Hồi 3
Nguồn:
read.st
Đám người Côn Luân Sơn vội chạy vào trong ngõ hẻm. Cả đám ngửi thấy mùi hôi thối ngập trời thì đều che miệng bịt mũi. Thấy hố phân thì lộ vẻ hoảng sợ, ngay cả vẻ mặt "Kiếm Thần" cũng tái đi.
Đám người nhìn chằm chằm vào hố phân một lúc lâu, không biết nông sâu thế nào. Trác Lăng Chiêu cau mày nói:
Vẻ mặt Tiền Lăng Dị đắc ý, lại nói:
Hắn còn định lảm nhảm tiếp, thì Đồ Lăng Tâm đang nhăn mặt cúi đầu nhìn hố phân cắt lời:
Nói xong chỉ xuống dưới.
Tiền Lăng Dị thấy bên trong hố phân tràn đầy những uế vật trắng trắng vàng vàng thì biến sắc, kinh hãi lắp bắp nói:
Sắc mặt Trác Lăng Chiêu trầm trọng, nói :
Đám người đồng loạt nhìn về phía Tiền Lăng Dị, trên mặt đều lộ vẻ kính nể.
Mồ hôi lạnh chảy ròng trên mặt Tiền Lăng Dị, nói:
Tiền Lăng Dị đang sợ hãi thì bỗng nhiên bị đá một cước vào mông. Cả người lảo đảo rồi tự té xuống hố phân. Đám người Côn Luân Sơn cùng kinh hô, lao nhao né tránh nước phân đang văng tung tóe lên.
Tiền Lăng Dị ngã xuống, từ đầu đến chân đều ngập trong hố phân, mặt mũi tràn đầy uế vật. Hắn giận dữ muốn điên lên, vội xoay người đứng lên quát:
Giữa lúc tức giận lại thấy chúng môn nhân che miệng cười trộm. Một người chậm rãi đi tới, bịt mũi nói:
Tiền Lăng Dị thấy người này thần sắc nghiễm nhiên, chính là chưởng môn Trác Lăng Chiêu. Xem ra một cước vừa rồi chắc hẳn là y đá ra.
Bộ dáng Tiền Lăng Dị thảm đạm, đang không biết phải đùn đẩy sao thì lại nghe Đồ Lăng Tâm cười nói:
Tiền Lăng Dị thấy đối phương hả hê thì vô cùng tức giận, có điều thấy chưởng môn đứng ở bên cạnh nên không dám nhiều lời. Chỉ hung hăng trừng mắt nhìn Đồ Lăng Tâm rồi cắn răng bơi vào chỗ sâu bên trong.
Lại nói đến hai người Ngũ Định Viễn và tên bán mì đang bơi gấp trong mương ngầm tối tăm. May mắn là tiết trời đã vào thu nên lạnh dần, mùi thối cũng giảm đi nhiều. Hai người muốn ói, mặc cho thương tích trên người cố gắng bơi ra gần dặm đường. Đang bơi thì chợt nghe phía sau có người hô to gọi nhỏ:
Ngũ Định Viễn nhận ra là thanh âm của Tiền Lăng Dị, vội nói:
Hai người lại bơi ra gần một dặm. Phía trước chợt lóe lên ánh sáng le lói, tên bán mì lên tiếng hoan hô:
Liền cùng với Ngũ Định Viễn, hai người giúp nhau leo ra khỏi con mương ngầm đó.
Thoát khỏi cái mương bẩn thỉu. Bên ngoài trời đêm đầy những vì tinh tú, đúng là đã tới Hương Sơn Tự bên ngoài thành. Tên bán mì nói:
Hai người chạy vội tới Hương Sơn Tự. Tự biết khắp người đầy phân sẽ làm cho người ta sợ hãi, cả hai liền lặng lẽ nhập miếu từ đường mòn nhỏ. Ai ngờ tối nay nơi Hương Sơn Tự lại vô cùng náo nhiệt, khắp nơi đều là thiện nam tín nữ. Chúng hương khách trong lúc thăm lễ chợt ngửi thấy một mùi hôi thối khó tả, kinh ngạc không biết mùi lạ làm cho người ta sợ hãi này ở đâu bay ra.
