Nguồn:
read.st
Lại nói Lư Vân ngất xỉu trên mặt đất, không biết bao lâu thì mơ màng có người di chuyển thân thể hắn. Dường như có ai đó đang nói cười trách móc nhưng không nghe rõ. Nghĩ rằng bản thân chết rồi coi như chấm dứt cuộc đời bi thảm, Lư Vân đột nhiên lại có cảm giác an tường.
Mê man không biết bao lâu, một hôm nọ Lư Vân tỉnh lại. Hắn cố gắng ngẩng đầu, thấy mình đang nằm trên một chiếc giường. Mọi thứ mơ hồ tựa quay về nơi Cố gia Dương Châu, lại tựa như về quê cũ Duy Huyện Sơn Đông, mệt mỏi chẳng phân biệt được phương hướng rồi lại mơ màng thiếp đi.
Thêm vài ngày trôi qua, Lư Vân cảm thấy vừa đói vừa khát. Mở mắt ra đã thấy ánh dương chói lòa xuyên qua khe cửa làm căn phòng sáng rực. Hắn thầm nghĩ “Rốt cục ta đang ở đâu? Ngũ huynh ở nơi nào? Người khác đi đâu rồi?”
Đầu óc mê muội thực khó suy nghĩ, bụng đói lại kêu gào thúc giục hắn ngồi dậy đi tìm đồ ăn. Mặc kệ bản thân đang ở đâu, hắn xoa xoa ngực rồi lững thững bước ra cửa.
Chậm rãi đẩy cửa phòng, lọt vào tầm mắt là khung cảnh trong một biệt viện rất lớn. Tuyết phủ trắng xóa cây cối cảnh vật, ánh dương phản trên tầng băng làm cảnh sắc trong viện càng thêm óng ánh trắng bạc. Lư Vân thầm cả kinh, lúc hắn trọng thương qua mới tết Trung thu chưa lâu, sao giờ đã rét như cắt thế này? Hắn không biết mê man đã bao lâu, càng không rõ tung tích Ngũ Định Viễn, liền muốn tìm người hỏi thăm.
Lư Vân ngẩng đầu nhìn lại. Phía trước có một dãy hành lang rất dài thông tới một sảnh đường. Phủ đệ to lớn này chắc chắn là chốn cao sang. Chẳng rõ của quan lại quyền quý nơi nào. Vừa nghĩ đến đây thì một ý niệm hiện lên:
“Hay là…Chẳng lẽ là Cố bá bá cứu ta, ta cùng Ngũ huynh đều ở Cố gia sao?”
Nghĩ vậy thoáng lại nhớ tới Cố tiểu thư, cảm xúc trong lòng hắn xốn xang, bất giác mi mắt đỏ lên. Hai chân run run nhưng gắng gượng đi về phía trước.
Đi được mấy bước thì nghe tiếng trò chuyện huyên náo truyền tới. Lư Vân nghĩ tới thân ảnh Cố Thiên Hề sắp hiện ra trước mắt thì vừa nóng lòng vừa vui sướng. Cố sức bước qua hành lang quanh co đi vào sảnh đường.
Bước vào thì thấy mấy nam tử đang ngồi túm tụm nói chuyện, nhìn lạ mặt không rõ ai là ai. Mấy người cùng ngẩng đầu nhìn hắn với vẻ kinh ngạc. Lư Vân vô cùng thất vọng khi biết đã đoán lầm. Chợt cảm thấy khó chịu, nơi ngực lại đau nhức khiến khí lực mất đi, liền ngã lăn ra đất.
