Hồi 2
Nguồn:
read.st
Ngũ Định Viễn hoảng hốt, biết rõ có chuyện chẳng lành, vội lấy Phi Thiên Ngân Thoa ra hộ thân, lại lớn tiếng gọi đám người ngoài cửa tới. Tranh thủ lúc này hắn vội chạy vào trong đại sảnh, khung cảnh vẫn như thường ngày nhưng bên trong không một bóng người.
Ngũ Định Viễn trầm ngâm một hồi rồi bước đến nhà bếp, thấy cánh cửa khép hờ liền lách vào trong.
Không ngờ vừa vào đã có kẻ lao vào hắn. Ngũ Định Viễn sợ người ám toán, liền dùng cầm nã thủ không chế kẻ này, tay nhanh như chớp điểm lên ba đại huyệt trên người đối phương.
Ngũ Định Viễn quát:
Cảm thấy thân thể kia lạnh như băng trong lòng, dự cảm bất ổn liền nổi lên, nhìn lại thì đây là một tiểu nha hoàn tầm mười lăm, mười sáu tuổi rất xinh đẹp. Hắn biết đánh nhầm liền buông nàng ra. Hai cánh tay của nha hoàn đã buông thõng xuống, hơi thở đã tắt từ lâu.
Ngũ Định Viễn cả kinh, đoán rằng hung thủ vẫn ở đâu đây nên vội vã chạy theo.
Đang chạy cảm thấy dưới chân vướng gì đó, hắn cúi xuống thì hoảng hồn. Phòng bếp nhỏ như vậy mà có hơn hai mươi tử thi nằm la liệt. Trong đó có cả hài nhi bảy tám tuổi, cả lão phu nhân xanh xao, mẫu tử bị kiếm dâm xuyên qua thân thể, còn có cả người bị chặt đầu, chân tay cũng không thấy đâu. Từ trang phục đều là gia đinh và nha hoàn, xem ra trước đó họ bị tụ tập ở đây rồi bị đồ sát.
Trong lòng Ngũ Định Viễn đau xót, gặp nhiều án mạng nhưng chưa từng thấy hung thủ ác độc nhường này, không buông tha cả những người vô tội.
Trong đầu hắn rối bù, đầy rẫy những nghi hoặc:
Vốn hắn muốn tới bắt Tề Bá Xuyên, không ngờ gặp huyết án này thì chỉ biết thở dài.
Bước tới đại sảnh, Ngũ Định Viễn sợ đạo tặc nên nắm chặt “Phi Thiên Ngân Thoa” trong tay, khí kình bao trùm quanh thân, lúc này tâm tình rối bời, thầm nói:
Lúc này tâm thần hắn trở nên đại loạn, từ khi làm bộ đầu đến nay còn chưa từng gặp quá án nào, chỉ trong thời gian ngắn trở nên kinh khủng như vậy.
Ngũ Định Viễn đặt chân vào trong sảnh, lập tức nghe thấy âm thanh quỷ mị rên rỉ truyền tới từ căn phòng phía Tây, lúc như tiếng quỷ khóc lúc lại như dã thú rên rỉ, hắn rùng mình chậm rãi bước về phía Tây. Đây là nơi gia quyến của Tề Nhuận Tường cư ngự, chỉ mong bọn họ ngàn vạn lần đừng bị hạ độc thủ.
Trong lòng Ngũ Định Viễn bất an, vừa đi vào nội viện thì sợ đến dựng tóc gáy, chỉ muốn hét thật to lên.
Trong nội viện đầy thi thể nam nữ, tay chân thủ cấp lăn lóc, máu tươi thấm đầy mặt đất. Y phục nữ quyến rách nát, thân thể lõa lồ đủ tư thế, dường như phải chịu lăng nhục xong mới bị giết.
Ngũ Định Viễn chưa bao giờ thấy cảnh giết người tàn bạo như vậy, đứng chết trân tại chỗ.
Ở giữa có một nam tử nằm ngửa mặt lên trời đang rên rỉ, khuôn mặt đẫm máu cùng làn da tróc ra từng mảng, dường như tai đã bị cắt đi tạo thành một lỗ sâu hoắm, làn da nhăn nheo xem ra đã cao tuổi. Ngũ Định Viễn vội cúi xuống đỡ lấy, cố gắng lắm mới nhận ra tướng mạo người này nhưng cũng cảm thấy khó tin, đây không phải là Tề Nhuận Tường sao?
