Hồi 3
Nguồn:
read.st
Lư Vân nghe lão đồng ý thẳng thừng như thế thì tỉnh ngộ, thầm nghĩ: "Kỳ thật ngay từ đầu lão đã có ý truyền võ công cho ta, ước định so quyền chỉ là tìm cớ mà thôi"
Lập tức ho một tiếng, nói:
Lão cái lắc đầu nói:
Lư Vân nghe thì dường như lão biết hắn mà hắn chưa bao giờ gặp lão, nhất thời đoán không ra hai người có liên quan gì.
Lão giả không hề để tâm điều này, chăm chú nói:
Lư Vân lẩm bẩm hỏi lại:
Lão cái giải thích:
Lư Vân run giọng nói:
Lão cái mỉm cười nói:
Lư Vân bừng tỉnh đại ngộ, nhất thời trước mắt sáng ngời, tựa như đưa thân vào một thế giới mới, thầm nghĩ:
Lão cái thấy hắn vừa mừng vừa sợ thì ngạc nhiên:
Lư Vân không đáp, dựa vào pháp tắc "Ý tồn trước khí ", lúc này ngưng thần tại kinh mạch tay phải, nhưng luyện một trận cũng không thấy động tĩnh.
Lão cái thấy hắn tự vận khí, liền nói ngay:
Lư Vân ồ một tiếng, thầm nghĩ: "Tồn ý mà không cố ý, chính là những lời này!"
Lại muốn nói:
Hắn mỉm cười, lúc này lặng lẽ dụng ý, coi nội lực trên người như là tay chân của mình. Hai mắt nhắm nghiền không ngừng tồn ý tại hữu thủ, tưởng tượng cánh tay súc tích thần lực cả ngàn cân, một quyền đánh ra liền có thể chấn động núi cao. Chỉ một lúc sau bất giác nội lực tuôn ra, hữu thủ chậm rãi nóng lên. Lư Vân cảm thấy vui vẻ, nhất thời phân tâm khiến tồn ý tiêu tán, nhiệt khí liền tự rút đi. Hắn gật đầu, đã rõ phần huyền bí trong đó. Dựa theo lần lĩnh ngộ lần này, thì hắn đã vượt qua cửa ải khó nhất trong võ học.
Lão cái nói:
Lư Vân lắc đầu, tiếp theo vận khí. Khí theo ý mà chuyển, nội lực dâng lên. Hắn giương giọng bật hơi, tiếp theo đánh ra một chưởng. Chỉ nghe bùng một tiếng, lực đạo đúng là vô cùng hùng cường.
Lão cái trợn tròn hai mắt, lấy làm kinh hãi run giọng nói:
Lư Vân ngửa mặt lên trời cười lớn, duỗi quyền thành chưởng, nhiệt khí trong cơ thể dường như dùng không cạn. Lão cái nhìn ra đây là tâm pháp hắn tự ngộ thành, không nhịn được tán thán nói:
Lư Vân đánh một trận quyền cước. Chỉ cảm thấy khoái ý thuận sướng, không gì không như ý, cảm thấy vui sướng thầm nghĩ: "Ta luyện thành công phu bực này, từ nay về sau hành tẩu thiên hạ cũng không sợ bị ai khi dễ!"
Hắn ở Sơn Đông bị Ngưu Nhị ăn hiếp, trong lao ngục bị quan sai hành hạ, đến Dương Châu cũng thoát không khỏi đòn hiểm của cậu ấm họ Bùi, nói đi nói lại cũng do bất lực tự bảo vệ mình. Hiện nay nhờ một thân võ nghệ, ngày sau là trời cao biển rộng không cần tiếp tục câu thúc.
Hắn mừng rỡ quỳ xuống, lớn tiếng nói:
Vừa nói liên tục dập đầu.
Lão cái đưa tay nâng Lư Vân, nói:
Lúc này Lư Vân vừa kính nể vừa cảm kích lão cái, vội nói:
Lão cái cười nói:
Lư Vân ngạc nhiên nói:
Lão cái cười nói:
Lư Vân mừng rỡ, bình sinh hắn ghét nhất bát cổ văn chương phù hoa, nhưng sinh vào thời này không thể thoát khỏi trào lưu. Những khi nhàn hạ điền từ làm thơ, hắn thường tưởng tượng bản thân sinh ở thời Đường Tống, tự nhiên tâm tại như ý. Giờ phút này nghe nói "Vô Song Liên Quyền" không câu thúc sáng ý của bản thân, càng có cảm giác hưng phấn.
Lão cái thấy hắn chờ mong như thế, chỉ mỉm cười nói:
Vừa nói đem khẩu quyết đọc một lần.
Bộ khẩu quyết không dài, chỉ hơn một ngàn chữ, Lư Vân nghe thì cúi đầu nhẩm lại. Nghe được chỗ tinh vi thì không khỏi tán thưởng, gặp phải nghi hoặc liền đặt câu hỏi ngay.
Trăng sáng chậm rãi nhô lên giữa trời đêm, có khi lão cái biểu diễn động tác, có khi Lư Vân ra tay so chiêu. Đảo mắt liền qua mấy canh giờ nhưng hai người không hề hay biết. Vô Song Liên Quyền không quá nhiều chiêu thức, chủ yếu dạy những pháp tắc ứng đối. Ví như địch hư ít thực nhiều thì ta "chậm rãi đối địch", gặp địch thực ít hư nhiều thì ta "thẳng tiến vào giữa khắc địch ", lại có "đầu nặng đuôi nhẹ", "Trái giả phải thật", "Trước đánh sau lui" kỹ lưỡng, đều là kỹ xảo công thủ.
