Hồi 3
Nguồn:
read.st
Mọi người ngơ ngác nhìn Ngũ Định Viễn, đều chờ hắn đưa ra chọn lựa. Lục Thanh Chính cảm thấy không kiên nhẫn được nữa, nói:
Vài tên quan sai thúc giục nói:
Tai nghe mọi người khuyên bảo, Ngũ Định Viễn quay đầu nhìn lại cửa miếu, bỗng dưng lệ nóng lưng tròng, trước mắt hiện ra vẻ bi phẫn của Tề Bá Xuyên khi chết. Ngũ Định Viễn nhìn lên phía chân trời, thầm nghĩ:
Chỉ thấy chòm Bắc Đẩu Thất Tinh lóe ra, coi như chỉ cho hắn một con đường sáng, thoáng chốc trong lòng đã có đáp án.
Lục Thanh Chính thấy mi mắt hắn vừa động, lúc này cười nói:
Ngũ Định Viễn lòng đầy bi thương, lắc đầu nói:
Lục Thanh Chính nghe xong thì vẻ mặt thay đổi, điềm nhiên nói:
Ngũ Định Viễn dâng trào nhiệt huyết, quát to:
Lục Thanh Chính hừ một tiếng, lạnh lùng quay sang Kim Lăng Sương nói:
Thần thái khinh miệt đến nỗi, sợ là khi giết súc sinh heo chó cũng không lạnh lùng như vậy.
Thân hình Kim Lăng Sương thoáng một cái, kiếm quang chớp động đã bao phủ Ngũ Định Viễn, trong khoảnh khắc liền đâm tới trước ngực. Chúng quan sai thấy hai bên động lên thủ thì kêu sợ hãi.
Linh Âm vốn đang lẳng lặng tọa thủ bàng quan, lão dù không rõ án tình nhưng cũng biết Ngũ Định Viễn đứng ở bên đạo lý. Lúc này thấy Kim Lăng Sương ra tay, lão cũng bổ ra một chưởng. Quả nhiên Tứ đại kim cương công lực phi phàm. Chưởng lực phát sau mà đến trước, nhất thời bức lui Kim Lăng Sương một bước. Đám tăng nhân Thiếu Lâm còn lại xông tới, bao quanh bảo vệ Ngũ Định Viễn.
Linh Âm liền ngảy vào giữa sân, nói:
Lục Thanh Chính cả giận nói:
Quan sai một bên mặc dù rõ ràng Tri phủ hãm hại Ngũ Định Viễn. Nhưng Tri phủ có lệnh, há có thể cãi lời? Lập tức rút đao hô quát liên tục, chỉ là bọn hắn biết sự lợi hại của Thiếu Lâm Tự, không dám tiến lên động thủ, lại đứng xung quanh hô to gọi nhỏ một trận. Lục Thanh Chính liên thanh thúc giục nhưng một hồi không ai dám tiến lên.
Kim Lăng Sương cùng Đồ Lăng Tâm liếc nhìn nhau một cái. Kim Lăng Sương nói:
Linh Âm không hề nao úng, chỉ bằng một đôi nhục chưởng, qua lại như thoi đưa trong kiếm quang của Kim Lăng Sương, hai người càng đấu càng kịch liệt.
Chỉ thấy kiếm quang của Kim Lăng Sương lóng lánh, hàn khí bức người, trong nháy mắt liền ra mấy chục kiếm, Linh Âm dựa vào nội lực hùng hậu, mỗi hồi ngộ hiểm liền đưa song chưởng hợp lại, lấy chưởng lực cường đại giải vây cho bản thân, nhất thời không rơi xuống hạ phong. Hai người lại qua mấy chục chiêu, Linh Âm càng đánh càng âm thầm kinh hãi:
Võ học Côn Luân Sơn lấy kiếm pháp mà nổi danh, từ Đại Tống lập phái tới nay đã mấy trăm năm, truyền thừa được mười ba bộ kiếm pháp, trong đó sờ trường âm độc có hai bộ, đó là “Kiếm Hàn” và “Kiếm Cổ”.