Ngũ Định Viễn vội xem vết thương trên người lão, gân tay chân đã bị cắt đứt trở thành phế nhân, miễn cưỡng dựa vào nội công cao cường mới chống đỡ được đến lúc này.
Ngũ Định viễn sờ vào vết thương khiến Tề Nhuận Tường đau đớn tỉnh dậy, khẽ rên rỉ nói:
Ngũ Định Viễn vội hỏi:
Tề Nhuận Tượng muốn vươn tay ra nhưng không thể nhúc nhích, Ngũ Định Viễn vội điểm huyệt giúp lão giảm đau.
Thương thế Tề Nhuận Tường trầm trọng, miễn cưỡng nói:
Ngũ Định Viễn thấp giọng nói:
Tề Nhuận Tường thở không ra hơi:
Ngũ Định Viễn vẫn không cử động, vẻ mặt đầy thương cảm.
Tề Nhuận Tường run rẩy:
Ngũ Định Viễn cúi đầu không nói gì. Tề Nhuận Tường đau đớn tới tận tâm can, khuôn mặt đẫm lệ hòa cùng với máu thấm sang y phục của Ngũ Định Viễn.
Hắn ôm lấy Tề Nhuận Tường khẽ nói:
Vẻ mặt thống hận của Tề Nhuận Tường, khi nhìn sang Ngũ Định Viễn liền chuyển thành nụ cười méo nó:
Ngũ Định Viễn ngạc nhiên hỏi:
Tề Nhuận Tường nắm chặt tay Ngũ Định Viễn nói lời cuối cùng:
Lão cố gắng muốn hét lên thật to:
Nói rồi trút hơi thở cuối cùng.
Ngũ Định Viễn hét lên:
Tề Nhuận Tường vẫn không nhúc nhích. Ngũ Định Viễn bắt mạch thì thấy đã ngừng đập.
Hắn thầm suy nghĩ:
Hắn nhớ đến di ngôn của Tề Nhuận Tường, cái gì đó chưa mất rồi cái gì vương vương chu chu…không rõ là cái gì.
Lúc này đám quan sai đã chạy vào trong, thấy tình cảnh bi thảm thì sắc mặt năng nề không ai nói gì.
Xem nguyên nhân cái chết của những tử thi, rất nhiều người bị trọng binh khí đánh chết hay trường kiếm lấy mạng, đủ biết hung thủ có nhiều người. Kiểm tra thi thể lại thì thiếu Tề Bá Xuyên, Ngũ Định Viễn mừng thầm:
Lập tức sai thủ hạ đem mấy chục thi thể chở về nha môn.
Một gã quan sai hỏi:
Ngũ Định Viễn thở dài nói:
Ban đêm, trong nha môn gió lạnh thổi qua khiến sắc mặt đám quan sai tái đi, Hoàng Tế bẩm báo:
Sắc mặt Ngũ Định Viễn sầu thảm:
Hoàng Tế nói:
Ngũ Định Viễn gật đầu nói:
Hoàng Tế nói:
Ngũ Định Viễn đập bàn cả giận nói:
Đột nhiên Hoàng Tế nói:
Ngũ Định Viễn giật mình bừng tỉnh, cười lạnh:
Hoàng Tế cả kinh nói:
Tinh quang lóe lên trong đầu Ngũ Định Viễn, thầm nghĩ
Hắn không giận mà cười nói:
Hoàng Tế hít sâu một hơi, run rẩy nói:
Ngũ Định Viễn hừ một tiếng nói:
Hoàng Tế nghe xong gật đầu.
Ngũ Định Viễn tính toán cẩn thận, Tề Nhuận Tường cố sức nói với hắn một câu “Thứ đồ vật đó không mất đi”, xem ra đám hung đồ sẽ khua chiêng gõ trống tìm tung tích Tề Bá Xuyên. Phía quan sái nhất định phải đi trước một bước, nếu không bản án này không thể phá được.
Hắn lại thầm nghĩ:
Ngũ Định Viễn liền triệu tập đám quan sai, phân phó mọi người thông qua quan hệ với nhân sĩ giang hồ, chỉ cần tìm ra tung tích Tề Bá Xuyên sẽ được trọng thưởng, thấy kẻ họ Vương hay họ Chu thì cần đặc biệt chú ý.
Đám người liền tức tốc, không phân biệt ngày đêm đi loan tin, Ngũ Định Viễn ở lại nha môn để nhận báo cáo.