Khi tỉnh lại đã thấy Ngũ Định Viễn ngồi bên cạnh với vẻ mặt tràn ngập sự cảm kích, mỉm cười cầm tay hắn:
Lư Vân thấy sắc mặt Ngũ Định Viễn hồng hào không còn trọng thương thì mừng rỡ, gắng gượng nói:
Ngũ Định Viễn cười nói:
Giọng nói mang theo tiếng nấc:
Lư Vân vội gượng dậy nói:
Ngũ Định Viễn ho khan một tiếng, đỡ lấy vai Lư Vân để hắn nằm xuống, nói:
Lư Vân nghe ba chữ Liễu đại nhân, nhớ tới đám quan binh trước lúc hôn mê ngày ấy, liền ngắt lời hỏi:
Ngũ Định Viễn vội cúi người, ghé vào lỗi tai hắn thấp giọng nói:
Lỗ Vân gật đầu hiểu ý, nói:
Ngũ Định Viễn nói:
Lư Vân ậm ừ một tiếng, biết nơi này không phải là phủ trạch Cố gia thì trong lòng chợt thấy thất vọng. Hắn thầm than nhẹ một tiếng, cảm thấy cơn đói cồn cào thì nói:
Ngũ huynh, ta đói bụng quá, có cái gì ăn được không?
Ngũ Định Viễn cười ha hả, nói:
Đương nhiên là có, chỉ có điều không bằng mì do huynh đệ nấu thôi.
Hai người nhìn nhau cười to. Ngày ấy Ngũ Định Viễn tới ăn tô mì mà nhặt lại được một mạng, phải nói thực rất may mắn. Hai người nhìn nhau, cùng có cảm giác như đã qua một kiếp người.
Từ đó thương thế của Lư Vân biến chuyển ngày một tốt đẹp, không đến nửa tháng đã có thể rời giường đi lại được. Căn cơ nội công của hắn rất tốt, nếu là thường nhân, trúng một chưởng long trời lở đất của Trác Lăng Chiêu thì sớm đã tận số.
Ngũ Định Viễn cảm kích ân cứu mạng, cứ cách mấy ngày lại tới thăm hắn một lần, mỗi khi đem dược liệu quý tẩm bổ cho hắn.
Lư Vân thấy Ngũ Định Viễn ý chí hăng hái, đoán rằng hắn được Liễu Ngang Thiên trọng dụng, trong tâm cũng cao hứng dùm người huynh đệ tri giao này.
Một ngày ánh dương rực rỡ, tiết trời rất tốt. Ngũ Định Viễn vui vẻ chạy đến nói:
Lư Vân xem mặt mà hiểu ý, cười nói:
Ngũ Định Viễn cười ha hả, vỗ nhẹ cánh tay Lư Vân mà cười nói:
Lư Vân nghĩ mình vẫn là đào phạm, sao có được công danh gì? Có điều lúc này không tiện nói rõ, đành chối từ:
Ngũ Định Viễn một mực lắc đầu nói:
Ngũ Định Viễn nửa cưỡng bách nửa dỗ ngọt. Lư Vân không từ chối được ý tốt của hắn. Bệnh nặng mới khỏi, Lư Vân liền thay một bộ trang phục mới, rửa mặt chỉnh trang một chút liền lộ ra khí chất hào hùng. Ngũ Định Viễn thấy thế lớn tiếng khen:
Nói xong hắn giúp Lư Vân đeo đai lưng, đối đãi giống như thân huynh đệ.
Lúc này Lư Vân đang dưỡng bệnh trong Liễu phủ, Ngũ Định Viễn liền dẫn hắn tới đại sảnh. Tới cửa phòng, Lư Vân nhìn qua thì thấy có mấy chục mười người đã ngồi giữa sảnh. Người thì mang giày da trang phục quân binh, kẻ thì mang áo bào rộng được thắt đai, đều là thủ hạ của Liễu Ngang Thiên. Đám người trò chuyện vui vẻ, hẳn là đang rất cao hứng.
Lư Vân đang quan sát thì Ngũ Định Viễn đã kéo hắn lại, thấp giọng nói:
Không đợi Lư Vân đáp ứng, liền thò tay kéo hắn lách từ cửa hông đi vào.
