Hồi 4
Nguồn:
read.st
Hai người mệt mỏi chạy trốn một đêm, trong tiếng mưa thu rả rích liền an giấc ở trong miếu.
Hôm sau cả hai đã dậy từ sớm. Không ngờ mưa rơi bên ngoài càng lớn hơn. Nhìn ra chỉ thấy một vùng trời đất mịt mờ trắng xóa. Ngũ Định Viễn sợ rằng Côn Luân cao thủ đuổi tới, tự biết rời sớm kinh thành lúc nào thì càng ổn lúc đó.
Hắn trầm tư một lát, thầm nghĩ:
Hắn nghĩ như vậy liền hỏi:
Lư Vân nghe lời này thì cúi đầu. Từng chuyện cũ trước kia thoáng chốc hiện ra trong tâm tưởng. Bỗng nhiên có một cảm giác cô đơn trào lên trong lòng, cảm thấy cuộc đời thật chán chường. Cô đơn tràn ngập trong tim, không khỏi thở dài.
Tròng lòng tràn đầy sự bất đắc dĩ. Lư Vân cười khổ một tiếng, ngẩng đầu thì thấy Ngũ Định Viễn nhìn mình không dời mắt. Trong ánh mắt lại ẩn ý có điểm chờ mong. Tâm tư Lư Vân vừa tỉnh, thầm nghĩ:
Nghĩ đến trên thế gian còn có người chờ mong mình như thế. Lư Vân đột nhiên vui vẻ, khóe miệng nở nụ cười, nói:
Hắn nhìn qua Ngũ Định Viễn thì tiếp tục nói:
Ngũ Định Viễn nghe lời này thì trong lòng vừa mừng vừa sợ, vội hỏi:
Lư Vân cười nói:
Ngũ Định Viễn đại hỉ. Trên đường nếu có người làm bạn, không lo không có người chiếu ứng lẫn nhau. Hắn đang muốn cười ha hả thì chợt nhớ tới những nguy hiểm trên đường.
Không muốn tình cảnh Lư Vân lại giống như đám người Linh Âm, Lí Thiết Sam. Hắn lắc đầu thở dài:
Nói xong nói cúi đầu, vẻ mặt đầy uể oải.
Lư Vân lắc đầu, cười nói:
Khi nói thì hắn liền đi ra cửa miếu, tiếp theo quay đầu chờ Ngũ Định Viễn đồng hành.
Ngũ Định Viễn thấy hắn hào sảng như thế thì vô cùng cảm động. Trong lúc kích động thầm nghĩ rằng. Ngày sau nếu đào thoát được, bất cứ giá nào cũng tận lực báo ân Lư Vân một phen.
Lúc này tánh mạng nguy cấp, hai người bất chấp mưa to như trút nước liền chạy đi.
Đi được vài dặm thì thấy có rất nhiều quan sai trông giữ các con đường trọng yếu, kiểm tra người qua người lại. Ngũ Định Viễn xuất thân là bộ khoái, minh bạch đạo lý quan trường. Hắn biết Giang Sung và Đông xưởng đã điều binh khiển tướng, không chỉ phái cao thủ giang hồ đuổi giết mà còn sai sử cả quan phủ toàn lực truy nã bản thân. Hai người không dám đi đường lớn, chỉ vòng qua đường mòn trên núi.
Thêm mấy ngày đường thì không còn bóng quan sai. Ngũ Định Viễn tính toán một hồi thì biết đã tạm thoát hiểm cảnh. Ngày hôm đó tới một khu chợ nhỏ, nghĩ rằng bọn người Đông xưởng Côn Luân Sơn sẽ không đuổi đến địa phương hẻo lánh này. Hơn nữa mấy hôm nay hai người trên đường chỉ hái quả dại mà ăn, mồm miệng sớm đã nhạt thếch. Lúc này kìm không được liền đi vào chợ nọ.
