ra điểm khác thường. Hắn cẩn thận nhớ lại bóng dáng hai người, càng nghĩ càng thấy rất giống Ngũ Định Viễn, lập tức lên tiếng quát:
Không kịp xin lệnh của Trác Lăng Chiêu liền rút kiếm, dẫn theo người truy sát.
Ngũ Định Viễn cùng Lư Vân chạy một hồi. Chợt nghe phía sau có người la lối, là Tiền Lăng Dị dẫn người đuổi theo. Ngũ Định Viễn kinh hãi, run giọng nói:
Lư Vân liền chỉ tay về hướng chuồng ngựa, thấp giọng nói:
Hai người chạy tới chuồng ngựa, tùy tiện tìm hai con rồi nhảy lên lưng chúng, liên tục giục ngựa chạy như điên về phía trước.
Đám người Tiền Lăng Dị đuổi theo, thấy hai người nhảy lên lưng ngựa lập tức cũng xông vào chuồng, liền muốn cướp ngựa đuổi theo. Đám đệ tử Tử Vân Hiên quát:
Đám người cấp tốc xông ra ngăn cản bọn người Tiền Lăng Dị.
Tiền Lăng Dị quát:
Xoạt một tiếng, "Kiếm Ảnh" trong tay tức khắc rời khỏi vỏ. Hứa Lăng Phi ở một bên ngăn cản, thấp giọng nói:
Tiền Lăng Dị hừ một tiếng rồi thu kiếm. Có điều đám đệ tử Tử Vân Hiên trách móc càng dữ tợn, ngăn cản chúng đệ tử Côn Luân.
Trác Lăng Chiêu thấy Ngũ Định Viễn tẩu thoát. Giờ phút này da dê còn trên người đối phương thì sao có thể buông tha. Y lập tức nháy mắt cho Đồ Lăng Tâm. Hai người sử xuất khinh công chạy ra ngoài điếm, muốn đi trước một bước chặn đường Ngũ Lư hai người.
Bên kia Tiền Lăng Dị thấy Ngũ Định Viễn chạy ra xa, liền mềm giọng cầu khẩn:
Một gã đệ tử kêu lên:
Tiền Lăng Dị giận dữ, mắng:
Nói xong lại rút kiếm ra khỏi vỏ. Hứa Lăng Phi lại khuyên nhủ:
Tiền Lăng Dị đỏ mặt lên, kêu một tiếng rồi lại tra kiếm vào vỏ.
Đệ tử kia cười nói:
Tiền Lăng Dị cuồng nộ trong tâm, chẳng qua điềm nhiên nói:
Trường kiếm run lên, không ngờ đâm đệ tử kia bị thương ở đầu vai.
Mắt thấy Tiền Lăng Dị ra tay đả thương người. Kiếm pháp cao minh như vậy sợ rằng môn nhân khó mà đối kháng. Quỳnh Phương lại không mấy kinh hoảng, chỉ nhìn sang Hoa Sơn Song Quái sâu kín mà nói:
Hoa Sơn Song Quái sớm đã chờ đợi một bên, nghe Quỳnh Phương cầu khẩn thì đại hỉ, kêu lên:
Tô Dĩnh Siêu thấy hai vị trưởng bối muốn sinh sự, vội kêu lên:
Hoa Sơn Song Quái nào để ý đến hắn. Hai người cố ý muốn hiển lộ uy phong, lập tức phi thân rời điếm, hai tay xuất trảo nhắm về Tiền Lăng Dị, công lực thật là hùng hậu.
Tiền Lăng Dị thấy hai người này hình dáng tướng mạo quái dị, nhận thấy hai người đến thì quát một tiếng:
Lão nhân gầy gò cả giận nói:
Liền nhấc cái bàn tính đập tới trên người Tiền Lăng Dị.
Lại nói Ngũ Định Viễn cùng Lư Vân thúc ngựa chạy như bay. Hai người thấy Tiền Lăng Dị đã bị người cầm chân thì thầm vui mừng, chợt nghe bên tai một có người nói:
Ngũ Định Viễn chấn động. Quay đầu nhìn lại thì thấy một người thân pháp nhanh còn hơn cả tuấn mã, không ngờ đã truy đến sau lưng. Chính là Trác Lăng Chiêu.
Ngũ Định Viễn liền dùng Phi Thiên Ngân Thoa đâm vào trên mông con ngựa. Con ngựa bị đau liền phi nước đại về phía trước, lập tức nới rộng khoảng cách với Trác Lăng Chiêu.
