Nguồn:
read.st
Trận đòn này đánh rất đau, mãi cho đến khi Lư Vân ngã xuống đất ngất đi. Khi tỉnh lại thì hắn chỉ thấy một vùng tối đen, bản thân đã nằm trong kho củi.
Hắn có cảm giác đau đầu buồn nôn, bên tai ù ù không thôi. Thầm nghĩ: "Thế gian lại có kẻ ngang ngược như thế, Bùi thiếu gia kia bề ngoài nhã nhặn mà kỳ thật không khác gì đám lưu manh ven đường, đánh người như vậy còn để nhân mạng vào mắt sao?"
Trong lòng Lư Vân phẫn nộ một trận, động đến vết thương lại ngất đi. Trong lúc ngủ mơ hình như có người đến phòng nhìn hắn, nghe có người nói tựa hồ là tiếng của Nhị di nương:
Không bao lâu, A Phúc mang thuốc đến rửa vết thương cho Lư Vân. A Phúc thấy toàn thân hắn đều tụ huyết thì phẫn nộ:
Lư Vân ngẩn ra, nói:
A Phúc đột nhiên thấp giọng nói:
Chợt nghe một người quát:
Tiếp theo A Phúc ăn một bạt tai thì kêu lên đau đớn, ra là quản gia đã đến.
A Phúc thấp giọng nói:
Quản gia tức giận:
A Phúc cả kinh, gấp rút đi ra ngoài cửa.
Quản gia cầm một cái hồng bao đưa cho Lư Vân, bên trong có tờ ngân phiếu hai mươi lượng bạc. Quản gia bồi cười nói:
Lư Vân cười lạnh nói:
Quản gia nói:
Lư Vân mỉm cười nói:
Quản gia đỏ mặt lên, nói:
Lư Vân nhìn bộ mặt khôn khéo của quản gia, thở dài nói:
Quản gia kia không ngờ Lư Vân lại nói như vậy, trên mặt hiện tia sầu não nói:
Trong lòng Lư Vân hiểu rõ thì than một tiếng, nói:
Vừa nói vừa đem ngân phiếu hai mươi hai lượng trả lại cho quản gia, nói:
Quản gia biết tiền công của Lư Vân ít ỏi, không ngờ hắn lại không nhận số bạc lớn thế này, thầm nghĩ:
Quản gia trầm ngâm trong chốc lát, nói:
Trong tâm quản gia lại hạ quyết tâm, muốn đem hai mươi hai lượng này nuốt trôi đi.
Lư Vân nhìn theo bóng dáng quản gia, chợt thấy đối phương cũng rất đáng thương. Cái thân hạ nhân không phải đều như vậy sao? Hắn thầm nghĩ: "Ta cứ như vậy sống nhờ trong nhà Cố bá bá cả đời sao? Làm một kẻ mặc cho người ta đánh, cười mắng là hạ nhân sao?"
Trong lòng Lư Vân đang bi phẫn, đột nhiên nghĩ đến nụ cười hiền lành của Cố Tự Nguyên. Chợt nghĩ không phải hắn không bỏ được chuyện Cố Tự Nguyên muốn đề bạt hắn, cũng không phải không bỏ được cuộc sống tại Dương Châu. Là hắn không bỏ cảm giác thân tình, cảm giác ấm áp của phụ mẫu đã mất mà hắn đến nay chưa từng một lần được hưởng. Nhưng trên đời đầy rẫy bất công ác độc. Nhị di nương cậy thế khinh người, chỉ sợ khó mà chịu được. Hắn quyết định đợi Cố Tự Nguyên trở về liền chào từ biệt. Nhớ tới Cố Tự Nguyên đối đãi với bản thân rất trọng hậu, bất giác thở dài thật sâu.
Một trận đòn hiểm này khiến hơn mười ngày sau Lư Vân mới có thể đi lại. Hắn đi tiểu tiện thấy ra máu, thầm nghĩ: "Tiểu tử họ Bùi thật ác độc! Ta không có thâm cừu đại hận gì cùng hắn, hắn lại đánh ta thành thế này!"