Hai bộ kiếm pháp này cần nội lực thâm hậu làm căn cơ, hơn nữa “Kiếm Hàn” dùng nội lực kỳ âm chí hàn ẩn trong kiếm chiêu quỷ dị, càng khiến cho người khó có thể ngăn cản. Nếu đối đầu về binh khí, nội lực đối phương yếu hơn một chút thì không tới mười chiêu sẽ bị nội thương. Lúc này Linh Âm dựa vào một đôi nhục chưởng kịch chiến cùng “Kiếm Hàn” Kim Lăng Sương, hoàn toàn dựa vào chưởng lực chí cương chí dương “Đại Bi Hàng Ma Xử”, đem nội lực tỏa ra trước người ba thước. Dùng chưởng phong vô hình vô chất đẩy lui “Kiếm Hàn” Kim Lăng Sương, lúc này mới bảo toàn tạng phủ bình an.
Đấu đến lúc này, Kim Lăng Sương giơ kiếm mãnh liệt đâm tới, công kình toàn thân quán chú vào mũi kiếm.
Linh Âm quát:
Liền vận khởi “Đại Bi Hàng Ma Xử”. Song chưởng đẩy ra một chiêu “Phá Tà Đãng Ma”, kiếm phong của Kiếm Hàn chưa tới đã bị chặn lại.
Đồ Lăng Tâm thấy sư huynh cầm chân được Linh Âm, tính toán thừa cơ sát hại Ngũ Định Viễn cướp đai ngọc. Hắn vũ động trường kiếm, thân ảnh như loài quỷ mỵ lao vào bên trong Tăng chúng Thiếu Lâm.
Ngũ Định Viễn thấy thế tới của hắn hiểm ác, mau chóng sử xuất chiêu “Lưu Tinh Kinh Thiên “ điểm tới trán của Đồ Lăng Tâm. Khóe miệng Đồ Lăng Tâm lộ nụ cười méo xệch, bộ mặt xấu xí càng thêm dọa người, nâng kiếm đánh văng Ngân thoa của Ngũ Định Viễn. Ngũ Định Viễn cảm giác lòng bàn tay đau nhói, chỉ cảm thấy một luồng nội lực cực mảnh như một sợi tơ linh hoạt, mãnh liệt xâm nhập từ giữa bàn tay rồi tiến vào trong cơ thể.
Hắn kinh hãi, đang định vận khí phòng ngự thì chợt thấy bả vai đau đớn, tia nội lực kia xuyên ra từ bả vai, thoáng chốc máu tươi phun ra từ vết thương. Thẳng đến lúc này, hắn mới hiểu được tại sao tử trạng của các tiêu sư đáng sợ như thế, thì ra là bị người này dụng nội lực âm độc phóng vào cơ thể, phá xuyên tim mà chết, cũng may nội lực tu vi của hắn không kém, nếu không sớm đã bỏ mạng ngay tại trận.
Tăng chúng Thiếu Lâm thấy Ngũ Định Viễn bị thương, mau chóng thao túng binh khí đánh tới Đồ Lăng Tâm, Đồ Lăng Tâm hồi kiếm tự cứu, tiếng đinh đang không ngừng bên tai, chỉ một chiêu liền chế trụ được binh khí của chúng tăng.
Đồ Lăng Tâm nhe răng cười nói:
Luyện tập nội lực “Kiếm Cổ”, bí quyết nằm ở việc ngưng tụ được một điểm chân khí thâm hậu, nương theo lúc binh khí tương giao, dùng một luồng âm kình đột phá nội công hộ thể của đối thủ rồi truyền vào kinh mạch. Nếu không phải nội lực Ngũ Định Viễn cùng tăng chúng Thiếu Lâm đã có căn cơ, âm kình sớm đã xâm nhập trong cơ thể phá tim mà chết tựa như các tiêu sư Yến Lăng tiêu cục, tuyệt không phải chỉ mang thương ở vai mà thôi.