Vào chợ nhỏ, hai người nhanh chóng tìm khách sạn ăn uống. Qua mấy ngày chạy trốn, trang phục của hai người đã khá rách rưới, có điều ngoài còn chút thương tổn thì võ công đã phục hồi như xưa. Ngũ Định Viễn vừa ăn uống vừa dò xét người qua lại trên con đường thị trấn, xem có ai khả nghi hay không. Về phần Lư Vân thì yên tâm ăn uống, một bộ lơ đãng không thèm để ý.
Đang ăn uống, chợt thấy hai lão nhân một mập một gầy đứng trước cửa điếm. Là một người rất to béo, thân hình tròn vo như một quả quất cực lớn, trên tay cầm một đòn cân dài không biết có tác dụng gì. Người còn lại gầy như một cây gậy trúc, lại có bộ mặt dài như ngựa, trên tay đang lắc lắc một cái bàn tính lớn giống như chưởng quầy của khách điếm. Ngũ Định Viễn là người từng trải, thấy bộ dạng hai người này quỷ dị thì liền lưu tâm.
Lão nhân gầy gò nọ đứng ở cửa điếm, kêu lớn:
Lão nhân mập mạp cũng dừng chân nhưng trên mặt lộ vẻ không kiên nhẫn. Nghe thấy lão cau mày nói:
Hai mắt lão nhân gầy gò nhìn vào trong tiệm. Khóe miệng nhếch lên một cái, tức giận nói:
Lão nhân mập mạp giận dữ nói :
Lão nhân gầy gò cười hì hì, lắc đầu nói:
Lão nhân mập mạp mắng:
Lão nhân gầy gò nghe thì đại hỉ, nhanh như chớp chạy vào điếm. Xem thì thân pháp nhanh nhẹn hiếm thấy, nào biết cử chỉ lại giống như đứa tiểu nhi ba tuổi. Ngũ Định Viễn cùng Lư Vân nhìn nhau. Mắt thấy hai lão nhân nọ thân mang võ nghệ mà không biết lai lịch thế nào. Hai người bất động thanh sắc, cúi đầu tiếp tục ăn uống.
Hai lão nhân vừa mới ngồi chưa nóng chỗ, lão nhân gầy gò liền dùng sức đập xuống bàn, rống lớn:
Lão nhân mập mạp nghe sư đệ mai mỉa bản thân thì xì một tiếng khinh miệt, oán hận mà nói:
Chỉ lát sau hai người liền kêu hai bát mì. Điếm tiểu nhị vừa mới bưng qua, cả hai liền bắt đầu sùm sụp ăn uống vô cùng ngon lành. Lão nhân mập mạp nọ ăn cũng rất nhanh. Xem ra tuy miệng lão bất mãn với sư đệ nhưng cũng đói đến sôi bụng. Vừa nhai vừa húp nhanh như gió cuốn.
Ngũ Định Viễn thấy thì động tâm, thầm nghĩ:
Hắn quay đầu sang muốn nói chuyện cùng Lư Vân. Chợt thấy thần sắc Lư Vân chuyên chú đến toàn thân dường như cứng đơ. Ngũ Định Viễn lấy làm kỳ, muốn đặt câu hỏi nhưng vẫn thấy Lư Vân không chớp mắt, xem trộm chén mì của người ta.
Ngũ Định Viễn thầm nghĩ:
Ngũ Định Viễn nào biết rằng, Lư Vân trời sinh tính tình cứng rắn khó mà lay chuyển. Mỗi ngày hắn đi bán mì đã thành si mê. Lúc này gặp tiệm ăn nấu mì tay nghề cao minh. Thấy mì ngon như vậy liền thừa cơ nghiên cứu, ngày sau ước lượng sự ảo diệu trong đó.
Lão nhân mập mạp ăn vài gắp mì, đột nhiên chỉ ra ngoài cửa lớn tiếng nói:
Ngũ Định Viễn đang lưu ý tới Lư Vân, nghe lão nhân mập mạp lên tiếng thì định thần lại, nhìn qua hai lão.
