Nguồn:
read.st
Sáng hôm sau, đám người Cửu Hoa Sơn liền tiếp tục lộ trình. Cao Định vội kéo Dương Túc Quan lại nói:
Dương Túc Quan cười nói:
Vi Tử Tráng đi lên vài bước, bụm miệng thấp giọng nói với chàng:
Dương Túc Quan lắc đầu nói:
Vi Tử Tráng chỉ là hộ vệ của Liễu Ngang Thiên, sao có thể ra lệnh cho quan chức triều đình. Hắn khuyên Dương Túc Quan không được thì hắng giọng một tiếng, thản nhiên nói:
Mọi người gấp gáp mà đi, muốn băng qua Hoàng Thổ Cương trước buổi tối. Trương Chi Việt không ngừng thúc giục đám phu khuân vác:
Ngũ Định Viễn thấy bộ dáng của hắn đầy khẩn trương, liền hỏi:
Trương Chi Việt gật đầu nói:
Nói rồi lại quay sang quát đám gia đinh:
Đám phu khuân vác một đường gánh gồng mệt mỏi, không lâu tới một con dốc cao thì hết sức, bất giác cả đám dừng lại thở dốc. Trương Chi Việt cầm roi đi ra phía trước, dùng sức vụt rồi quát:
Một gã khuân vác đau quá mắng:
Nói rồi nằm xoài người ra dưới đất. Trương Chi Việt giận dữ, liên tục quật roi trên thân người nọ. Người nọ lại không thèm quan tâm, coi như bản thân mình đã chết.
Diễm Đình thấy đám phu khuân vác rất đáng thương, bất giác chen lời:
Trương Chi Việt cả giận quát:
Diễm Đình bị hắn quở trách một trận thì xấu hổ cúi mặt, thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn thấy nàng điềm đạm đáng yêu, chen lời:
Trương Chi Việt lắc đầu nói:
Dương Túc Quan vốn trầm mặc không nói, lúc này bỗng lên tiếng:
Trương Chi Việt chưa từng chứng kiến Dương Túc Quan động thủ nhưng biết chàng là đệ tử Thiếu Lâm, võ công tất nhiên rất cao. Công phu của Vi Tử Tráng kia thì không cần phải nói. Hai người này dù gặp cường đạo cũng có thể an toàn trở về, lập tức vui vẻ nói:
Dương Túc Quan đang muốn đi thì nghe Diễm Đình lên tiếng:
Dương Túc Quan thoáng chần chờ, nói:
Diễm Đình còn chưa đáp lời, Quyên Nhi đã kêu lên:
Dương Túc Quan nhìn lại về hướng Trương Chi Việt, lắc lắc bàn tay như không biết thế nào cho phải. Trương Chi Việt hung mặt lên quát:
Diễm Đình thấp giọng đáp:
Quyên Nhi lại làm một cái mặt quỷ, sau đó tới dưới một tàng cây mà nghỉ.
Ngũ Định Viễn thấy hai người Dương Vi đi xa, liền tìm một nơi ngồi xuống nghỉ tạm. Ở phía xa xa, Trương Chi Việt hãy còn hô to gọi nhỏ, sai sử mọi người đẩy xe, sắp xếp các gánh đồ gọn gàng. Ngũ Định Viễn thấy thì bật cười. Hắn từng là bộ đầu Tây Lương, nguy cơ gì mà chưa thấy qua? Chỉ cảm thấy Trương Chi Việt đang đem chuyện bé xé ra to. Cũng do tối hôm qua ngủ muộn, Ngũ Định Viễn liền ngáp dài liên tục. Thời điểm này vào mùa đông chưa lâu, thời tiết hôm nay đột nhiên ấm áp. Hắn cảm thấy buồn ngủ, hai mắt díp lại.
Chợt nghe xa xa truyền đến thanh âm của Quyên Nhi:
Diễm Đình cười nói:
Theo nghe chúng gia đinh đều hô vang:
Tiếng bước chân của đám gia đinh vang lên sôi nổi. Trương Chi Việt gầm lên liên tục:
Hắn gầm rú một trận rồi liền chạy theo sau.
Ngũ Định Viễn biết vị sư muội nọ lại đang kiếm chuyện giỡn chơi, hai mắt vẫn nhắm nhưng khóe miệng mỉm cười không thôi.