Ngày thứ ba, Tri phủ Lục Thanh Chính triệu Ngũ Định Viễn tới. Tri phủ đại nhân này mới đến Lương Châu nhận chức chỉ một năm nhưng khai trừ không ít người, làm quan cực kì nghiêm chính thanh liêm. Ngũ Định Viễn không quen biết Tri phủ này, xảy ra trọng án do mình xử lí cũng cảm thấy lo lắng.
Bước vào thư phòng tri phủ thì thấy Lục Thanh Chính đang cúi đầu xem xét công văn mà hắn đưa tới, tường thật về chân tướng huyết án Yến Lăng tiêu cục. Ngũ Định Viễn đứng hầu bên cạnh, thật lâu Lục Thanh Chính mới ngẩng đầu nhìn hắn nói:
Ngũ Định Viễn khom người tạ ân rồi ngồi xuống, có điều khi thấy sắc mặt bất thiện của tri phủ thì thầm kêu khổ, Lục Thanh Chính nói:
Ngũ Định Viễn kiên trì nói:
Lục Thanh Chính nhíu mày:
Giọng nói đầy ý trách cứ.
Ngũ Định Viễn đáp:
Hắn không tiện nói rõ với Tri Phủ là chưa có manh mối phá án nên, đành phải lựa lời đáp lại.
Lục Thanh Chính vừa nghe xong thì tức giận quát lên:
Ngũ Định Viễn sợ hãi, cuống cuồng nói:
Lục Thanh Chính nói:
Ngũ Định Viễn nói:
Lục Thanh Chính hừ một tiếng nói:
Ngũ Định Viễn nói:
Vẻ mặt Lục Thanh Chính nghiêm chỉnh:
Ngũ Định Viễn sai người bản thảo dâng lên tri phủ. Lục Thanh Chính đọc lướt qua liền hỏi:
Ngũ Định Viễn đáp:
Không ngờ đột nhiên Lục Thanh Chính giận giữ vỗ bàn.
Ngũ Định Viễn cả kinh:
Lục Thanh Chính lạnh giọng:
Ngũ Định Viễn hoảng hốt quỳ xuống:
Lục Thanh Chính nói:
Vài tên thân binh liền mang ba chiếc hòm mà trước kia Tề Nhuận Tường cho người đưa tới.
Lục Thanh Chính cười lạnh nói:
Ngũ Định Viễn toát mồ hôi lạnh, run rẩy nói:
Lục Thanh Chính gật đầu:
Ngũ Định Viễn giật mình, Lục Thanh Chính hắng giọng nói:
Ngũ Định Viễn không dám nhiều lời, cúi đầu đáp ứng rồi bước ra.
Lục Thanh Chính gọi giật lại:
Ngũ Định Viễn nghe phân phó liền dừng bước:
Lục Thanh Chính nói:
Ngũ Định Viễn thấy thượng quan không những coi trọng vụ án mà còn muốn đích thân tham gia thẩm vấn, đành nói:
Rời khỏi phủ đệ của Tri Phủ, toàn thân Ngũ Định Viễn đã thấm ướt mồ hôi lạnh. Nhậm chức bộ đầu thì có ai không tìm kế vơ vét tài sản của thương nhân? Chỉ có hắn không làm sự tình này, trừ phi người ta thiệt tình có thành ý đưa tới một số vật nhỏ thì Ngũ Định Viễn mới dám thu, không thể tưởng được lại bị khiển trách một trận. Hắn sờ đai lưng ngọc trên lưng thì chỉ cảm thấy căm giận bất bình.
Lại thêm hai ngày án tình không có tiến triển, hàng ngày Tri phủ đều cho người thăm dò cùng trách cứ. Ngũ Định Viễn cảm thấy vô cùng mỏi mệt, Hoàng Tế vốn giàu kinh nghiệm, thấy hắn gặp nguy liền đưa ra một ý:
Ngũ Định Viễn vỗ đùi vui vẻ nói:
Hòa thượng Chỉ Quan, trụ trì Bạch Long Tự xuất thân võ lâm Ngũ Đài Sơn, không những phật pháp uyên thâm mà võ công cũng không kém. Nhờ lão tìm hiểu manh mối trên giang hồ là chính xác nhất. Nhưng Chỉ Quan hòa thượng là người hiền hòa, vốn thích yên tĩnh nên Ngũ Định Viễn không muốn đám quan sai quấy rầy, liền tự mình đi một chuyến, tỏ ý tôn kính với lão. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------