Bên kia, tình thế Linh Âm kịch chiến Kim Lăng Sương lại có biến hóa. Linh Âm dựa vào phật môn thần công “Đại Bi Hàng Ma Xử” đã chặn được mũi kiếm của Kim Lăng Sương. Lập tức một chưởng đẩy tới trước ngực Kim Lăng Sương, Kim Lăng Sương thấy chưởng này không phải chuyện đùa, vội vàng vươn tả chưởng bảo vệ ngực bụng, hữu thủ vẫn vung kiếm đâm thẳng ra, Linh Âm thấy Kim Lăng Sương biến chiêu nhanh như vậy, trong lòng rùng mình, thầm nghĩ:
Linh Âm bất đắc dĩ, lúc này chỉ có mạo hiểm, song chưởng cấp tốc hợp lại, một chiêu "Đồng tử bái Quan Âm" ngạnh cường kẹp lấy trường kiếm của Kim Lăng Sương, nhất thời hai người biến thành tràng diện so đấu nội lực. Linh Âm chỉ cảm thấy nội lực của "Kiếm Hàn" vừa hàn mà vừa tà, sợ đánh lâu sẽ bị nội thương, lúc này hít một hơi thật sâu vận khởi mười thành nội lực, hai tay dùng sức. Chỉ nghe "Bành" một tiếng thật lớn, nơi hổ khẩu của Kim Lăng Sương mãnh liệt tê dại, không ngờ trường kiếm bị Linh Âm mạnh mẽ đánh gãy, vội vàng khởi thân thối lui.
Linh Âm đang muốn truy kích, đã thấy vài trên người đệ tử chảy máu, đã bị "Kiếm Cổ" sát thương, lão mau chóng bổ ra một chưởng về Đồ Lăng Tâm. Đồ Lăng Tâm nghiêng thân tránh ra, lại khởi kiếm quyết đấu cùng Linh Âm.
Linh Âm cao giọng quát:
Tăng chúng Thiếu Lâm liền cõng đồng môn bị thương, bảo vệ Ngũ Định Viễn lao ra ngoài cửa.
Lục Thanh Chính lớn tiếng nói:
Ngũ Định Viễn đang muốn chạy đi, đột nhiên nghe Lục Thanh Chính nói mấy câu đó, trong lòng chấn động, thầm nghĩ: “Lục Thanh Chính nói không sai, nếu ta đào tẩu không minh bạch như vậy, chỉ sợ sẽ thành đào phạm”.
Hắn dừng bước nói:
Lục Thanh Chính nói:
Ngũ Định Viễn biết lời này là thật, nhất thời do dự bất quyết. Tăng chúng Thiếu Lâm thấy tình thế khẩn cấp, sao còn để hắn nghĩ cẩn thận, liên thanh thúc giục hắn mau đi, không ít quan sai tiếng lên, muốn ngăn cản trở đều bị tăng lữ Thiếu Lâm đánh ngược trở lại, Ngũ Định Viễn thấy không thể trì hoãn, mãnh liệt cắn răng một cái, xoay người lao ra.
Lục Thanh Chính cả giận nói:
Đồ Lăng Tâm thấy Ngũ Định Viễn sắp chạy thoát, mau chóng tiến lên đâm một kiếm về hắn, một gã tăng nhân Thiếu Lâm sử thiền trượng tiếp chiêu thay Ngũ Định Viễn. Đồ Lăng Tâm điên cuồng hét lên một tiếng, giơ kiếm loạn bổ công kích khắp nơi, mỗi lần Thiếu Lâm tăng tiếp một kiếm, trên người liền phun ra máu tươi.
Linh Âm thấy tính mạng đệ tử nguy hiểm, lập tức bất chấp thân phận tông sư, đoạt lấy thiền trượng trên tay đệ tử, vận khởi thần công cũng loạn bổ một hồi. Từ đầu đến giờ Linh Âm đều dùng tay không đối địch, lúc này dụng đến binh khí thì uy lực càng kinh người, nhất thời không người nào có thể gần lão trong vòng mười bước.
Linh Âm quát:
Tăng chúng Thiếu Lâm cùng Ngũ Định Viễn đoạt lấy ngựa của nha môn, vài tên quan sai muốn ngăn cản đều bị bọn họ ba quyền hai cước đánh ngã xuống đất, Kim Lăng Sương cùng Đồ Lăng Tâm hai người không khỏi sốt ruột, muốn ra nhưng đều bị Linh Âm cản lại.