Lão nhân gầy gò nọ thấy sư huynh ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, bất giác ngạc nhiên nói:
Lão nhân mập mạp mở to hai mắt, lớn tiếng nói:
Lão nhân gầy gò hô vội một tiếng đồng ý rồi liền đuổi theo.
Lão nhân gầy gò vừa mới rời đi, đã thấy lão nhân mập mạp ghé đầu sang, há to miệng ăn vụng bát mì của sư đệ. Lão lập tức ăn sạch uống cạn, xem ra vừa rồi mở miệng là muốn lừa gạt để ăn trộm bát mì. Ngũ Lư hai người thấy hành vi của lão như thế, bất giác nhìn nhau cười cười. Đều biết hai lão này già mà không nghiêm, hành vi ngây thơ mà tinh quái kiểu con trẻ.
Một lát sau lão nhân gầy gò trở về, vẻ mặt đau khổ nói:
Lão ngồi xuống muốn ăn, lại phát hiện mì trong tô đã bị người ăn vụng sạch sẽ.
Lão nhân gầy gò giận dữ nói:
Lão nhân mập mạp hừ một tiếng, lắc đầu nói:
Xem ra lão mập này tâm tư nhạy bén. Xoay chuyển câu chuyện thật mau lẹ, nói dối ăn khớp không có sơ hở.
Lão nhân gầy gò ngây người nửa ngày. Tiếp theo hai hàng lông mày nhướng lên, giận dữ nói:
Lão nhân mập mạp giơ ngón trỏ lắc lắc trước mặt sư đệ, nói:
Lão nhân gầy gò nghe lời này thì liên tục gật đầu, nói:
Lão nhân mập mạp lắc đầu nói:
Lão nhân gầy gò lấy tay che mặt, tiếp theo thở dài một tiếng nói:
Xem ra bốn chữ "Ấu trĩ vô tri" đã ám ảnh lão nhân gầy gò này không rời. Lão vừa nghe xong là ba phần bi thương, bảy phần bất đắc dĩ, mười phần tức giận.
Ngũ Lư hai người nghe sư huynh đệ bọn họ đối đáp đều cười trộm liên tục.
Trong lúc nói chuyện, lão nhân mập mạp gầy lại kêu thêm mấy bát mì. Hai người đang tiếp tục ăn uống, chợt thấy lão nhân gầy gò ngẩng mặt ra ngoài cửa, kêu lên:
Lão nhân mập mạp cười hắc hắc. Đoán là sư đệ cũng muốn học theo để trả đũa lão một phen. Lập tức không thèm để ý mà chỉ cúi đầu ăn mì.
Lão nhân gầy gò thò tay qua lắc cánh tay của sư huynh, thấp giọng nói:
Lão nhân mập mạp phì một tiếng, đang muốn mở miệng chê cười thì chợt nghe nơi cửa ra vào truyền đến thanh âm của một nam tử:
Lão nhân mập mạp ngẩn ngơ, không ngờ thực sự có người vào cửa. Nhìn lại thì thấy mười mấy gã nam tử hộ tống một nữ nhân chậm rãi vào điếm. Bộ dáng của thiếu nữ nọ non nớt nhưng lại xinh đẹp khả ái. Đám nam thanh niên kia mặc trường bào với thần thái kính cẩn, liền mời thiếu nữ ngồi xuống trước. Xem ra thân phận của nàng đích thị bất phàm.