Đám người đang kinh nghi bất định, liền thấy hai tên ăn mày dơ bẩn đang men theo góc tường chạy vào trước điện. Một gã hương khách cả kinh nói:
Chúng hương khách chấn động, nhốn nháo tránh ra. Liền chừa lại Ngũ Định Viễn cùng tên bán mì đứng ngơ ngác tại cửa đại điện với bộ dáng xấu hổ.
Trong chùa chạy ra mấy gã hòa thượng, một gã lớn tiếng nói:
Ngũ Định Viễn cùng tên bán mì thầm kêu khổ. Trên thân hai người mang thương tích, sau một hồi bôn ba chạy trốn đã kiệt lực nên bị đám người ngăn lại. Mấy gã hòa thượng thấy khắp thân hai người ô uế nên không dám đụng vào, chỉ đứng xa xa quát lớn:
Lúc này hai người tâm lực đều mệt nên nào có khí lực đáp lời, chỉ ngồi chồm hỗm trên mặt đất mà thở dốc. Một gã hòa thượng dùng cây chổi quét tới trên lưng bọn hắn, quát:
Ngũ Định Viễn từng là bộ đầu uy chấn Tây Lương, đã khi nào chịu qua ủy khuất thế này. Có điều lúc này vết thương trên lưng đau đớn giống như lửa đốt, toàn thân không thể tụ được một tia khí lực nên đành ngồi xổm dưới mặt đất, mặc cho người ta khinh bỉ. Lão bá tánh vây quanh ngày càng nhiều. Mỗi người đều bịt mũi mà đứng cười xem.
Đang khi hai người bị đánh, bỗng có một người chen vào đám đông, đến bên người đám hòa thượng nói:
Một gã hòa thượng nói:
Người nọ mặc trang phục gia đinh, nhìn qua Ngũ Định Viễn cùng tên bán mì thì cũng che mũi, cau mày nói:
Hắn lắc đầu, lại hướng sang các hòa thượng nói:
Đám hòa thượng ngừng đánh đuổi mà chắp tay trước ngực. Gia đinh kia liền quay đầu rời đi. Một gã bách tính hiếu kỳ hỏi:
Một người khác nói:
Nói xong chỉ về một chỗ xa xa. Ngũ Định Viễn ngẩng đầu nhìn lại. Chỉ thấy gia đinh vây quanh một phu nhân trung niên vận trang phục đẹp đẽ quý giá. Vị phu nhân này có khuôn mặt tròn trịa khí chất cao nhã, vừa nhìn liền biết xuất thân danh môn.
Tên bán mì vốn đang cúi đầu dưới đất chợt chấn động toàn thân, nhìn lại trung niên kia phu nhân thì dường như ngây dại. Các hòa thượng cười nói:
Nói xong nâng Ngũ Định Viễn cùng tên bán mì lên, mang nước đến xả rồi thay y phục. Tên bán mì vẫn ngây người, mặc dù cho người ta kéo đi mà ánh mắt vẫn không rời phụ nhân trung niên kia.
Chỉ một lúc sau, hai người thay đổi quần áo bằng vải thô. Trống giống như mấy kẻ sai vặt trong chùa. Ngũ Định Viễn nói:
Tên bán mì kia không biết đang suy nghĩ cái gì mà như mất hồn mất vía. Ngũ Định Viễn nhắc mấy lần hắn mới ừm một tiếng, nói:
Đối phương không tập trung nhưng Ngũ Định Viễn cũng không lấy làm lạ. Nghĩ rằng vừa rồi mới chém giết quá mức kịch liệt, mới khiến tâm thần của hắn không tập trung như vậy.
Lập tức hai người liền lẫn trong đám hương khách để che dấu tai mắt. Chỉ cần không chính diện đối mặt truy binh thì không sợ bị nhận ra.