Trác Lăng Chiêu cười lạnh nói: "Vô ích!"
Y đề khí một cái, thoáng chốc bay qua đỉnh đầu Ngũ Lư hai người, không ngờ cản đường phía trước hai con ngựa. Tiếp theo thò tay kéo con ngựa Ngũ Định Viễn đang cưỡi, dụng thần lực bao trùm khắp thân khiến con ngựa bị cường bạo dừng vó.
Trong tâm Lư Vân kinh hãi, kêu lên:
Ngũ Định Viễn ra sức tung người, nhảy sang con ngựa của Lư Vân. Hai người cùng cưỡi một thớt ngựa cấp tốc xông về trước đi. Trác Lăng Chiêu biến sắc, buông con ngựa kia rồi đuổi theo phía sau.
Lư Vân thấy Trác Lăng Chiêu không hề buông lỏng, cảm thấy càng thêm lo lắng. Người này võ công vô cùng cao cường, nếu động thủ thì sợ ngăn cản không nổi một chiêu. Hai người một ngựa chạy như điên khiến con ngựa đã cố hết sức, đảo mắt lại để cho Trác Lăng Chiêu vượt qua. Lư Vân thất sắc vội quay đầu ngựa, chuyển hướng bỏ chạy sang bên phải.
Chạy chưa đầy mấy trượng, chợt thấy đằng trước có một người tướng mạo hung ác dị thường. Chính là "Kiếm Cổ" Đồ Lăng Tâm, chỉ nghe hắn nói:
Kiếm quang lập lòe hiện ra, không ngờ trường kiếm đã rời vỏ bổ tới đùi ngựa. Con ngựa nhất thời rú thảm một tiếng, chân trước đã bị chém đứt lìa. Lư Vân vội bám vào trên người Ngũ Định Viễn. Hai người liền lăn xuống yên, chạy vội ra mép đường.
Đồ Lăng Tâm cười nói:
Hắn cười ha hả đồng thời chậm rãi về phía trước, dáng vẻ khoan thai vô cùng.
Ngũ Lư hai người chạy thục mạng, chạy một lát thì quả nhiên đằng trước không còn đường, chính là một vách núi. Liền vào lúc này Trác Lăng Chiêu cũng đuổi tới. Hai đại cao thủ nhìn chằm chằm vào Ngũ Định Viễn.
Tình thế đã không cách nào xoay chuyển. Ngũ Định Viễn cười thảm, nói:
Lư Vân cúi đầu dò xét sơn cốc. Chỉ thấy bên vách núi mọc ra không ít dây leo, tâm niệm vừa động thì thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn nhìn lại. Chỉ thấy vách núi cao ngất cheo leo, phía dưới là vực sâu vạn trượng. Đã nhảy xuống dưới thì còn mạng sao? Hắn lắc đầu nói:
Trác Lăng Chiêu cười nói:
Ngũ Định Viễn lớn tiếng nói:
Trác Lăng Chiêu lắc đầu nói:
Ngũ Định Viễn mắng:
Đồ Lăng Tâm cười hắc hắc, nói:
Một kiếm chém tới, kiếm pháp vô cùng lăng lệ ác liệt.
Ngũ Định Viễn biết rõ kiếm pháp của đối phương rất lợi hại nhưng lúc này chỉ còn đường liều mạo ngăn cản. Hắn vận khởi công phu, "Phi Thiên Ngân Thoa" bay múa tạo thành một màn sáng trước người, chỉ mong có thể ngăn tuyệt chiêu của Đồ Lăng Tâm.
Chỉ thấy kiếm quang lóe lên, trường kiếm của Đồ Lăng Tâm với thế tới nhanh tuyệt, đảo mắt một cái liền xuyên thấu qua lưới ánh sáng của Ngân Thoa. Chỉ nghe a một tiếng, ngực Ngũ Định Viễn đã trúng một kiếm. Đồ Lăng Tâm nhe răng cười, liên tục thúc dục âm kình, liền muốn một chiêu hạ sát Ngũ Định Viễn.
Ngũ Định Viễn chỉ cảm thấy âm kình của "Kiếm Cổ" phá thể mà vào, nhất thời ngũ tạng như bị thiêu đốt, đau đớn khó nhịn. Hắn muốn há miệng kêu to nhưng không còn khí lực, Lư Vân chấn kinh, vội kéo Ngũ Định Viễn rồi kêu lên:
Hắn dùng lực ném một cái, quăng Ngũ Định Viễn xuống vách núi.