Sau một hồi, rốt cuộc nghe không tiếng động. Ngũ Định Viễn xuất thân bộ đầu tâm tư cẩn trọng, kinh ngạc thầm nghĩ:
Ngũ Định Viễn sợ mọi người xảy ra sự tình bất trắc, vội nhỏm dậy cầm Phi Thiên Ngân Thoa đi theo hướng phát ra thanh âm khi trước. Hắn rất cẩn thận, cúi thấp thân mình di chuyển trong các bụi cây, quan sát kỹ tình hình.
Đi đến gần một cánh rừng, chợt nghe trong có tiếng người truyền ra. Hắn kinh hãi vận khí hộ thân, thân thể khom xuống chậm rãi nhoài lên phía trước.
Vào rừng, ngưng mắt nhìn lại là một vùng hoa cỏ rộng lớn. Tuy đã vào đông nhưng trăm hoa vẫn đang đua nở khoa sắc, chỉ thấy hồng tím lục vàng sáng láng đẹp không sao tả xiết. Đám gia đinh có kẻ hái quả mà ăn, có kẻ cúi đầu ngắm hoa, trên tay còn cầm một đóa hoa tươi, thỉnh thoảng còn ngửi ngửi. Vẻ mặt mỗi người đều say mê, không một ai lớn tiếng nói chuyện.
Lại thấy khuôn mặt Trương Chi Việt xanh mét. Một chân đạp ở trong rừng, một chân dẫm ngoài bìa rừng, còn không ngừng quay đầu nhìn đám hành lý gia sản như sợ có người tiến đến đánh cắp, một bộ đầy vẻ đề phòng.
Ngũ Định Viễn đi tới phía trước cười nói:
Trương Chi Việt nói:
Ngũ Định Viễn thấy bộ dáng khẩn trương của hắn, đánh giá địa thế chung quanh rồi nói:
Trương Chi Việt ừm một tiếng, từ chối cho ý kiến mà tùy tiện nói:
Ngũ Định Viễn thấy thần sắc của Trương Chi Việt vẫn đầy vẻ lo lắng, biết đối phương không tin lời mình, nhịn không được nói:
Trương Chi Việt không biết hắn xuất thân bộ đầu, nghe thì không thèm để ý, chỉ ậm ừ một tiếng.
Liền vào lúc này, Quyên Nhi ngắt một bông hoa chạy về phía Trương Chi Việt, cười nói:
Trương Chi Việt đưa tay tiếp nhận, mắng:
Nói rồi ném bông hoa xuống, liền muốn một cước giẫm nát nhưng lại thấy Quyên Nhi cúi đầu, trong mắt nàng ngấn lệ thấp giọng:
Nói rồi khóc nức nở không thôi.
Trương Chi Việt mềm nhũn trong lòng, mắng một tiếng rồi nhặt hoa lên. Quyên Nhi nín khóc mỉm cười, lập tức giúp hắn cài hoa lên đầu. Lúc này bộ dáng của Trương Chi Việt đầy xấu hổ, thân dài vai rộng lại như một thiếu nữ cài hoa.
Ngũ Định Viễn nín không được bật cười. Lại nghe Quyên Nhi nói:
Ngũ Định Viễn xua tay, vội hỏi:
Hắn sợ bị đeo hoa thì không khỏi mất mặt, vội đi ra ngoài rừng.
Trở ra rừng cây, Ngũ Định Viễn thấy mọi người vẫn còn đùa giỡn. Trương Chi Việt còn đang bảo vệ hành lý, xem ra đối phương không cần sự hỗ trợ của hắn. Thật đúng là dùng khuôn mặt nóng bỏng của mình mà dán vào chiếc mông lạnh ngắt của người. Hắn ngáp một cái rồi nghỉ dưới tàng cây, lúc này hai mắt nhắm nghiền, rất nhanh liền ngủ say.
