Hồi 2
Nguồn:
read.st
Ngày hôm sau, Lư Vân lại tiếp tục bị kéo ra tra hỏi, lần này chỉ có mỗi đám quan sai tự dụng hình.
Chỉ nghe một người nói:
Mấy người còn lại hùa theo:
Lư Vân nghe bọn chúng nói những lời hung ác như vậy thì sợ tới mức hồn phi phách tán. Nhưng bình sinh hắn vốn là kẻ cường ngạnh, lúc này quyết không mở lời xin khoan dung. Người nọ cười ha hả nói:
Sau đó từng tiếng roi lớn vang lên, khiến Lư Vân muốn chết đi sống lại.
Bị đánh nước mắt nước mũi dàn dụa nhưng nhớ tới sự trong sạch của bản thân, Lư Vân có chết cũng không nhận tội.
Một gã quan sai thấy hắn kiên cường như thế, không khỏi lắc đầu nói:
Lúc này Lư Vân không còn khí lực kêu đau, gắng gượng mở hai mắt thì thào:
Quan sai kia quát:
Dứt lời, hắn dùng sức giơ roi lên quất mạnh xuống.
Lư Vân cắn răng chịu đựng, khi không chịu được ngất đi lại bị người dùng nước lạnh tạt cho tỉnh lại. Cứ như vậy hắn bị hơn mười trận đòn roi. Có thể nói là muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
Đánh tận tới tận tối, đám quan sai nhìn sắc trời mới áp tải Lư Vân vào lại trong nhà lao. Vừa vào lao ngục hắn liền ngã nhào xuống đất bất tỉnh, không còn biết đến cả đau đớn.
Trong lúc Lư Vân bất tỉnh, đám quan sai áp giải vào thêm một phạm nhân râu ria đầy mặt, thần thái uy vũ. Nơi tay chân cổ đều đeo xiềng xích chằng chịt. Nhìn bộ dáng cũng biết người này võ công cao cường. Mấy tên quan sai nhốt hắn vào rồi vội rời đi.
Tới buổi sáng ngày thứ ba, Lư Vân lại bị lôi ra ngoài. Lúc này hắn nửa tỉnh nửa mê, đám quan sai liền xát muối vào những vết thương ngày hôm trước. Lư Vân đau đớn gào thét trong khi lũ quan sai chung quanh buông lời giễu cợt, coi như đây chỉ là việc giết gà mổ heo bình thường.
Sau một trận đòn chí tử, một gã quan sai cầm giấy bút đi tới cười nói:
Lư Vân cúi đầu không biết gì. Một tên lính lấy nước lạnh tát vào mặt, hắn rên rỉ một tiếng rồi từ từ tỉnh lại.
Một gã quan sai đưa tay túm lấy hai má Lư Vân quát:
Vẻ mặt của hắn không còn chút kiên nhẫn nào.
Lư Vân bị người kéo hai gò má, không tự chủ ngẩng đầu lên thì thào:
Tên quan sai cười khinh miệt, cho Lư Vân một cái tát nói:
Lư Vân nhắm nghiền hai mắt, thấp giọng nói:
Quan sai cười nói:
Nói xong hắn nở nụ cười khinh thường.
Lư Vân chậm rãi lắc đầu nói:
Tên quan sai kia nhổ ngụm nước miếng vào mặt hắn, nhe răng cười nói:
Một người cười nói:
Xem ra người này cũng biết chút văn chương. Thấy đồng bọn cười lớn trầm trồ khen ngợi thì dương dương tự đắc.
Lư Vân chậm rãi ngẩng đầu lên thấp giọng nói:
Đám quan sai thấy mặt mũi hắn bầm dập, toàn thân đầy rẫy vết thương nhưng sắc mặt bỗng trở lên trịnh trọng, không khỏi hiếu kỳ hỏi:
Bốn việc nào?
Nói nghe một chút?
Lư Vân nhìn thấy một đám quan sai trong lao ngục dơ bẩn, thoáng chốc bi phẫn ngửa cổ lên trời hét lớn:
Hắn dù đang vô cùng yêu ớt nhưng lúc này từng câu từng chữ vang lên hết sức khí phách, bộ dáng hết sức xúc động và phẫn nộ.
