Hồi 1
Nguồn:
read.st
Ngày hôm sau, Lư Vân lại tiếp tục bị kéo ra tra hỏi, lần này chỉ có mỗi đám quan sai tự dụng hình.
Chỉ nghe một người nói:
Mấy người còn lại hùa theo:
Lư Vân nghe bọn chúng nói những lời hung ác như vậy thì sợ tới mức hồn phi phách tán. Nhưng bình sinh hắn vốn là kẻ cường ngạnh, lúc này quyết không mở lời xin khoan dung. Người nọ cười ha hả nói:
Sau đó từng tiếng roi lớn vang lên, khiến Lư Vân muốn chết đi sống lại.
Bị đánh nước mắt nước mũi dàn dụa nhưng nhớ tới sự trong sạch của bản thân, Lư Vân có chết cũng không nhận tội.
Một gã quan sai thấy hắn kiên cường như thế, không khỏi lắc đầu nói:
Lúc này Lư Vân không còn khí lực kêu đau, gắng gượng mở hai mắt thì thào:
Quan sai kia quát:
Dứt lời, hắn dùng sức giơ roi lên quất mạnh xuống.
Lư Vân cắn răng chịu đựng, khi không chịu được ngất đi lại bị người dùng nước lạnh tạt cho tỉnh lại. Cứ như vậy hắn bị hơn mười trận đòn roi. Có thể nói là muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
Đánh tận tới tận tối, đám quan sai nhìn sắc trời mới áp tải Lư Vân vào lại trong nhà lao. Vừa vào lao ngục hắn liền ngã nhào xuống đất bất tỉnh, không còn biết đến cả đau đớn.
Trong lúc Lư Vân bất tỉnh, đám quan sai áp giải vào thêm một phạm nhân râu ria đầy mặt, thần thái uy vũ. Nơi tay chân cổ đều đeo xiềng xích chằng chịt. Nhìn bộ dáng cũng biết người này võ công cao cường. Mấy tên quan sai nhốt hắn vào rồi vội rời đi.
Tới buổi sáng ngày thứ ba, Lư Vân lại bị lôi ra ngoài. Lúc này hắn nửa tỉnh nửa mê, đám quan sai liền xát muối vào những vết thương ngày hôm trước. Lư Vân đau đớn gào thét trong khi lũ quan sai chung quanh buông lời giễu cợt, coi như đây chỉ là việc giết gà mổ heo bình thường.
Sau một trận đòn chí tử, một gã quan sai cầm giấy bút đi tới cười nói:
Lư Vân cúi đầu không biết gì. Một tên lính lấy nước lạnh tát vào mặt, hắn rên rỉ một tiếng rồi từ từ tỉnh lại.
Một gã quan sai đưa tay túm lấy hai má Lư Vân quát:
Vẻ mặt của hắn không còn chút kiên nhẫn nào.
Lư Vân bị người kéo hai gò má, không tự chủ ngẩng đầu lên thì thào:
Tên quan sai cười khinh miệt, cho Lư Vân một cái tát nói:
Lư Vân nhắm nghiền hai mắt, thấp giọng nói:
Quan sai cười nói:
Nói xong hắn nở nụ cười khinh thường.
Lư Vân chậm rãi lắc đầu nói:
Tên quan sai kia nhổ ngụm nước miếng vào mặt hắn, nhe răng cười nói:
Một người cười nói:
Xem ra người này cũng biết chút văn chương. Thấy đồng bọn cười lớn trầm trồ khen ngợi thì dương dương tự đắc.
Lư Vân chậm rãi ngẩng đầu lên thấp giọng nói:
Đám quan sai thấy mặt mũi hắn bầm dập, toàn thân đầy rẫy vết thương nhưng sắc mặt bỗng trở lên trịnh trọng, không khỏi hiếu kỳ hỏi:
Bốn việc nào?
Nói nghe một chút?
Lư Vân nhìn thấy một đám quan sai trong lao ngục dơ bẩn, thoáng chốc bi phẫn ngửa cổ lên trời hét lớn:
Hắn dù đang vô cùng yêu ớt nhưng lúc này từng câu từng chữ vang lên hết sức khí phách, bộ dáng hết sức xúc động và phẫn nộ.
Đám người cười ha hả nói:
Nói xong liền dùng thuốc pháo mà đốt vào vết thương của hắn. Lư Vân chỉ biết khóc thét lăn lộn dưới đất. Một gã quan sai nhấc hắn lên cười cười bảo:
Vừa cười vừa hành hạ Lư Vân muốn chết đi sống lại.