Lão cái thấy ngộ tính võ học của Lư Vân rất cao, người khác học một hiểu ba, nhưng hắn nhìn một biết mười, nghe một biết trăm, không khỏi thầm tán thưởng.
Luyện đến lúc này, Lư Vân đột nhiên nghĩ đến một chuyện, liền hỏi:
Lão cái mỉm cười, nói:
Lư Vân ngạc nhiên nói:
Lão cái cười, nói:
Lư Vân gật đầu, nhưng lập tức nhớ tới võ công bản thân có hạn, cau mày nói:
Lão cái lắc đầu, nói:
Lư Vân cả kinh nói:
Lão cái cười nói:
Tâm niệm Lư Vân như điện xẹt, thoáng chốc tỉnh ngộ, nói:
Lão cái cười nói:
Lư Vân vui vẻ nói:
Lúc này Lư Vân đã học thuộc lòng khẩu quyết tâm pháp, hắn cẩn thận suy tư, gặp phải nan đề liền xuất ngôn hỏi. "Vô Song Liên Quyền" thâm ảo. Lão cái nhẫn nại giải thích. Lúc đầu Lư Vân cảm thấy rất nhiều vấn đề, càng về sau lời của lão cái khiến hắn ngộ ra nhiều điều. Có điều phần lớn nghi vấn là thiên cổ võ học, trong chốc lát nghĩ cũng không ra được.
Hai người một hỏi một đáp, lão cái cũng có khi nghĩ không ra đáp án liền tự cân nhắc, Lư Vân ở một bên, bằng vào sở học binh pháp cũng đưa ra ý kiến.
Lại qua thêm mấy canh giờ, sắc trời sớm đã sáng lên. Giờ phút này Lư Vân không còn đặt câu hỏi mà chỉ nhắm mắt trường tư, hồi tưởng lại những ý chính trong tâm pháp lão cái đã chỉ dạy.
Lão cái nhìn hắn hết sức khen ngợi.
Lại qua nửa canh giờ, Lư Vân chỉ cúi đầu trầm tư. Lão cái biết hắn đang dốc lòng suy tư nên không quấy rầy, chỉ ngồi ở một bên quan sát. Đột nhiên như nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, hắn cười dài một tiếng đứng dậy.
Lão cái thấy vẻ mặt hắn vui mừng, cả cười nói:
Lư Vân ha hả cười, nói:
Vừa nói vừa quỳ xuống.
Lão cái nâng hắn dậy, cười nói:
Lão sờ đỉnh đầu Lư Vân ngợi khen, tiếp theo mỉm cười xoay người rời đi.
Lư Vân thấy lão rời đi thì không nỡ, vội đuổi theo kêu lên:
Lão cái cười nói:
Lư Vân nghe lời này có thâm ý nhất thời sửng sốt, thầm nghĩ: "Sao lão biết ta không thể đi thi được nữa? Chẳng lẽ lão biết thân phận của ta?"
Nhưng dừng lại như vậy lão cái đã đi xa, Lư Vân hét lớn:
Chỉ thấy sáng sớm sương khói mơ hồ, khắp nơi chim kêu thật êm tai, hoa nở thật thơm nức, bóng dáng lão cái đã không còn.
Lư Vân thất vọng quay về phủ. Trên đường hồi tưởng tâm pháp của lão cái truyền lại thì trong lòng vui mừng vô hạn, ngộ ra thêm mỗi điều thì càng thêm cảm kích. Chỉ không biết lai lịch cùng mục đích của đối phương, nghe ý tứ lại như có biết hắn.
Lư Vân thầm nghĩ: "Vị lão trượng này không rõ lai lịch, xuất hiện khi ta trong tuyệt cảnh, coi như là trời cao phái tới chỉ điểm ta. Muốn ta rõ ràng đạo lý trời không tuyệt đường người. Vậy ta gọi bộ này nội công là ‘Vô Tuyệt Tâm Pháp’!"
Lư Vân ngộ được tâm pháp thì nội lực tiến triển rất nhanh, trong thời gian ngắn ngủi mà cảm thấy thủ kình càng lúc càng lớn. Chỉ mấy ngày mà không ngờ tiến triển như cả nửa năm, tự biết càng khổ luyện thì nội lực càng tinh tiến. Có điều hồi tưởng ngày ấy bị đòn hiểm của Bùi Thịnh Thanh, rõ ràng quyền cước của hắn vẫn chưa tinh thạo. Hắn quyết định khổ luyện từ đầu, mỗi ngày liền tìm nơi không người luyện "Vô Song Liên Quyền". Quyền pháp này trọng ý không trọng chiêu, rất hợp với tính tình Lư Vân. Khiến cả ngày hắn múa quyền đánh chưởng đến quên cả trời đất, quên đi đủ loại nhục nhã mà Nhị di nương đã gây ra.
Một ngày này, Lư Vân đang ở trong phòng khổ tư tâm pháp võ học, hắn thấy sắc trời đã tối liền thắp nến. Chợt tồn ý kịch liệt, bất giác khoa tay múa chân đánh ra một chưởng. Tức thời trong phòng trở nên tối đen, không ngờ chưởng phong đánh tắt nến.
Lư Vân cả kinh, thầm nghĩ: "Ta tiện tay một chưởng, lại có lực đạo lớn như vậy!"
Hắn lại đốt nến, lần này đứng cách năm thước, múa chưởng đánh tới cây nến. Chưởng phong khắp nơi, ánh nến liền vụt tắt đi, ngay cả giấy dán cửa sổ phía sau cũng bị rách một khe. Trong lòng hắn vừa mừng vừa sợ, lại nghiên cứu pháp môn vận kình xuất chưởng, khiến cho lực đạo càng thêm mạnh mẽ, ngay cả cơm nước cũng bỏ quên ăn. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------