Đám người cười ha hả nói:
Nói xong liền dùng thuốc pháo mà đốt vào vết thương của hắn. Lư Vân chỉ biết khóc thét lăn lộn dưới đất. Một gã quan sai nhấc hắn lên cười cười bảo:
Vừa cười vừa hành hạ Lư Vân muốn chết đi sống lại.
Chẳng qua tên đạo tặc vốn đang ngủ nghe thấy Lư Vân nói bốn câu này, liền chậm rãi đứng lên ngưng mắt nhìn Lư Vân. Trên mặt hiện nửa phần kinh ngạc, nửa phần kính nể.
Ngày hôm đó, đám quan sai tra tấn Lư Vân đến mỏi tay nhưng hắn một chữ cũng không nhận tội. Một gã quan sai hừ một tiếng nói:
Lư Vân nghe hắn nói vậy, dù rất kiên cường cũng sợ run người.
Vào đêm sầu mây thảm, Lư Vân biết ngày mai bản thân phải chết trong cực hình. Nghĩ đến bản thân cả đời trong sạch, trong lúc tuyệt vọng bất giác cất tiếng khóc lớn.
Đang khóc, chợt nghe tiếng một người nói:
Lư Vân quay đầu nhìn lại, thì thấy một đại hán râu ria kín mặt đeo đủ thứ gông xiềng. Liền biết đây chính là giang dương đại đạo bị tống giam mấy ngày trước.
Đạo tặc nói:
Lư Vân lệ rơi đầy mặt, nói:
Đạo tặc kia lắc đầu nói:
Lư Vân gào khóc kêu lên:
Đạo tặc kia định an ủi thì một gã cai ngục vọt tới:
Lư Vân kinh hãi vội lui lại góc tường. Tên đạo tặc lại không sợ chút nào, chỉ cười cười nói:
Nói xong hắn ngoắc ngoắc ngón tay út, thần thái rất khiêu khích.
Tên cai ngục phẫn nộ quát:
Nói xong hắn lập tức chạy đi kêu đồng bọn đến để đối phó với đạo tặc. Đạo tặc kia ngáp dài một tiếng nằm xuống dưới đất ngủ.
Đám quan sai đang tụ tập đánh bạc, nghe cai ngục lớn tiếng liền hỏi:
Cai ngục chỉ tên đạo tặc kêu lên:
Một gã quan sai cười cười cau mày nói:
Cai ngục hắc hắc cười lạnh:
Một gã quan sai mở cửa lao phòng nói:
Tên cai ngục thấy đạo tặc người đầy xiềng xích co ro nằm dưới đất, mặc cho người phát lạc. Hắn giơ cương đao nhe răng cười nói:
Nói xong, hắn đá một cái vào mông tên đạo tặc.
Quản ngục thấy đạo tặc không nhúc nhích, nhớ lại hắn ban nãy mồm miệng càn rỡ mà lúc này không hề hoàn thủ. Liền cười to một tiếng rồi dựng đạo tặc lên, muốn cho đối phương thưởng thức mùi vị tàn bạo.
Đang muốn động thủ chợt thấy tên đạo tặc mở hai mắt cười lạnh:
Thân mình đạo tặc nhoáng lên một cái đã thoát ra, đồng thời một ngụm nước miếng phu đầy lên mặt tên cai ngục.
Tên cai ngục giận dữ, quát:
Dứt lời liền vung đao lên, chém thẳng xuống tên đạo tặc.
Đám quan sai kinh hãi vội la lên:
Thấy lưỡi đao chém xuống nhưng đạo tặc không chút sợ hãi. Hắn ngửa đầu cười dài quát:
Nói xong liền đá một cước, thanh đao rơi xuống, một trảo của đạo tặc thuận thế chộp tới cánh tay tên cai ngục. Rắc một tiếng, huyết nhục bay tung tóe trong tiếng thảm thiết thê lương. Cánh tay tên cai ngục đã bị bẻ gãy rơi xuống đất.
Đám cai ngục kinh hãi lùi về phía sau. Lư Vân thấy cảnh tượng này cũng hoảng sợ kêu lớn.
Tên đạo tặc cười nói:
Nói xong hắn rống to một tiếng, nâng đầu tên cai ngục đập mạnh vào tường. Một tiếng oanh vang lên, đầu óc tên cai ngục vỡ tan, huyết nhục tung tóe.