Mọi người đoạt lấy ngựa chạy trốn ra ngoại thành. Ngũ Định Viễn ngồi trên ngựa, quay đầu nhìn Lương Châu Thành lớn lên từ nhỏ. Lần rời đi này không biết tới năm nào tháng nào mới có thể trở lại cố hương, không nhịn được đau xót trong lòng. Ngắn ngủn mấy canh giờ, cuộc đời của hắn gặp phải biến cố thật lớn, hết thảy toàn bộ vì Yến Lăng tiêu cục. Ngũ Định Viễn tâm loạn như ma, không dám suy nghĩ nhiều, chỉ đành kẹp chặt bụng ngựa chạy trốn ra ngoài thành.
Mọi người chạy được hơn chục dặm, cũng không thấy truy binh theo phía sau, Thiếu Lâm tăng chúng còn đợi Linh Âm đại sư tới, đoàn người trốn trong một rừng cây. Tới đêm khuya liền nghe tiếng vó ngựa, chính là Linh Âm đã chạy tới. Mọi người mau chóng nghênh tiếp. Xem thần sắc mệt mỏi của lão, hiển nhiên trải qua một phen kịch chiến.
Ngũ Định Viễn vội nói:
Linh Âm lắc đầu nói:
Ngũ Định Viễn thấy Linh Âm vì bản thân hắn mà không tiếc buông bỏ thân phận Thiếu Lâm thần tăng, lại cùng hắn đào chạy suốt đêm, trong lòng cảm động, nói: "Đại sư, người vì ta..."
Linh Âm mỉm cười:
Chạy được nửa canh giờ, Linh Âm trầm ngâm nói:
Thì ra Linh Âm kích đấu cùng hai người “Kiếm Hàn”, “Kiếm Cổ”, thật vất vả mới thoát thân, biết rõ thực lực Côn Luân Sơn. “Kiếm Ảnh” Tiền Lăng Dị chỉ là ỷ vào binh khí quỷ dị, chiêu thức kỳ lạ. Nhưng hai người Kim Lăng Sương cùng Đồ Lăng Tâm tuyệt đối không thể xem thường. Hơn nữa võ công Kim Lăng Sương âm độc nội lực thâm hậu, trên giang hồ ít có địch thủ, nếu lại thêm chưởng môn Trác Lăng Chiêu cùng tới. Sợ rằng cái mạng già sẽ phải giao lại ở chỗ này. Lão chết thì cũng thôi, nhưng còn Ngũ Định Viễn cùng nhiều đệ tử như vậy, toàn bộ phải dâng mạng thì nhẫn tâm sao đành? Chỉ có tìm một chỗ tránh né mấy ngày, sẽ bàn bạc kỹ hơn đường chạy hơn.
Có điều Ngũ Định Viễn lắc đầu nói:
Mọi người cảm thấy thất vọng, đang định chạy đi, Ngũ Định Viễn có vẻ áy náy, đột nhiên nghĩ đến trong người có một cái túi gấm, vui vẻ nói:
Túi gấm này là Chỉ Quan hòa thượng Bạch Long Sơn tặng cho Ngũ Định Viễn, bảo hắn khi tình thế nguy nan thì hãy mở ra, Ngũ Định Viễn lấy túi gấm rồi vội vàng mở ra. Chỉ thấy bên trong có một thẻ trúc, ở trên viết: “Nếu tánh mạng đe dọa, tức tốc đi về phía đông ba mươi dặm. Thiết Kiếm Phong cốt khí vẫn còn, bất phụ tình kết nghĩa Nộ Thương”. Một bên vẽ một tòa trang viện, viết bốn chữ “Thiết Kiếm sơn trang”, có khắc giản đồ chỉ đường.
Ngũ Định Viễn vui vẻ trong lòng, nói:
Linh Âm cả kinh nói:
Ngũ Định Viễn đưa thẻ trúc cho Linh Âm, đem chuyện gặp gỡ Chỉ Quan cùng túi gấm nói qua một lần.
Linh Âm nghe xong trầm ngâm không nói, Ngũ Định Viễn hỏi:
Linh Âm thở dài đáp:
Ngũ Định Viễn nói:
Linh Âm thở dài nói:
Ngũ Định Viễn cũng cả kinh:
Linh Âm suy tư trong chốc lát, nói:
------oOo------