Có điều chỉ một lúc sau, lại nghe chúng hương khách lớn tiếng kêu sợ hãi rồi nhao nhao chạy tứ tán. Ngũ Định Viễn lắp bắp kinh hãi, không biết xảy ra chuyện gì thì vội quay đầu nhìn lại. Thì thấy ở cửa miếu lại có một kẻ người đầy phân thối, toàn thân hôi thối nghênh ngang đi vào trong miếu, trong miệng hắn còn không ngừng quát hỏi:
Thần thái hung ác không coi ai ra gì, trông không khác gì một tên ác bá.
Chúng hương khách nghe hắn hỏi thô lỗ đều che miệng cười trộm, người nọ cả giận nói:
Một gã bách tính hì hì cười nói:
Người nọ đại hỉ:
Gã bách tính nọ cười nói:
Người nọ cả giận nói:
Hòa thượng trong miếu thấy thêm một tên ăn mày vô cùng dơ bẩn, nhao nhao giận dữ cầm gậy xông ra ngoài, loạn đả người nọ một hồi. Người nọ cuồng nộ không thôi, nhất thời ẩu đả cùng đám hòa thượng trong miếu.
Ngũ Định Viễn nhận ra người kia chính là cao thủ Côn Luân Sơn Tiền Lăng Dị thì vội nhịn cười. Biết rõ hảo thủ Côn Luân Sơn sắp đuổi tới, thừa dịp hòa thượng trong miếu đang giữ chân Tiền Lăng Dị, phải tranh thủ thời gian đào tẩu.
Ngũ Định Viễn nhìn lại thì chẳng biết tên bán mì đã đi đâu. Hắn vội tìm quanh trong miếu thì thấy một người ngơ ngác đứng đó với vẻ mặt sầu thảm, đúng là tên bán mì kia.
Ngũ Định Viễn thò tay kéo hắn, thấp giọng nói:
Tên bán mì vẫn ngây ngóc như chưa phát giác ra. Ngũ Định Viễn đành phải kéo hắn đi, hai người trốn gấp về phía sau núi.
Trong đại điện một đám hòa thượng kêu la không ngớt, Tiền Lăng Dị không dám tùy tiện giết người ở kinh thành, đành bị đám người loạn đả ngăn chặn một cách hồ đồ.
Hai người Ngũ Lư ra đường mòn sau núi, trên người mang thương thế nên di chuyển khó khăn. Qua mấy dặm đường thì Ngũ Định Viễn chỉ vào một con miếu đổ nát, nói:
Hai người vừa vào miếu thì đột nhiên một cơn mưa to trút xuống. Cả hai liền tìm nơi khô ráo ngồi xuống nghỉ ngơi.
Ngũ Định Viễn vừa băng bó vết thương, vừa thở ra nói:
Tên bán mì khẽ gật đầu nhưng không nói gì.
Ngũ Định Viễn thấy hắn mang tâm sự nặng nề, áy náy nói:
Nói xong đứng dậy vái chào thật sâu.
Tên bán mì kia vội xua tay:
Ngũ Định Viễn nói:
Tên bán mì chỉ lắc đầu, nhìn màn mưa trong đêm thì trầm mặc không nói.
Ngũ Định Viễn thấy hắn mặt ủ mày chau, liền lên tiếng nói chuyện:
Hắn cười ha hả rồi tự xưng tính danh:
Tên bán mì thở dài nói:
Thì ra tên bán mì này chính là tú tài thi rớt Lư Vân. Sau khi hắn rời Dương Châu thì một đường phiêu đãng trên giang hồ. Mỗi ngày bán mì sống tạm, lấy bốn biển là nhà. Lúc nhàn hạ thì tập luyện võ nghệ. Thời gian dư dả không nhiều nhưng so với khi còn bị người ta coi thường, hiện tại hắn đã mạnh hơn rất nhiều. Chỉ là hắn vẫn không dứt được mối tơ ngọc trong lòng. Biết rõ hắn và tiểu thư Cố gia không có kết quả gì mà vẫn không thể nào nguôi ngoai.
Mấy tháng trước hắn đã đến kinh sư, cứ như vậy bán mì mà sống, nào biết vừa khéo gặp khi Ngũ Định Viễn sắp nguy nan. Chỉ vì tính cách bộc trực, hắn nhất thời xúc động xuất đầu, liền vô tình cuốn vào trong trường đuổi giết này.