Đạo tặc quay đầu nhìn về đám cai ngục quát lớn:
Đám cai ngục hoảng sợ kêu to, vội vàng chạy đi cấp báo cho quan trên. Chỉ một lúc sau, một gã bộ khoái vội vàng chạy tới. Nhìn thấy huyết nhục vung vãi trong lao phòng thì gã bộ khoái cũng sợ tới mức hồn phi phách tán. Tên đạo tặc đưa mắt liếc nhìn tên bộ khoái mới đến, lạnh lùng nói:
Bộ khoái nuốt một ngụm nước miếng. Nhất thời cũng không dám vào, chỉ ra lệnh cho đám cai cẩn thận trông chừng đợi ngày mai huyện lão gia phân phó.
Đạo tặc thấy không có ai dám tiến vào đối phó với mình, liền cười to một tiếng, vung tay về phía Lư Vân nói:
Sau đó hắn vểnh chòm râu lên hát:
Nhất thời hoa chân múa tay, vẻ mặt rất đắc ý.
Đám quan sai cúi đầu, không ai dám có hành động gì.
Lư Vân ngơ ngác thầm nghĩ: - Nếu mình cũng có võ công như vậy thì chẳng còn có kẻ nào ăn hiếp”.
Nhưng hắn lúc này chỉ là một thư sinh trói gà không chặt, đành thở dài một tiếng rồi rầu rĩ đi ngủ.
Cho đến nửa đêm, chợt thấy có người kéo hắn. Lư Vân mở mắt thì thấy đạo tặc đang đứng trước mặt, cửa lao cũng đã bị người ta mở ra.
Lư Vân cả kinh nói:
Đạo tặc cười ha hả, chỉ tay về phía bên ngoài cửa lao. Không biết từ lúc nào, bên ngoài đã có một đám hắc y nhân bịt mặt. Trên sàn nhà có hơn mười tên quan sai nằm bất động. Thì ra là đồng bọn của hắn đến cướp ngục.
Lư Vân nghẹn họng trân trối trước thủ đoạn lợi hại của đám thổ phỉ. Đạo tặc nọ cười hắc hắc vỗ vai hắn:
Chợt bên ngoài có tiếng người hô to:
Tiếng thanh la vang lên khắp nơi, tiếng bước chân dồn dập. Khoảng chừng trăm tên quan sai nhảy ùa vào nhà lao. Người cầm đèn lồng, kẻ mang đao kiếm dây thừng đến nhà lao bắt người.
Lư Vân hoảng sợ lùi vào góc.
Gã hắc y nhân cầm đầu đám thổ phỉ lại không e sợ chút nào, cười lạnh:
Hắc giương một cây cung lớn lên. Xoạt xoạt mấy tiếng, mấy mũi tên cắm vào đầu thi thể những quan sai còn nằm dưới đất. Đám quan sai mới tới thấy địch nhân võ công cao cường, nhất thời tìm chỗ ẩn nấp bên ngoài đồng thời gọi lớn.
Đạo tặc cười nói:
Hắc y nhân đáp lại:
Đạo tặc cười ha hả:
Tiếp nhận cương đao từ tay một tên lâu la, hắn lao ra bên ngoài. Đám quan sai nhao nhao chạy đến:
Là thanh âm của gã sư gia nọ.
Bị đám quan sai bao vây, đạo tặc lăn một vòng dưới đất, một đao liền chém đứt hai chân của một tên quan sai, miệng thì quát lớn:
Sau đó hắn ra tay đại sát. Chỉ thấy trong phòng máu chảy đầu người giàn giụa. Đám quan sai còn lại thấy thổ phỉ dị thường hung ác, sợ tới mức chân tay run rẩy, nhanh chóng lùi lại phía sau.
Một tên quan sai quát lớn:
Đạo tặc kia cười nói:
Sau đó hắn quát lớn:
Hai gã lâu la khệ nệ khiêng một thanh binh khí ra, chỉ thấy là một cây búa rất lớn. Đạo tặc một tay tiếp lấy Cự phủ rồi hướng về đám quan sai bổ loạn. Cự phủ nọ vừa lướt qua thì thân thể một tên quan sai bị cắt đứt thành hai đoạn. Máu tươi gan ruột đầy đất.