Chẳng qua tên đạo tặc vốn đang ngủ nghe thấy Lư Vân nói bốn câu này, liền chậm rãi đứng lên ngưng mắt nhìn Lư Vân. Trên mặt hiện nửa phần kinh ngạc, nửa phần kính nể.
Ngày hôm đó, đám quan sai tra tấn Lư Vân đến mỏi tay nhưng hắn một chữ cũng không nhận tội. Một gã quan sai hừ một tiếng nói:
Lư Vân nghe hắn nói vậy, dù rất kiên cường cũng sợ run người.
Vào đêm sầu mây thảm, Lư Vân biết ngày mai bản thân phải chết trong cực hình. Nghĩ đến bản thân cả đời trong sạch, trong lúc tuyệt vọng bất giác cất tiếng khóc lớn.
Đang khóc, chợt nghe tiếng một người nói:
Lư Vân quay đầu nhìn lại, thì thấy một đại hán râu ria kín mặt đeo đủ thứ gông xiềng. Liền biết đây chính là giang dương đại đạo bị tống giam mấy ngày trước.
Đạo tặc nói:
Lư Vân lệ rơi đầy mặt, nói:
Đạo tặc kia lắc đầu nói:
Lư Vân gào khóc kêu lên:
Đạo tặc kia định an ủi thì một gã cai ngục vọt tới:
Lư Vân kinh hãi vội lui lại góc tường. Tên đạo tặc lại không sợ chút nào, chỉ cười cười nói:
Nói xong hắn ngoắc ngoắc ngón tay út, thần thái rất khiêu khích.
Tên cai ngục phẫn nộ quát:
Nói xong hắn lập tức chạy đi kêu đồng bọn đến để đối phó với đạo tặc. Đạo tặc kia ngáp dài một tiếng nằm xuống dưới đất ngủ.
Đám quan sai đang tụ tập đánh bạc, nghe cai ngục lớn tiếng liền hỏi:
Cai ngục chỉ tên đạo tặc kêu lên:
Một gã quan sai cười cười cau mày nói:
Cai ngục hắc hắc cười lạnh:
Một gã quan sai mở cửa lao phòng nói:
Tên cai ngục thấy đạo tặc người đầy xiềng xích co ro nằm dưới đất, mặc cho người phát lạc. Hắn giơ cương đao nhe răng cười nói:
Nói xong, hắn đá một cái vào mông tên đạo tặc.
Quản ngục thấy đạo tặc không nhúc nhích, nhớ lại hắn ban nãy mồm miệng càn rỡ mà lúc này không hề hoàn thủ. Liền cười to một tiếng rồi dựng đạo tặc lên, muốn cho đối phương thưởng thức mùi vị tàn bạo.
Đang muốn động thủ chợt thấy tên đạo tặc mở hai mắt cười lạnh:
Thân mình đạo tặc nhoáng lên một cái đã thoát ra, đồng thời một ngụm nước miếng phu đầy lên mặt tên cai ngục.
Tên cai ngục giận dữ, quát:
Dứt lời liền vung đao lên, chém thẳng xuống tên đạo tặc.
Đám quan sai kinh hãi vội la lên:
Thấy lưỡi đao chém xuống nhưng đạo tặc không chút sợ hãi. Hắn ngửa đầu cười dài quát:
Nói xong liền đá một cước, thanh đao rơi xuống, một trảo của đạo tặc thuận thế chộp tới cánh tay tên cai ngục. Rắc một tiếng, huyết nhục bay tung tóe trong tiếng thảm thiết thê lương. Cánh tay tên cai ngục đã bị bẻ gãy rơi xuống đất.
Đám cai ngục kinh hãi lùi về phía sau. Lư Vân thấy cảnh tượng này cũng hoảng sợ kêu lớn.
Tên đạo tặc cười nói:
Nói xong hắn rống to một tiếng, nâng đầu tên cai ngục đập mạnh vào tường. Một tiếng oanh vang lên, đầu óc tên cai ngục vỡ tan, huyết nhục tung tóe.
Đạo tặc quay đầu nhìn về đám cai ngục quát lớn:
Đám cai ngục hoảng sợ kêu to, vội vàng chạy đi cấp báo cho quan trên. Chỉ một lúc sau, một gã bộ khoái vội vàng chạy tới. Nhìn thấy huyết nhục vung vãi trong lao phòng thì gã bộ khoái cũng sợ tới mức hồn phi phách tán. Tên đạo tặc đưa mắt liếc nhìn tên bộ khoái mới đến, lạnh lùng nói:
Bộ khoái nuốt một ngụm nước miếng. Nhất thời cũng không dám vào, chỉ ra lệnh cho đám cai cẩn thận trông chừng đợi ngày mai huyện lão gia phân phó.