Vừa vào phòng liền nghe một người cười ha hả, lớn tiếng kêu:
Mọi người nghe thì đồng loạt quay lại nhìn về hai người. Ngũ Định Viễn cười ha hả, ôm quyền vái chào thập phương, nói:
Lư Vân nghe người nọ gọi Ngũ Định Viễn là Chế sứ, không khỏi cả kinh nhìn hắn nói:
Ngũ Định Viễn mỉm cười, thấp giọng nói:
Lư Vân lắp bắp kinh hãi, liền chắp tay vái:
Ngũ Định Viễn cười ha hả, ghé tai Lư Vân nói:
Lư Vân nhớ tới oan ức của mình, chỉ khẽ cười khổ mà không có ý kiến gì.
Lúc này nghe gia đinh cất cao giọng:
Mọi người vội đứng dậy. Chỉ thấy một người dung mạo như ngọc, tướng mạo tuấn mỹ, thần sắc uy nghiêm đi vào. Lư Vân sững sờ, không hiểu sao Liễu Ngang Thiên lại trẻ tuổi tuấn mỹ như vậy. Ngũ Định Viễn thấp giọng nói:
Lư Vân nghe nhân phẩm Dương đại nhân này như thế, trong tâm không dám có điều trễ nải. Hai người đang nói chuyện thì một lão nhân mặt đầy chính khí đi ra, chính là Thiện Mục Hầu Liễn Ngang Thiên.
Mọi người cùng hành lễ nói:
Liễu Ngang Thiên khoát khoát tay, mọi người lục tục ngồi xuống theo ngôi thứ. Ngũ Định Viễn thân là Chế sứ cũng có chỗ ngồi. Lư Vân thấy mọi người trong sảnh dựa vào tôn ti ngồi hết chỗ. Hắn lơ đãng đứng sau Ngũ Định Viễn, lẳng lặng lắng nghe.
Liễu Ngang Thiên thấy mọi người ngồi ngay ngắn ổn định, liền ho một tiếng nói:
Ngũ Định Viễn xoay đầu lại, nói khẽ với Lư Vân:
Lư Vân gật đầu im lặng.
Chúng nhân người trước kẻ sau tranh luận tình thế trước mắt. Có phái chủ trương tiếp viện, phái chủ trương nghị hòa để không tốn nhiều tiền bạc nhân mạng. Lư Vân không rõ quân tình nên không ý kiến gì. Dương Túc Quan cùng Liễu Ngang Thiên liên tục châu đầu ghé tai, đủ thấy địa vị phi phàm và có phần được sủng ái của vị công tử này.
Chợt nghe có người nói:
Nói xong liền lấy một tấm địa đồ treo lên tường.
Người nọ chỉ vào một chỗ gò núi, vẻ mặt ngưng trọng nói:
Chúng tướng thấy bố trí ảo diệu như thế đều gật đầu thầm khen.
Riêng bản thân Lư Vân thì cảm thấy nhàm chán, quan sát địa đồ kia thì thấy rất hoạt kê, nhịn không được cười khúc khích. Lúc này mọi người trên thính đường đang im lặng chờ giải thích, nghe tiếng cười liền quay đầu lại. Ngũ Định Viễn đang ngồi yên ổn, thấy Lư Vân cười như thế liền sợ đến tái tim can. Hắn thấy ánh mắt mọi người có điểm trách cứ, liền xấu hổ áy náy nói:
Người đưa ra địa đồ kia tên là Thạch Bằng, chức quan Trung Lang tướng. Bất ngờ bị một tên vô danh tiểu tốt cười mỉa thì sao nuốt xuống được cơn tức, lúc này cả giận nói:
Sắc mặt Ngũ Định Viễn biến sắc, vội hỏi:
Nói rồi khẽ đẩy Lư Vân, ý bảo hắn xin lỗi cho xong. Lư Vân mỉm cười nói:
Thạch Bằng thấy hắn không hề có thành ý thì giận lắm. Có điều không biết lai lịch của người này, xem bộ dáng cũng không tầm thường. Nếu là đệ tử của gia tộc quyền quý thì không nên đắc tội. Lập tức hừ một tiếng, nói với Ngũ Đình Viễn:
Ngũ Định Viễn vội hỏi:
Thạch Bằng nói:
Lư Vân nghe đối phương nói giọng khinh miệt, không tức giận mà thản nhiên nói:
Thạch Bằng nghe xong càng nổi giận nói:
Ngũ Định Viễn đại kinh thất sắc, muốn chuyện tốt mà không ngờ lại thành một hồi như vậy, lập tức liên tục bồi tội.