Chú thích:
(1) Đây là lấy ý bài thơ của Tống Chân Tông, trong đó có câu (nguyên văn):
Phú đa bất dụng mại lương điền
Thư trung tự hữu thiên chung túc
An cư bất khả giá cao đường
Thư trung tự hữu hoàng kim ốc
Thu thê mạc hận vô lương môi
Thư trung tự hữu nhan như ngọc
Tạm dịch:
Nhà giàu chẳng cần bán ruộng tốt
Trong sách tự có nghìn chung thóc
Ăn ở chẳng cần nhà cao to
Trong sách tự có lầu kim ốc
Lấy vợ chớ e mai mối xoàng
Trong sách có nàng mặt như ngọc.
(2) Đây là câu nói nổi tiếng của Trương Tái (hay Hoàng Cừ tiên sinh)
“Vị thiên địa lập tâm
Vị sinh dân lập mệnh
Vị vãng thánh kế tuyệt học
Vị vạn thế khai thái bình”
Có nghĩa là:
“Vì thiên hạ mà lập tâm.
Vì dân sinh mà quyết cải thiện đời sống xã hội.
Vì tiên thánh mà quyết nối tiếp cái học xưa bị đứt quãng.
Vì vạn vật mà khai mở ra căn để cho cuộc thái bình”.
Hồi 2:
Đám quan sai sợ tới mức tè cả ra quần kêu lên:
Rồi cả đám đế giày bôi mỡ ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Tên sư gia thấy thuộc cấp chạy trốn cũng kinh sợ:
Hắn quát to một tiếng rồi cũng tìm đường mà chạy.
Đạo tặc quát:
Hắn vừa truy đuổi vừa chém giết, máu tươi bắn đầy tường, dưới mặt đất tay chân cùng xác người la liệt.
Trong phòng giam không còn một bóng người. Đám hắc y nhân thấy lũ quan sai đã hốt hoảng bỏ chạy, không nhịn được cười lớn rồi bỏ đi.
Tên đạo tặc nọ đang tính rời đi, thấy Lư Vân còn đứng bất động thì hắn buông Cự phủ, quay sang cười nói:
Lư Vân vẫn ngỡ ngàng đứng yên bất động.
Tên đạo tặc hắc hắc cười:
Lư Vân sửng sốt thầm nghĩ: - Đúng vậy! Đợi lát nữa đám quan sai trở lại, ta biết phải làm sao bây giờ?
Trong lòng sợ hãi, hắn muốn theo đám thổ phỉ nhưng vừa cất bước thì lại nghĩ:
Nghĩ đến đây hắn liền dừng lại.
Tên đạo tặc kia đã mất kiên nhẫn, cau mày mắng:
Nói xong liền bước đến định lôi Lư Vân đi. Lư Vân kinh hãi vội lùi lại, xua tay nói:
Tên đạo tặc mắng to:
Một gã hắc y nhân đứng bên khuyên giải:
Thấy Lư Vân nhất quyết không đi, đạo tặc nọ đành phải thở dài một tiếng, liền theo đồng bọn rời đi.
Lúc này quan sai và thổ phỉ đều không còn, Lư Vân thầm nghĩ: - Hiện tại ta nên làm gì bây giờ? Nên vượt ngục hay ở lại chỗ này?
Nếu vượt ngục lại phạm thêm tội bỏ trốn, chỉ sợ suốt đời này không giải oan được. Nhưng nếu lưu lại chỗ này, chỉ sợ ngày mai quan huyện sẽ dụng tâm hãm hại, có thể bị nhục hình đến chết.
Đang do dự chợt thấy vài tên cai ngục thò đầu ra với vẻ hoảng sợ:
Lư Vân đang muốn trả lời chợt thấy tên sư gia vội vàng đi vào trong lao, ôm đầu kêu:
Đám đạo tặc này xuất thân từ Song Long trại Giang Đông, gây án vô số chính là trọng phạm của triều đình. Huyện thái gia muốn thăng quan tiến chức phải trông vào công trạng lần này. Ai ngờ miếng ăn dâng tới miệng còn mất, phạm nhân đã tẩu thoát, chắc chắn sẽ bị trách phạt nặng.