Đạo tặc thấy không có ai dám tiến vào đối phó với mình, liền cười to một tiếng, vung tay về phía Lư Vân nói:
Sau đó hắn vểnh chòm râu lên hát:
Nhất thời hoa chân múa tay, vẻ mặt rất đắc ý.
Đám quan sai cúi đầu, không ai dám có hành động gì.
Lư Vân ngơ ngác thầm nghĩ: - Nếu mình cũng có võ công như vậy thì chẳng còn có kẻ nào ăn hiếp”.
Nhưng hắn lúc này chỉ là một thư sinh trói gà không chặt, đành thở dài một tiếng rồi rầu rĩ đi ngủ.
Cho đến nửa đêm, chợt thấy có người kéo hắn. Lư Vân mở mắt thì thấy đạo tặc đang đứng trước mặt, cửa lao cũng đã bị người ta mở ra.
Lư Vân cả kinh nói:
Đạo tặc cười ha hả, chỉ tay về phía bên ngoài cửa lao. Không biết từ lúc nào, bên ngoài đã có một đám hắc y nhân bịt mặt. Trên sàn nhà có hơn mười tên quan sai nằm bất động. Thì ra là đồng bọn của hắn đến cướp ngục.
Lư Vân nghẹn họng trân trối trước thủ đoạn lợi hại của đám thổ phỉ. Đạo tặc nọ cười hắc hắc vỗ vai hắn:
Chợt bên ngoài có tiếng người hô to:
Tiếng thanh la vang lên khắp nơi, tiếng bước chân dồn dập. Khoảng chừng trăm tên quan sai nhảy ùa vào nhà lao. Người cầm đèn lồng, kẻ mang đao kiếm dây thừng đến nhà lao bắt người.
Lư Vân hoảng sợ lùi vào góc.
Gã hắc y nhân cầm đầu đám thổ phỉ lại không e sợ chút nào, cười lạnh:
Hắc giương một cây cung lớn lên. Xoạt xoạt mấy tiếng, mấy mũi tên cắm vào đầu thi thể những quan sai còn nằm dưới đất. Đám quan sai mới tới thấy địch nhân võ công cao cường, nhất thời tìm chỗ ẩn nấp bên ngoài đồng thời gọi lớn.
Đạo tặc cười nói:
Hắc y nhân đáp lại:
Đạo tặc cười ha hả:
Tiếp nhận cương đao từ tay một tên lâu la, hắn lao ra bên ngoài. Đám quan sai nhao nhao chạy đến:
Là thanh âm của gã sư gia nọ.
Bị đám quan sai bao vây, đạo tặc lăn một vòng dưới đất, một đao liền chém đứt hai chân của một tên quan sai, miệng thì quát lớn:
Sau đó hắn ra tay đại sát. Chỉ thấy trong phòng máu chảy đầu người giàn giụa. Đám quan sai còn lại thấy thổ phỉ dị thường hung ác, sợ tới mức chân tay run rẩy, nhanh chóng lùi lại phía sau.
Một tên quan sai quát lớn:
Đạo tặc kia cười nói:
Sau đó hắn quát lớn:
Hai gã lâu la khệ nệ khiêng một thanh binh khí ra, chỉ thấy là một cây búa rất lớn. Đạo tặc một tay tiếp lấy Cự phủ rồi hướng về đám quan sai bổ loạn. Cự phủ nọ vừa lướt qua thì thân thể một tên quan sai bị cắt đứt thành hai đoạn. Máu tươi gan ruột đầy đất.
Chú:
(1) Trong bài thơ của Tống Chân Tông:
Phú đa bất dụng mại lương điền
Thư trung tự hữu thiên chung túc
An cư bất khả giá cao đường
Thư trung tự hữu hoàng kim ốc
Thu thê mạc hận vô lương môi
Thư trung tự hữu nhan như ngọc
Tạm dịch:
Nhà giàu chẳng cần bán ruộng tốt
Trong sách tự có nghìn chung thóc
Ăn ở chẳng cần nhà cao to
Trong sách tự có lầu kim ốc
Lấy vợ chớ e mai mối xoàng
Trong sách có nàng mặt như ngọc.
(2) Đây là câu nói nổi tiếng của Trương Tái (hay Hoàng Cừ tiên sinh)
“Vị thiên địa lập tâm
Vị sinh dân lập mệnh
Vị vãng thánh kế tuyệt học
Vị vạn thế khai thái bình”
Có nghĩa là:
“Vì thiên hạ mà lập tâm.
Vì dân sinh mà quyết cải thiện đời sống xã hội.
Vì tiên thánh mà quyết nối tiếp cái học xưa bị đứt quãng.
Vì vạn vật mà khai mở ra căn để cho cuộc thái bình”. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------