Mọi người đang im lặng, nghe những lời nói nặng của Thạch Bằng đều nhíu mày. Chỉ có một người nói xen vào:
Mọi người nghe người này kiến giải rất chí lý, lời nói lại đầy uy nghi. Quay đầu nhìn thì thấy người nọ bộ dáng như cây ngọc trước gió, thì ra là thủ hạ của Hầu gia, Dương Túc Quan Dương lang trung.
Thạch Bằng thấy Dương Túc Quan ra mặt thì không tiện gây khó dễ cho Ngũ Định Viễn, chỉ vào Lư Vân mắng:
Lư Vân thấy Thạch Bằng nói chuyện ngang ngược thì ngạo khí bùng lên, thầm nghĩ:
“Lư Vân ta không phải cầu làm quan mà đến, ngươi há có thể làm nhục ta!”
Cho dù vì Ngũ Định Viễn vào sinh ra tử nhưng hắn cũng không muốn nhận nhân tình này, lập tức cao giọng:
Mọi người nghe Lư Vân nói vậy tất cả đều giật mình, ghé tai nhau to nhỏ tìm hiểu lai lịch của hắn. Hai hàng chân mày của Liễu Ngang Thiên chau lại, nói:
Lư Vân đi đến cạnh địa đồ, chỉ vào trận hình của Tả Tòng Nghĩa nói:
Hắn thấy mọi người nhao nhao gật đầu, lại nói:
Thạch Bằng cả giận nói:
Lư Vân cười to nói:
Thạch Bằng giận dữ nói:
Nhất thời không lựa được từ nào để tranh biện. Chúng tướng quan sát đều im lặng. Liễu Ngang Thiên khẽ than một tiếng. Hai hàng chân mày nhíu lại, thật lâu không nói lời nào. Nhất thời đại sảnh tĩnh lặng khiến người hoảng sợ.
Thật lâu sau, Liễu Ngang Thiên khoát tay nói:
Chư tướng nhất tề hưởng ứng. Liễu Ngang Thiên nhìn về phía Ngũ Định Viễn, cao giọng nói:
Ngũ Định Viễn hoảng sợ đáp ứng, nháy mắt về phía Lư Vân rồi cùng Liễu Ngang Thiên tiến vào thư phòng.
Chúng tướng đi vào nội sảnh, đại sảnh trống rỗng chỉ còn một mình Lư Vân. Đây là thời điểm giao mùa đầu đông, trong ánh đèn sáng rực càng cảm thấy tịch mịch.
Lư Vân lặng lẽ đứng một hồi, Liễu phủ lại không cho một người đến mời. Lư Vân trải qua vô số hoạn nạn, tự biết là lòng người như thế nào. Lập tức cười khổ một tiếng, thầm nghĩ:
Nghĩ đến cá tính bốc đồng, đã nói mấy câu đắc tội với rất nhiều võ quan. Chỉ sợ làm cho Ngũ Định Viễn khó xử, sẽ bị người tẩy chay trên quan lộ.
Lư Vân một mình đứng trong đại sảnh, nghe tiếng mọi người uống rượu đàm tiếu xa xa, oanh ẩm không ngừng truyền đến khiến tâm tình trở nên lạnh lẽo. Hắn đi ra nội viện, ngẩng đầu nhìn sao trời. Không hiểu sao trong đầu chợt thấy trống trải, không ngờ nước mắt chảy ra.