Ngũ Định Viễn thấy Lư Vân mặt mày u sầu, tưởng là hắn lo lắng về chuyện của bản thân mình, liền nói:
Lư Vân khẽ giật mình, vội nói:
Ngũ Định Viễn lấy làm lạ, thầm nghĩ :
"Người này thật đúng là kỳ quái, còn có chuyện gì quan trọng hơn tính mạng đây? Không ngờ lúc này mà còn tâm tư suy nghĩ sự tình khác.
Hắn cẩn thận dò xét Lư Vân. Thấy niên kỷ của đối phương chưa đến ba mươi, tuy y phục bần hàn nhưng khí khái người đọc sách vẫn hiển lộ ra.
Ngũ Định Viễn hỏi:
Lư Vân cười khổ, nói:
Nói xong lắc đầu, trong vẻ bất đắc dĩ lại có ba phần tự giễu cợt.
Ngũ Định Viễn nghe hắn tự giễu, bất giác cười ha hả nói:
Hắn cười một hồi rồi hỏi:
Lư Vân lắc đầu nói:
Lúc này đến phiên Ngũ Định Viễn trầm mặc không nói. Vương Ninh đại nhân đã bị cách chức, dưới gầm trời này đã không còn người có thể cứu được bản thân hắn, huyết án trầm oan kia biết khi nào mới báo được đây. Bình thường hắn hành sự dứt khoát mau lẹ mà lúc này cũng không khỏi ngơ ngẩn.
Trong bóng tối, hai người lòng mang tâm sự riêng, không hẹn mà cùng thở dài một hơi. Đưa mắt nhìn nhau thì lại không hẹn mà cùng cười lên ha hả.
Ngũ Định Viễn cười to một hồi, cất cao giọng nói:
Lư Vân thấy trên mặt hắn tràn đầy ánh sáng tự tin, liền gật đầu nói:
Ngũ Định Viễn nghe hắn nói như vậy cũng mỉm cười:
Hắn biết mình đào phạm, liền không muốn nói rõ thân phận để tránh Lư Vân sợ hãi.
Hắn dừng một chút, rồi lại nói tiếp:
Lư Vân sững sờ, ngạc nhiên nói:
Ngũ Định Viễn tự biết sự tình về tấm da dê trọng đại. Càng ít người biết thì càng tốt, lập tức hàm hồ mà nói:
Lư Vân ừm một tiếng, gật đầu nói:
Hai người nói chuyện một hồi, liền khiêng bệ thờ sang một bên, lấy tấm bồ đoàn cũ kỹ dưới mặt đất làm giường ngủ. Hai người mặt đối mặt mà nằm, trải qua một đêm đồng cam cộng khổ liền có cảm giác tri kỷ tri tâm. Ngũ Định Viễn trước kia chỉ có thuộc cấp bên cạnh, khó được có hảo hữu chân thành. Hắn thở ra một tiếng, nói:
Lư Vân gật đầu, quay đầu nhìn những hạt mưa bụi còn lất phất ngoài cửa thì nhẹ nhàng mà nói:
Ngũ Định Viễn yên lặng nhớ kỹ hai câu này. Nhất thời tâm trạng xúc động, khóe mắt bất giác đỏ lên.
Chú: (1) (Hán việt: Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân. Tương phùng hà tất tằng tương thức ) Trích trong bài Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị. Bản dịch của Phan Huy Vinh:
Tỳ Bà Hành
Bến Tầm Dương canh khuya đưa khách
Quạnh hơi thu, lau lách đìu hiu
Người xuống ngựa, khách dừng chèo
Chén quỳnh mong cạn, nhớ chiều trúc ti
Say những luống ngại khi chia rẽ
Nước mênh mông đượm vẻ gương trong
Đàn ai nghe vẳng bên sông
Chủ khuây khỏa lại, khách dùng dằng xuôi
Tìm tiếng sẽ hỏi ai đàn tá ?