Trác Lăng Chiêu thấy hai người định nhảy xuống vực tự tận, thân hình cấp tốc hiện ra, liền chộp tới trên người Lư Vân. Lư Vân đề tụ chân khí đánh ra một chưởng. Trác Lăng Chiêu mắt thấy chưởng lực hùng hậu nên không dám xem thường, lập tức cũng đánh ra một chưởng. Song chưởng đụng vào nhau, một luồng đại lực truyền đến đánh bay Lư Vân ra ngoài, thân thể hắn liền cùng Ngũ Định Viễn lao thẳng xuống cốc sâu.
Đồ Lăng Tâm thấy hai người rơi xuống vách núi, cau mày nói:
Trác Lăng Chiêu điềm nhiên nói:
Lập tức quan sát xung quanh, tìm chỗ để đặt chân để xuống đáy vực.
Chú: (1) Trong mười hai con giáp của Trung Quốc, có một con khác với việt Nam. Đó là con thỏ ( thố) của họ được dân ta thay bằng con mèo (mão).
(2) Theo sách "Tiều học kiểm châu" thì Ngũ Hồ gồm: Thái Hồ ở Hồ Châu, Xạ Dương hồ ở Sở Châu, Thanh Thảo hồ ở Nhạc Châu, Đan Dương hồ ở Nhuận Châu và Cung Đình hồ ở Hồng Châu.
(3): Chỗ này ví von trêu chọc hai người Ngũ Lư là “đồng tính nam”.
“Đoạn tụ chi tích” được bắt nguồn từ mối tình đồng tính nam giữa Hán Ai Đế và Đổng Hiền.
Đổng Hiền là nhân vật chính trong câu chuyện “tình yêu cắt áo” nổi tiếng của Hán Ai Đế. Ai Đế vì Đổng Hiền đã cam tâm tình nguyện bỏ đi không ít những người đẹp trong hoàng cung để sủng ái một mình ông ta, thậm chí còn muốn đem giang sơn nhường lại cho ông ta. Mối tình giữa họ trở thành hình mẫu cho những người đồng tính luyến ái ở đời sau.
Đổng Hiền tự là Thánh Khanh người vùng Vân Dương. Cha là Đổng Cung từng làm đến chức ngự sử. Vào thời đó, Đổng Hiền còn là một người hầu bên cạnh thái tử. Ban đầu, Đổng Hiền không được chú ý nhiều. Cho đến một hôm, Đổng Hiền đang làm việc trong cung, đúng lúc dừng lại ở trước điện thì Ai Đế, khi đó đã là hoàng đế nhìn thấy. Chỉ nhìn một cái Ai Đế đã phát hiện, dường như mấy năm không gặp thì Đổng Hiền đã trưởng thành và tuấn tú hẳn lên. Đem so với những cung nữ phấn sáp trong lục viện thì anh ta còn kiều diễm hơn. Ai Đế không cầm được sự vui mừng lệnh cho Đổng Hiền theo sau mình hầu hạ. Từ đó Ai Đế ngày càng sủng ái Đổng Hiền. Ngồi cùng xe, ngủ cùng giường, làm gì cũng không rời xa Đổng Hiền. Ông ta còn phong cho Đổng Hiền làm Hoàng Môn Lang, bắt Đổng Hiền lúc nào cũng phải ở bên cạnh mình. Cha của Đổng Hiền là Đổng Cung cũng được thăng lên Bá Lăng Lệnh rồi Quang Lộc đại phu.
Theo sử sách còn ghi chép lại, Đổng Hiền không chỉ có khuôn mặt giống mỹ nữ mà từ ngôn ngữ cử chỉ đều giống phụ nữ, “tính tình dịu dàng”, “giỏi quyến rũ”. Vì vậy Ai Đế ngày càng sủng ái Đổng Hiền hơn. Có một lần ngủ trưa, Đổng Hiền gối lên cánh tay áo của Ai Đế mà ngủ. Ai Đế muốn quay người nhưng cũng không muốn làm tỉnh giấc của Đổng Hiền nên lấy kiếm cắt đứt cánh tay áo của mình. Người đời sau gọi mối tình đồng tính nam là “mối tình cắt tay áo”, do có nguồn gốc từ điển cố này. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------