Lư Vân thở dài thầm nghĩ:
Hắn lau nước mắt, phát giác bụng đã đói thì đưa tay sờ lên đai lưng. May là trong túi tiền có chút bạc vụn. Xem ra Ngũ Đình Viễn rất chăm lo, đã sớm chu toàn tiền bạc để hắn sử dụng. Lư Vân mỉm cười, đang muốn quay người rời đi thì lại nghĩ tới Ngũ Đình Viễn. Hai người cùng chung hoạn nạn sinh tử, không phải chuyện đùa, liền trở lại sảnh đợi hắn ra rồi tính.
Qua gần nửa canh giờ, Ngũ Đình Viễn mới đi ra. thấy Lư Vân đứng đơn độc ở sảnh thì ngạc nhiên nói:
Lư Vân mỉm cười, nói:
Ngũ Định Viễn gật đầu nói:
Lư Vân lắc đầu, nói:
Nói xong chắp tay muốn đi ra ngoài cửa.
Ngũ Định Viễn chấn động. Không ngờ hắn nói như vậy, nhất thời khẩn trương kéo mạnh cánh tay Lư Vân vào trong nội viện, nói nhỏ:
Lư Vân cười nói:
Vẻ mặt Ngũ Định Viễn khổ sở, không biết mở miệng thế nào. Qua thật lâu mới nói:
Lư Vân gật đầu, thản nhiên nói:
Ngũ Định Viễn thở dài một hơi, nói:
Lư Vân ngửa mặt lên nhìn trời khẽ cười, nói:
Ngũ Định Viễn thấy vẻ chán nản của hắn thì buồn rầu lắc đầu nói:
Nói xong liền mạnh mẽ kéo Lư Vân đi uống rượu.
Hai người đến một tửu điếm nhỏ. Ngũ Định Viễn gọi một cân Bạch Can, vài đĩa đồ nhắm rồi ra sức rót rượu. Lư Vân không nỡ để Ngũ Định Viễn mất hứng nên kìm lòng, nói vài câu chuyện phiếm. Lúc này Lư Vân hỏi:
Ngũ Định Viễn cười nói:
Lư Vân ngạc nhiên nói:
Ngũ Định Viễn cười nói:
Lư Vân khẽ đáp một tiếng nói:
Ngũ Định Viễn trầm ngâm một lát nói:
Hắn nâng chén rượu lên, cạn một hơi rồi nói tiếp:
Lư Vân gật đầu:
Ngũ Định Viễn khẽ than:
Hắn lại châm tửu cho Lư Vân, lại nói tiếp:
Lư Vân nghe hắn nói chân thành như vậy thì khẽ thở dài, tạm thời bỏ đi ý niệm từ biệt.
Ngũ Định Viễn có men rượu trong người, nói chuyện liền không kiêng nể. Lư Vân do nội lực thâm hậu nên uống mãi vẫn không say. Hắn nghe Ngũ Định Viễn hát vài tiểu khúc Tây Lương, lại nói những lúc phong quang khi phá án năm nào, không bao lâu thì Ngũ Định Viễn say mèm. Lư Vân đỡ dậy hắn chậm rãi trở về, chợt nhớ tới mấy tháng trước hai người cùng chung hoạn nạn. Lúc đó không phải bản thân mình cũng đỡ đối phương sao?
Trong lòng Lư Vân ngổn ngang trăm mối. Trong tuyết rơi đầy trời đêm đông, hai người trở lại Liễu gia.
Qua vài ngày, Ngũ Định Viễn tìm được một trụ sở ở kinh thành, được sung làm phủ Chế sứ. Quy mô dù không sánh được với đại quan trong triều nhưng cũng rộng rãi thoáng mắt, cây cối xum suê xanh tốt cũng có chút khí phái. Hằng ngày Ngũ Định Viễn bộn bề công sự, liền xin điều mấy gã quản sự cùng sư gia giúp đỡ. Lư Vân được sung làm Mã cung thủ theo bên cạnh Ngũ Định Viễn, thỉnh thoảng cũng đưa ra vài chủ kiến. Chỉ khi họp mặt tại Liễu phủ, hắn biết mình quan hệ không tốt với các tướng nên không đi. Ngũ Định Viễn cũng không miễn cưỡng. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------