Nhớ tới ngày ấy họ Bùi nói:
Trong lòng Lư Vân đau xót, không nhịn được ho ra một búng máu tươi.
Lư Vân bị thương nên quản gia không bắt làm việc. Mỗi ngày để hắn đi dạo chung quanh. Ngày hôm đó trong lúc rãnh rỗi, Lư Vân liền ra đường lớn Dương Châu, hắn mua kẹo hồ lô ngồi bên đường ăn. Chỉ thấy trên đường người tới người lui, vất vả náo nhiệt phồn hoa.
Ánh nắng chiếu xuống khiến thân thể ấm áp, Lư Vân nheo mắt thầm nghĩ: " Không biết những ngày nhàn nhã thế này còn bao lâu, ta cũng nên tính đến sự tình ngày sau."
Hắn nhìn những người bán hàng rong đang gánh hàng tự tại, thầm nghĩ: "Xem những người này tiêu dao biết bao, không bằng sau này ta cũng học bán mì theo họ, tuy bôn ba những khỏi phải làm hạ nhân cho người hành hạ."
Đúng lúc này chợt thấy vài tên tiểu nhị chạy vào một góc, tiếp theo hét lớn:
Lư Vân cả kinh nhìn ra. Chỉ thấy một lão khất cái rúc vào góc tường, đang bị năm ba tên tiểu nhị cường tráng vây quanh dồn đánh. Lư Vân thấy bộ dáng bi thảm của lão cái thì nhớ tới tình cảnh bản thân, nhất thời kích động trong lòng. Hắn đi tới quát:
Một gã tiểu nhị nói:
Lư Vân điềm nhiên nói:
Tiểu nhị nọ quát:
Tiếp theo đẩy người Lư Vân một cái, Lư Vân hừ một tiếng tránh đi. Một gã tiểu nhị khác bước ra ngăn cản hắn, cười nói:
Đám người oang oang cười nói:
Cả đám liền túm tụm đánh tới Lư Vân. Hắn thấy thế công mãnh liệt liền né tránh. Có điều lúc này người đang mang thương tích nên không tiện động cước bộ, lập tức té ngã trên đất. Đám người cười ha hả, tiếp theo nắm chặt dựng hắn dậy.
Chúng tiểu nhị đang muốn xuất quyền, bỗng một người trượt chân một cái, không biết giẫm phải cái gì mà đột nhiên ngã sấp xuống. Tên còn lại ồ một tiếng, trừng mắt liếc Lư Vân, cả giận nói:
Lư Vân cũng cảm thấy kỳ quái, không biết những người này đang nghi hoặc cái gì. Tiểu nhị nọ hét lớn một tiếng, nắm quyền to như cái bát đánh tới hắn, mắt thấy quyền sắp trúng đích thì tiểu nhị nọ chợt xoay người, cũng trượt chân té về sau.
Đám người vội cúi đầu, thấy dưới đất có mấy cái vỏ chuối. Đám này tức giận mắng:
Lão khất cái kia với bộ dáng đáng thương rúc vào góc tường, ai ngờ lúc này hì hì cười nói:
Một gã tiểu nhị giận dữ quát:
Hắn quát một tiếng, hung mãnh đánh ra một quyền. Lão cái gãi gãi đầu, ngón tay khẽ lại co, một cái vỏ chuối bay lên rơi vào trong miệng người nọ.
Tiểu nhị nọ lấy làm kinh hãi, chỉ cảm thấy vỏ chuối chát đắng hôi thối muốn ói, nhất thời giận dữ muốn điên. Hắn dùng sức quăng vỏ chuối ra quát:
Vung tay lên ném một cái, nhưng không biết làm sao vỏ chuối lại bay về trong tay của hắn. Tiểu nhị nọ ngây người nhìn vỏ chuối trên tay một lúc, nhất thời không biết sao cho phải. Lư Vân tinh mắt, ở một bên đã nhìn ra là do lão cái kia giở trò, trên tay lão có cầm sợi dây mảnh nhỏ, một đầu buộc vào vỏ chuối kia.