Lại nghe một gã cai ngục nói:
Tên quản gia trở nên hồ hởi:
Ngục tốt nọ chỉ về hướng Lư Vân, cười nói:
Lư Vân kinh hãi, xua tay lia lịa:
Nhìn thấy vẻ mặt cợt nhả của đám thủ hạ, tên sư gia giận dữ quát:
Đám cai ngục liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt xấu hổ.
Lư Vân còn đang vỗ ngực tự trấn an thì một tên cai ngục đã nói nhỏ vào tai lão sư gia:
Lão sư quản giật mình thầm nghĩ: - Lời này cũng có lý.
Lập tức phân phó:
Lư Vân nghe vậy kinh hãi, hồn siêu phách lạc kêu thảm thiết:
Đám cai ngục mừng rỡ kêu lên:
Nghe đám cai ngục nói hưu nói vượn khoe khoang đủ điều, tên gia sư cũng nổi nóng:
Hắn cũng hiểu rằng, tri huyện lão gia mà biết chuyện này thì thế nào cũng nổi trận lôi đình, liền vội kêu thủ hạ bắt người. Vừa có thể vừa giữ thể diện nha huyện lại vừa đoái công chuộc tội.
Nhìn thấy mọi người rời đi, Lư Vân sầu thảm ngơ ngác ngồi xuống thầm nghĩ:
Ban đầu huyện quan dụng tâm giá họa cho hắn, tuy tội danh không nhẹ nhưng chưa đến nỗi bị xử tử. Nhưng lần này phạm tội đồng lõa với đạo tặc cùng cướp ngục, trọng tội như vậy chỉ có con đường lăng trì xử tử.
Hai mắt Lư Vân đẫm lệ, tâm thần hoảng loạn: - Sớm biết như vậy, vừa rồi không cự tuyệt đạo tặc kia.
Còn đang nỉ non khóc lóc chợt nhìn thấy cửa lao chưa đóng, bên ngoài chỉ có một lão lính già trông coi, có lẽ đám quản ngục khinh thường một thư sinh văn nhược như hắn nên cũng không quá coi trọng việc trông coi. Lư Vân suy nghĩ thật nhanh:
Nghĩ đến đây hắn vội chạy ra bên ngoài lao phòng.
Lão quản ngục thấy hắn chạy đi liền rút đao ra, kề vào cổ hắn nói:
Lão ngục tốt này không phải ai khắc, chính là người tốt đã thiết đãi Lư Vân bữa cơm ngày đại niên.
Lư Vân quỳ rạp xuống đất, giọng khẩn khoản nói:
Lão ngục tốt có vẻ không đành lòng, thở dài:
Nói xong lão vung binh khí trên tay, không muốn thả người.
Lư Vân tràn đầy nước mắt:
Nói xong, hắn liền chạy ra bên ngoài.
Lão ngục tốt vung đao chặn đường nói:
Lư Vân không để ý tới, cúi đầu che mặt lại chạy thẳng ra ngoài. Lão quản ngục quát to một tiếng:
Sau đó vung đao bổ tới Lư Vân. Chẳng qua chiêu này hữu khí vô lực, Lư Vân tuy không biết võ nhưng có thể nhẹ nhàng né tránh, sau đó lao ra ngoài cửa.
Mắt thấy Lư Vân chạy mất, lão quản ngục quỳ rạp xuống đất khóc ròng nói:
Lư Vân đứng ở cửa, quay đầu nhìn lão cai ngục, nhớ tới bữa cơm tết đoàn viên, hắn biết lão này tâm địa không xấu. Bản thân chạy trốn sẽ hại đến toàn bộ người trong gia đình lão. Lư Vân không đành lòng nên có điểm do dự.
Lão cai ngục quỳ rạp dưới đất, khóc lớn khẩn cầu:
Lư Vân thở dài thầm nghĩ:
Lư Vân xoay người trở lại, nâng lão cai ngục đứng dậy rồi hòa nhã nói:
Lão cai ngục mừng rỡ rung giọng nói:
Lư Vân gật đầu:
Lời còn chưa dứt, đột nhiên lão ngục tốt rút một thanh trủy thủy từ trong giày đâm tới Lư Vân.
Lư Vân cả kinh, vội đưa tay đẩy mạnh lão cai ngục ra.
Lão ngục tốt té xuống mặt đất, chỉ nghe lão đứt quãng nói:
Dứt lời liền thấy lão bất động như chết.
