Hồi 2
Nguồn:
read.st
Lời vừa ra lập tức tỉnh ngộ, ngày ấy Bùi Nghiệp từng nói có một lão cái ỷ vào một câu đối kỳ quái, xông vào mấy chục học đường Giang Nam, ắt hẳn là người này.
Lão cái nghe vậy mừng rỡ, cười nói:
Lư Vân ha ha cười, chắp tay nói:
Lão cái cười nói:
Vừa nói vừa vẫy tay với Lư Vân, ý bảo hắn lại đây.
Lư Vân cảm thấy kỳ lạ, theo lời đi về phía trước hai bước. Lão cái dừng mắt trên người hắn, mỉm cười nói:
Lư Vân sững sờ nói:
Lão cái nói:
Lư Vân thở dài lắc đầu.
Lão cái hỏi:
Lư Vân lộ vẻ sầu thảm, cười nói:
Lão cái mỉm cười, nói:
Mi mắt Lư Vân đỏ lên, nhớ tới Cố Tự Nguyên thì lắc đầu buồn bã nói:
Lão cái cười hắc hắc một tiếng, nói:
Lư Vân nghe lời này dường như ngây dại. Chợt nhận ra rằng bản thân sống tới bây giờ đúng là kẻ vô tích sự. Văn không được võ không xong. Thân thế khốn cùng thất vọng, mặc cho người khi dễ như chó nhà có tang.
Toàn thân hắn run rẩy, run giọng nói:
Nhớ tới lưu manh Ngưu Nhị vô sỉ, Bùi thiếu gia ngạo mạn, Nhị di nương cậy thế khinh người... Thoáng chốc vô số hung đồ đều lắc lư trước mắt, Lư Vân đột nhiên ngửa đầu cười như điên cuồng.
Người qua đường thấy bộ dáng này không khỏi kinh hoảng, cả kinh nói:
Lão cái lộ vẻ thương xót, cầm hai tay Lư Vân, hắn chỉ cảm thấy một nội lực ôn hòa truyền vao thân thể, nhất thời đè áp khí huyết đang cuồn cuộn.
Lư Vân lập tức tỉnh giấc, hoảng hốt nói:
Lão cái mỉm cười, vuốt đầu hắn nói:
Tuy chỉ mấy lời thản nhiên nhưng đã đánh trúng tâm sự của Lư Vân. Hắn cảm động một trận, bất giác nước mắt chảy xuống. Lão cái nói:
Vừa nói lôi kéo Lư Vân nhẹ nhàng chạy đi.
Lư Vân cảm giác bản thân chạy rất nhanh, nhất thời phản ứng không nổi. Chợt một luồng nhiệt khí ấm áp truyền từ kinh mạch trên tay chảy vào trong cơ thể. Nhiệt khí kia truyền vừa vào thì cơ thể sinh ra đại khí lực, cước bộ liền tùy thời theo kịp.
Lư Vân cảm thấy cả kinh, thầm nghĩ: "Đây mới là nội lực huyền môn chính tông, rốt cuộc lão nhân này là ai? Chẳng lẽ là sứ giả trên trời xuống đây chỉ điểm ta sao?"
Tâm tình đang kích động, chỉ thấy lão cái quấn lấy hắn chạy về phía trước, không bao lâu hai người đã tới ngoại thành.
Lão cái mang Lư Vân tới một rừng cây yên tĩnh. Hiện đã là sau giờ ngọ, tà dương chiếu xuống khắp nơi. Lư Vân nhìn lão cái, không biết đối phương muốn làm gì.
Lão cái cười nói:
Lư Vân ngạc nhiên nói:
Lão cái cười, nói:
Lư Vân thấy lão cái không gì là không biết, hỏi:
Lão cái cười ha hả, nói:
Lư Vân trầm ngâm, nghĩ lai lịch không ra lão nhân này thì im lặng.
Lão cái nói:
Lư Vân cả kinh, lớn tiếng nói:
Lão cái cười nói:
Lư Vân lắc đầu nói:
Lão cái cười nói:
Lư Vân hừ một tiếng, nói:
Lão cái cười nói:
Lư Vân cười ha hả, lắc đầu nói:
Lão cái thấy Lư Vân không động thủ thì cố ý tướng kích, lúc này cười nói:
Lư Vân giận dữ, quát:
Một quyền liền đánh tới tiểu phúc của lão cái.
Mắt thấy nắm quyền sắp đến thân thì lão cái mỉm cười. Hai cước bất động mà chỉ khẽ nghiêng người tránh né. Lư Vân đánh vào khoảng không, hắn dùng lực thật mạnh nên theo đà lập tức té trên mặt đất.
Lư Vân thấy vai lão không nâng, chân bất động, trong nháy mắt liền làm hắn té ngã trên đất, không khỏi hoảng sợ nói:
Lão cái cười nói:
Lư Vân nghe ra thâm ý trong lời này, thì thào lẩm bẩm: "Không phải lão làm ta ngã, là chính ta tự ta làm ta ngã?"
Trầm tư một trận, lòng sáng như tuyết đã rõ ràng đạo lý trong này. Hắn gật đầu, nói:
Lão cái cười nói:
Lư Vân đi lên một bước, khom người nói:
Lần này đã có chuẩn bị, chậm rãi ra quyền đánh tới tiểu phúc của lão cái. Lư Vân sợ lão nghiêng người né tránh, mắt thấy nắm tay cách người lão mấy tấc mới tăng sức mạnh.