Trong khi ngủ, hắn mơ thấy bản thân trở về Tây Lương, cùng đám nha sai phong lưu khoái hoạt một hồi. Ai ngờ lại nghe tiếng bước chân vang lên, Tri Phủ Lục Thanh Chính tiến vào quát:
Ngũ Định Viễn chấn động giật mình tỉnh lại, toàn thân đổ đầy mồ hôi lạnh. Hắn vuốt mặt thầm nghĩ:
Nghĩ đến ngày xưa bọn họ vô tình ở Mã Vương Miếu, trong lòng lại cảm thấy ảm đạm. Hắn đang miên man suy nghĩ, chợt nghe xa xa truyền đến tiếng bước chân. Một người nói:
Trong đám gia đinh khuân vác không ai có khẩu âm thế này. Ngũ Định Viễn nghe thanh âm lạ tai này thì kinh hãi, thần trí hoàn toàn thanh tỉnh trở lại. Hắn nhanh chóng đứng dậy, nhìn phía xa, thấy có mấy chục người đang từ trên triền núi đi xuống, trên tay còn cầm đao kiếm sáng choang. Ngũ Định Viễn cả kinh, vội lăn vào ẩn thân trong một bụi cỏ.
Hắn ẩn dấu thân hình, quan sát thấy có vài tên lâu la vây quanh một gã đại vương, nghênh ngang đi tới chiếc kiệu của Cao Định.
Ngũ Định Viễn kinh hãi thầm nghĩ:
Mắt thấy tình thế không ổn, hắn vội chạy vào rừng cây để gọi Trương Chi Việt. Có điều đi không mấy bước đã thấy một đám lâu la kết bè kết đội đi tới, trên tay còn mang theo đám người Trương Chi Việt, Quyên Nhi, Diễm Đình. Những người này hai mắt nhắm nghiền giống như đang ngủ say.
Ngũ Định Viễn cả kinh nghĩ thầm:
Đang sinh nghi, bỗng nghe xa xa vang lên tiếng của đại vương nọ:
Chúng lâu la cũng cười ha hả phấn khởi.
Ngũ Định Viễn hoảng sợ thầm nghĩ:
“Thì ra trong đám hoa kia có độc, đáng thương cho Trương Chi Việt, ngàn vạn đề phòng mà vẫn thua bởi thủ đoạn cổ quái! Lại không biết Bách Hoa tiên tử là người ra sao? Người này thủ đoạn quái dị như thế, sau này có gặp, phải cẩn thận đề phòng”
Lúc này Diễm Đình, Quyên Nhi bị ném xuống cạnh chiếc kiệu, vài tên hung đồ híp mắt nhìn ngó hai người đầy ý xấu. Ngũ Định Viễn thầm nghĩ: “Phải mau chóng nghĩ biện pháp cứu bọn họ, quyết không thể để mấy thiếu nữ xinh như hoa này rơi vào trong tay tặc tử, nếu không hậu quả thật khó lường”
Xưa nay hắn hành sự lão luyện, tâm niệm vừa chuyển thì nảy ra một kế. Liền ở trong bụi cỏ lấy ra đá đánh lửa, theo sau châm lửa vào một cành củi rồi ném vào trong rừng cây. Lúc này tiết trời đang vào đông, đầy rẫy những cành lá khô nên lửa bén rất nhanh. Không bao lâu, ngọn lửa lan tràn cùng khói đặc bốc lên. Xem ra đã lan tới đám hoa độc cỏ độc.
Ngũ Định Viễn biết đám cường đạo muốn phát tài, toàn bộ phải nhờ những hoa độc kia, nhất định sẽ tới cứu hỏa. Quả nhiên thấy lửa cháy to, đám phỉ đồ kinh hãi kêu lên, tất cả đều vọt vào rừng cây, không một người lưu thủ ngoài bìa rừng.
Ngũ Định Viễn rời bụi cỏ, chạy vội về phía mọi người. Cao Định đã bị đánh bất tỉnh trên mặt đất, những người khác thì bị trói chặt tay chân. Hắn vỗ vỗ vào người Trương Chi Việt nhưng đối phương vẫn hôn mê bất tỉnh.
Đang lúc khẩn trương, lại nghe cường đạo kêu lên:
Ngũ Định Viễn thấy tình huống gấp gáp. Cường đạo đông đúc, hảo hán khó địch. Chỉ còn đường trốn một trận, hắn thầm nghĩ:
Liền ôm lấy hai người, vận khởi khinh công chạy lên triền núi. Thân hình Ngũ Định Viễn mới động, phía sau liền người lớn tiếng kêu la:
------oOo------