Lư Vân nâng lão cai ngục dậy, chỉ thấy trên ngực lão đang cắm trủy thủ. Rõ ràng khi lão trượt chân đã tự ngộ thương bản thân. Trong lòng Lư Vân áy náy thầm nghĩ:
Hắn đứng ngây ra một lúc, thở dài rồi lao ra khỏi nha môn.
Chạy trốn một mạch, may mà không gặp quan sai nào. Lúc này Lư Vân đang chạy bộ trên đường, chỉ thấy hai bên đèn đuốc sáng trưng náo nhiệt. Không ngờ hiện lại là đêm Nguyên Tiêu. Muốn vàn đèn lồng tranh hoa được treo lên lộng lẫy và huy hoàng.
Lư Vân thân trong hiểm cảnh, nào có tâm tình thưởng lãm. Hắn rẽ vào một hẻm nhỏ mà chạy, chạy ra ngoại thành liền kiếm một miếu hoang đổ nát nghỉ tạm. Ban đêm gió lạnh rét căm, Lư Vẫn giống như chim sợ cành cong. Mỗi khi gió thổi cỏ lay, cành cây xào xạc, hắn lại bị hù cho sắc mặt trắng bệch. Lúc nào cũng sợ hãi quan sai đuổi tới.
Hôm sau khi trời còn chưa sáng, Lư Vân liền rời khỏi miếu chạy tới bến đò. Nơi này ở lâu một khắc thì càng nguy hiểm, chỉ có nhanh chóng rời khỏi Sơn Đông mới may mắn giữ được mạng.
Đi tới bến đò, lúc này dù là ngày tết nhưng vẫn rất tấp lập. Lư Vân nghĩ thầm:
Đường thủy này thật là ẩn mật, có thể lẩn tránh quan phủ. Cho dù có đuổi bắt có khó tra ra được.
Lư Vân hỏi các nhà đò xem có cần ngư phu phụ việc hay không, chẳng qua đám người đều hờ hững như không nhìn thấy. Hắn vẫn không từ bỏ, thấy một lão lái đò ngồi ăn trên đất thì tiến đến nói:
Lão lái đò buông bát đũa xuống đánh giá Lư Vân, lạnh lùng trả lời:
Lư Vân vội đáp:
Lão lái đò ngáp một cái nói:
Hắn liếc nhìn Lư Vân nói:
Lư Vân cười ngượng thầm nghĩ: - Nói cho cùng đám quan sai tàn bạo đến cực điểm, so sánh với chó điên cũng không khác mấy
Lập tức cười nói:
Lão lái đò bán tín bán nghi, chỉ ừm một tiếng nói:
Hắn đứng lên nói:
Công việc phu thuyền xưa nay thường khổ cực. Lư Vân thấy công việc của lão lái đò của vô cùng hà khắc, nhịn không được nhíu mày. Lão lái đò quát:
Lư Vân thở dài một tiếng. Chỉ có nhận công việc này mới có thể rời khỏi Sơn Đông, vội vàng gật đầu:
Lão lái đò cười nói:
Lập tức kéo Lư Vân xuống thuyền. Hắn cũng chỉ cầu rời khỏi chỗ này, liền cúi đầu đi theo.
Không lâu thì thuyền liền rời bến. Lư Vân rất sợ có quan lính tới bắt, chỉ tránh trong khoang thuyền không dám thò đầu ra. Cho đến khi thuyền rời xa mới yên lòng.
Không qua mấy ngày, con thuyền đã rời khỏi Sơn Đông mà hắn đã sinh trưởng từ nhỏ.
Đoạn đường này không còn quan sai truy theo, thương thế bị tra tấn cũng chậm rãi bình phục. Lư Vân nghĩ bản thân chỉ là tên tiểu tốt nên quan huyện cũng không phí sức đuổi bắt, tám phần đã quên hắn rồi, coi như là đại hạnh trong bất hạnh. Mỗi ngày liền theo người chèo thuyền làm việc, vận chuyển hàng hóa. Dần dần hắn cũng quên mất mình là trọng phạm.
Chẳng bao lâu nửa tháng đã trôi qua. Lúc này Lư Vân đang nằm trên mạn thuyền ngắm trăng sáng. Xa xa là màn sương mờ ảo mông lung. Đêm dài u tĩnh chỉ có sóng nước vỗ nhẹ vào thân thuyền.