Mắt thấy quyền này đã đánh lên tiểu phúc của lão cái, Lư Vân thầm nghĩ: "Ta xem lão tránh không nổi, không phải dễ dàng cho ta đánh trúng sao”
Chợt thấy lão cái mỉm cười, tiếp theo tiểu phúc hóp một cái, thoáng chốc co rụt lại mấy tấc khiến quyền của Lư Vân còn cách một đốt tay.
Lão cái cười nói:
Tiểu phúc của lão chợt đẩy, một trận lực đạo truyền ra tay, lúc này các đốt ngón tay Lư Vân cứng ngắc, va chạm quái lực thì hắn kêu thảm một tiếng. Các đốt ngón tay lập tức trật khớp, thân thể ngã ngửa về phía sau.
Lão cái cười nói:
Thủ pháp của lão vô cùng linh hoạt, hai tay đỡ lấy cánh tay Lư Vân nhẹ nhàng giật một cái, Lư Vân vừa a một tiếng thì chỗ trật khớp đã lành.
Lư Vân thấy võ công của lão cái thần kỳ, bản thân thật sự đánh không lại. Có điều hắn là kẻ ngoan cường, giờ phút này chỉ mong thắng được một chiêu nửa thức, không phải ham được thụ quyền pháp. Thầm nghĩ: "Mới rồi ta đã gấp bội cẩn thận, không dám dùng khí lực mà lão vẫn có thể đả thương ta như thường, trong này là đạo lý gì?"
Hắn vùi đầu khổ tư:
Lão cái thấy hắn ôm đầu khổ tư, không quấy rầy mà chỉ cười dài nhìn hắn.
Lư Vân tinh tế suy ngẫm, hồi tưởng thủ pháp Bùi Thịnh Thanh ra quyền ngày ấy:
Liền vào lúc này, trong lòng bỗng tỉnh ngộ ra đạo lý:
Lão cái thấy vẻ mặt vui mừng của hắn, cười nói:
Lư Vân ngửa mặt lên trời cười nói:
Hắn dù không rõ đạo võ học nhưng trước nay hiểu biết binh thư, thuộc lòng binh pháp, lúc này liền ngộ ra một số điểm.
Lão cái mừng rỡ, nói:
Lư Vân nói:
Tiền bối cẩn thận, quyền thứ ba của ta tới đây. Vừa nói vừa bày ra trung bình tấn, thầm nghĩ:
Võ công của lão rất kỳ lạ, nếu ta dùng chiêu thức tầm thường chắc chắn lão dễ dàng hiểu rõ, vậy phải sao cho phải?
Ánh mắt hắn liếc về phía nơi ngực lão cái, thầm nghĩ: "Ta giả cách dùng tả quyền công tới, kỳ thật dùng hữu cước mà đá ra, khiến cho lão không thể ngờ".
Lư Vân khẽ động tay trái, chân phải vận lực đang muốn ra chiêu, đã thấy lão cái nhìn về chân phải của hắn. Lư Vân rùng mình, biết lão cái đã rõ mục đích của hắn, thầm nghĩ:
Lập tức hữu quyền vận lực liền muốn đánh ra, quyền này không hề làm bộ, quả nhiên ánh mắt lão cái đảo qua hữu quyền của hắn.
Tâm niệm Lư Vân vừa động, đã biết lão nhân này có thể tra xét sự vận hành cơ bắp của bản thân. Hắn hừ một tiếng, lắc đầu nói:
Lão cái lộ vẻ mặt thất vọng, nói:
Lư Vân than nhẹ một tiếng cúi đầu, mắt thấy lão cái chậm rãi chuyển đầu, thoáng chốc tứ chi hắn cùng động, mãnh liệt đánh lén đối phương.
Lão cái cười ha hả, nói:
Thân thể lão chợt rùn xuống, đầu vai nhắm ngay ngực Lư Vân. Chỉ cần hắn tiến về trước một bước nhất định sẽ đụng ngực vào vai lão. Đến lúc đó lão dụng cự lực thì nhất định hắn sẽ gãy xương sườn.
Mắt thấy Lư Vân đành phải triệt thủ nhận thua, ai ngờ đột nhiên dưới chân hắn vấp một cái, không ngờ ở dưới có một cục đá. Trọng tâm liền thay đổi, thân thể liền lao phía trước.
Lão cái sửng sốt không ngờ biến cố này. Liền vào lúc này, nắm quyền của Lư Vân thuận thế đánh trúng tiểu phúc của lão. Lão cái cả kinh, nội kình mạnh mẽ phát ra, nhất thời đánh bay Lư Vân ra ngoài.
Lão cái lắc đầu nói:
Lư Vân dù té trên mặt đất lại cười to liên tục, nói:
Lão cái cả kinh, nói:
Lư Vân mỉm cười nói:
Thì ra hắn tự biết bất kể bày ra hư chiêu nào, lão cái đều nắm rõ. Đơn giản liền đánh cuộc một phen, để dưới đất cục đá làm bản thân vấp ngã, cái ngã này không giả vờ quả nhiên qua mặt được lão cái.
Lão cái cười to nói:
Lư Vân bò người lên, khiêm tốn nói:
Lão cái cười hắc hắc, lắc đầu nói:
Lão thấy sắc trời đã tối, liền nói:
------oOo------