Lão nhân gầy gò cười nói:
Lão nhân mập mạp lắc đầu nói:
Lão nhân gầy gò nghe sư huynh mở miệng phản bác liền hừ một tiếng, ngang bướng lớn tiếng cãi:
Lão nhân mập mạp thấy sư đệ ngang ngược liền cười hì hì, chỉ vào hai người Lư Vân cùng Ngũ Định Viễn, nói:
Lão nhân gầy gò ngẩn ra, mờ mịt nói:
Nói rồi liếc nhìn điếm tiểu nhị, càng cả kinh nói:
Chợt nghe một tiếng cười duyên, thanh âm thanh thúy của một thiếu nữ ngân lên:
Đám người nghe giọng nói thánh thót dịu dàng thì đều khẽ động trong tâm, không khỏi đưa mắt nhìn lại thiếu nữ kia. Thì thấy nàng mắt ngọc mày ngài, khả ái tươi đẹp như đào lý. Hai má có hai lúm đồng tiền thật sâu, niên kỷ tuy còn nhỏ nhưng đã là mỹ nhân vẹn mười phần. Liệu ngày sau thân hình thành thục, sẽ càng trổ mã động lòng người.
Lão nhân mập mạp nghe thiếu nữ nói thì lấy làm lạ, hỏi:
Thiếu nữ kia không đáp, một nam tử ở bên cạnh tiếp lời:
Lão nhân gầy gò nọ cười ha hả, nói:
Nam tử kia ồ một tiếng, tiếp theo nhíu mày ngây ngốc nói:
Lư Vân ngẩn ra. Xem bề ngoài nam tử kia khá nhanh nhẹn mà nghe danh hai lão béo gầy này thì lời nói trở nên lắp bắp. Hắn liền nhìn sang Ngũ Định Viễn. Ngũ Định Viễn lịch duyệt phong phú trên giang hồ, tự biết danh tự "Hoa Sơn Song Tiên" là thế nào. Thấp giọng nói:
Lư Vân a một tiếng. Hai lão nhân kia hình dáng cổ quái, cử chỉ khác thường, khó trách có ngoại hiệu khó nghe như thế, liền gật đầu không nói.
Lão nhân gầy gò nọ có vẻ cao hứng, cười nói:
Lão cười to một hồi, lại nói:
Sắc mặt nam tử kia thảm đạm, ho một tiếng nói:
Hóa ra lão nhân gầy gò nọ có ngoại hiệu là "Toán Bàn Quái". Không hiểu sao nam tử kia sợ đến líu lưỡi, bỗng nhiên ấp úng.
Lão nhân gầy gò cả giận nói:
Nam tử kia bị lão quở trách một hồi, không dám nói nữa mà cúi đầu uống rượu.
Lão nhân gầy gò lại hừ một tiếng, chuyển qua hỏi thiếu nữ kia:
Thiếu nữ kia nghe câu hỏi vô lễ của lão thì mỉm cười, không đáp mà hỏi ngược:
Lão nhân gầy gò nọ phì một tiếng, nói:
Môn nhân Tử Vân Hiên nghe lời vô lễ thì đều giận dữ. Thiếu nữ kia lại khẽ phất tay, ý bảo đám người không nên vọng động. Đôi mắt to tròn của nàng khẽ lưu chuyển, đột nhiên cười tươi, giọng điệu trở nên mềm mại hòa nhã:
Hai lão nghe thấy giọng điệu của nàng như thế thì đại hỉ, cười nói:
Thiếu nữ kia cười nói:
Hai lão nhân vui mừng đến nghẹn lời. Hai người ôm nhau mà khóc, một lão nói:
Một lão nói:
Đám người thấy bộ dáng của hai lão đều thầm buồn cười.
Lão nhân mập mạp lau nước mắt trên khóe mi, cười nói:
Thiếu nữ kia cười nói:
Lão nhân gầy gò cả giận nói:
Lão quát to một tiếng, chợt vọt tới trước mặt Ngũ Lư hai người, quát với Lư Vân:
Tiếp theo duỗi bàn tay to như cái quạt , chộp mạnh vào đầu vai Lư Vân. Lư Vân thấy hành vi của lão quá mức hoang đường, lập tức hừ một tiếng rồi lách mình tránh đi.
Ngũ Định Viễn vội nói:
Lão nhân gầy gò quát:
------oOo------