Lư Vân nhớ tới thi khảo không đạt, vận rủi kéo tới khiến hắn phải lưu lạc đến đây, nhất thời thương hại cho thân thế bản thân, đột nhiên nghĩ tới câu thơ trong bài Lữ dạ thư hoài của Đổ Phủ:
Phiêu phiêu hà sở tự?
Thiên địa nhất sa âu.
(Làn nhàn ngày tháng luân lưu
Đất trời cao rộng cánh chim chập chờn) (1)
Hắn như ngây dại, không biết lần xuống phương Nam này thế nào.
Một ngày chiếc thuyền đi tới chỗ nước cạn, thuyền không chèo được mà chỉ có thể kéo. Lão lái đò quát:
Lư Vân cùng đám người đi lên bờ, lão lái đò mướn hơn hai mươi người, xem ra việc này rất nặng nhọc, chỉ vài người trên thuyền không đủ làm việc.
Chợt nghe lão lái đò mắng:
Lư Vân nhìn chắm chú, chỉ thấy lão lái đò gầm lên chỉ vào mấy lão nhân tiểu đồng, mắng chửi không ngớt.
Một gã phụ thuyền cười nói:
Hắn lập tức quát:
Đám người hoảng sợ kêu lên:
Nhìn thấy đám lão nhân với mấy tiểu hài tử liều mạng van xin. Lư Vân cũng đến xin lão lái đò. Chẳng qua đối phương tức giận mắng:
Lư Vân nghe hắn nói cay nghiệt nhất thời tức giận, nhưng thầm nghĩ mình cũng chỉ là tên giúp việc quèn, lời nói há lại có trọng lượng? Chỉ có thể thở dài quay mặt làm ngơ.
Lúc này trời đông giá rét, nhưng ngay cả những hài tử vẻ mặt cũng rất kiên nghị. Lão lái đò ra lệnh một tiếng:
Lão vung roi da lên vụt vào trên người một tráng hán.
Thoáng chốc mọi người cao giọng hát:
Tiếng ca tung bay trên sông làm cho mọi người tăng thêm nhiệt huyết.
Lư Vân dùng hết sức kéo, lúc này da bàn tay đã rách nát. Hắn thấy vài lão nhân mặt đã khô quắt lại thầm nghĩ:
Lúc này hắn tung ra toàn bộ sực lực, mồ hôi hòa lẫn huyết nhục đầm đìa, mới hiểu được đạo lý của câu hát “kiếp sau miễn đầu thai”.
Một canh giờ trôi qua, chiếc thuyền đã được kéo ra khỏi chỗ cạn. Đoàn người kéo thuyền hoan hô kêu lên:
Mọi người xong việc đều ngồi xuống sưởi ấm. Lư Vân mệt mỏi ngã xuống, thở gấp nói:
Một lão nhân lắc đầu nói:
Lư Vân thấy lão tuổi cao hỏi:
Lão nhân cười nói:
Lư Vân lộ vẻ không đành lòng nói:
Lão nhân kia nói:
Một gã hán tử thấy Lư Vân kinh ngạc liền cười nói:
Lư Vân than thở trong lòng, liền nghĩ:
Hắn không đỗ khoa thi, chỉ là thư sinh bần hàn giống như bọn họ, có năng lực gì mà giúp đỡ chúng sinh? Hắn đành thở dài trở lại thuyền, rầu rĩ chìm vào giấc ngủ.
Chú: (1) Lữ dạ thư hoài
Tế thảo vi phong ngạn
Nguy tường độc dạ chu
Tinh thuỳ bình dã khoát
Nguyệt dũng đại giang lưu
Danh khởi văn chương trứ
Quan ưng lão bệnh hưu
Phiêu phiêu hà sở tự
Thiên địa nhất sa âu
Bản dịch của Nguyễn phước Hậu
Mượt mà bờ cỏ gió hiu
Thuyền con một lá cô liêu đêm dài
Đồng xa trải dưới sao trời
Trăng rơi cỡi sóng tơi bời nước tuôn
Lẫy lừng để tiếng văn chương
Quan già cáo bịnh về vườn nghỉ hưu
Làn nhàn ngày tháng luân lưu
Đất trời cao rộng cánh âu chập chờn. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------