Tiểu nhị nọ quát to một tiếng, quăng vỏ chuối mà chạy tới, vỏ chuối vẫn vù một tiếng bay đến, nặng nề giáng cho hắn một cái bạt tai, tiếp theo chui vào trong miệng hắn.
Tiểu nhị nọ nghe một mồm mùi chuối tiêu thối hư thối rữa nát, không nhịn được hét thảm một tiếng, quát:
Hắn há mồm thì vỏ chuối càng tọng sâu và trong họng. Tiểu nhị nọ vội dùng sức lôi ra, ai ngờ vỏ chuối vẫn dính chặt lấy. Hắn mới quăng ra thì nó lại bay trở về chui vào trong miệng, xem ra nếu không được ở trong miệng hắn thì tuyệt không ngừng.
Tiểu nhị nọ kêu thảm thiết, liên tục né tránh nhưng vỏ chuối giống như vật sống, không ngừng bay trên không trung quấn lấy hắn như âm hồn bất tán. Tiểu nhị nọ thở dốc, vỏ chuối càng vả khiến cho mặt hắn sưng đỏ lên. Mấy gã tiểu nhị còn lại hoảng sợ, cả kinh nói:
Thoáng chốc kinh hô rồi vội vàng bỏ chạy.
Vỏ chuối nọ lại như phát hiện con mồi khác, không đợi chúng tiểu nhị đi xa liền bay tới, nhắm thẳng trong miệng chui loạn khiến chúng tiểu nhị sợ đến tè ra quần. Mỗi người ngậm chặt đôi môi, đánh chết không mở nhưng vẫn bị vỏ chuối đánh cho chết đi sống lại. Mỗi người đều ăn hơn trăm cái bạt tai, có thể nói chật vật không chịu nổi.
Người qua đường thấy chỉ là một cái vỏ chuối mà tập kích tiểu nhị khách điếm, bị việc lạ bực này làm cho sợ ngây người.
Vỏ chuối kia sau một trận uy phong thì như mệt mỏi, rốt cục lẳng lặng nằm ở dưới đất nghỉ ngơi. Một gã tiểu nhị gan lớn thấy vỏ chuối không động đậy nữa, liền từ xa xa đi tới cạnh, cầm lấy cục đá dưới đất đập vào nhưng vỏ chuối đã không còn nhúc nhích.
Người nọ thở phào nhẹ nhõm, lớn tiếng quát:
Hắn nhấc chân ra sức đạp xuống vỏ chuối, quát:
Bỗng nhiên vỏ chuối nọ vừa động lại ngóc đầu lên như độc xà, người nọ cả kinh nói:
Vỏ chuối nọ dường như cực kỳ tức giận, bay lên dính vào trên mặt người nọ, hắn hoảng sợ kêu lên:
Rồi té ngã bỏ chạy. Mấy người còn lại cũng ba chân bốn cẳng, hận phụ mẫu không sinh thêm mấy đôi chân nữa, chớp mắt liền không thấy bóng dáng nữa rồi.
Lư Vân thấy đám người đi xa, không nhịn được cười ha hả, đi tới lão cái chắp tay nói:
Lão cái mỉm cười, nói:
Vừa nói vừa chậm rãi đứng dậy.
Lư Vân thoáng chốc cả kinh. Lão cái nọ tuổi già nhưng thân hình cao lớn dị thường, cao hơn người thường hẳn một cái đầu. Trong mắt lộ ra quang hoa, xem ra không phải hạng người tầm thường.
Lư Vân ngây ngốc chỉ trong chốc lát, xấu hổ cười nói:
Vừa nói xoay người liền đi. Chợt nghe lão cái kêu lên:
Lư Vân dừng bước lại, quay đầu hỏi:
Lại nghe lão cái ngâm nga:
Lư Vân không hề nghĩ ngợi, liền tự thốt:
Chú thích:
(1) Rể hiền Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------