Dừng dây tơ nấn nà làm thinh
Đời thuyền ghé lại thăm tình
Chong đèn, thêm rượu, còn dành tiệc vui
Mời mọc mãi, thấy người bỡ ngỡ
Tay ôm đàn che nửa mặt hoa
Vặn đàn mấy tiếng dạo qua
Dẫu chưa nên khúc tình đà thoảng hay
Nghe não ruột mấy dây buồn bực
Dường than niềm tấm tức bấy lâu
Mày chau tay gẩy khúc sầu
Giải bày hết nỗi trước sau muôn vàn
Ngón buông, bắt khoan khoan dìu dặt
Trước Nghê Thường, sau thoắt Lục Yêu
Dây to nhường đổ mưa rào
Nỉ non dây nhỏ khác nào chuyện riêng
Tiếng cao thấp lựa chen lần gẩy
Mâm ngọc đâu bỗng nẩy hạt châu
Trong hoa oanh ríu rít nhau
Nước tuôn róc rách chảy mau xuống ghềnh
Nước suối lạnh, dây mành ngừng đứt
Ngừng đứt nên phút bật tiếng tơ
Ôm sầu, mang giận ngẩn ngơ
Tiếng tơ lặng ngắt bây giờ càng hay
Bình bạc vỡ tuôn đầy dòng nước
Ngựa sắt giong, xô xát tiếng đao
Cung đàn trọn khúc thanh tao
Tiếng buông xé lụa, lựa vào bốn dây
Thuyền mấy lá đông tây lặng ngắt
Một vầng trăng trong vắt lòng sông
Ngậm ngùi đàn bát xếp xong
Áo xiêm khép nép hầu mong giãi lời
Rằng "xưa vốn là người kẻ chợ
Cồn Hà Mô trú ở lân la
Học đàn từ thuở mười ba
Giáo phường đệ nhất sổ đà chép tên
Gã Thiện tài sợ phen dừng khúc
Ả Thu nương ghen lúc điểm tô
Ngũ Lăng chàng trẻ ganh đua
Biết bao the thắm chuốc mua tiếng đàn
Vành lược bạc gãy tan nhịp gõ
Bức quần hồng hoen ố rượu oi
Năm năm lần lữa vui cười
Mải trăng hoa chẳng đoái hoài xuân thu
Buồn em trảy lại lo dì thác
Sầu hôm mai đổi khác hình dung
Cửa ngoài xe ngựa vắng không
Thân già mới kết duyên cùng khách thương
Khách trọng lợi, khinh đường ly cách
Mải buôn chè sớm tếch nguồn khơi
Thuyền không, đậu bến mặc ai
Quanh thuyền trăng dãi, nước trôi lạnh lùng
Đêm khua, sực nhớ vòng tuổi trẻ
Chợt mơ màng dòng lệ đỏ hoen
Nghe đàn ta đã chạnh buồn
Lại rầu nghe nỗi nỉ non mấy lời
Cùng một lứa bên trời lận đận
Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau
Từ xa Kinh khuyết bấy lâu
Tầm dương đất trích gối sầu hôm mai
Chốn cùng tịch lấy ai vui thích
Tai chẳng nghe đàn địch cả năm
Sông Bồn gần chốn cát lầm
Lau vàng, trúc võ, âm thầm quanh hiên
Tiếng chi đó nghe liền sớm tối
Cuốc kêu sầu, vượn hót véo von
Hoa xuân nở, nguyệt thu tròn
Lần lần tay chuốc chén son ngập ngừng
Há chẳng có ca rừng, địch nội ?
Giọng líu lo, buồn nỗi khó nghe
Tỳ bà nghe dạo canh khuya
Dường như tiên nhạc gần kề bên tai
Hãy ngồi lại gẩy chơi khúc nữa
Sẽ vì nàng soạn sửa bài ca "
Đứng lâu dường cảm lời ta
Lại ngồi lựa phím đàn đà kíp dây
Nghe não ruột khác tay đàn trước
Khắp tiệc hoa sướt mướt lệ rơi
Lệ ai chan chứa hơn người ?
Giang Châu tư mã đượm mùi áo xanh Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------