Hồi 2
Nguồn:
read.st
Ngũ Định Viễn lòng đầy hoài nghi, đang muốn mở miệng hỏi thì lại có tiếng vó ngựa cất vang. Thêm mấy thớt ngựa chạy tới, xa xa có người kinh hô:
Chúng quan sai vội dạt ra hai bên, đồng loạt quỳ rạp xuống đất. Một người xoay người xuống ngựa, theo sau là hai gã thân binh. Không phải Tri phủ Lục Thanh Chính thì là ai?
Ngũ Định Viễn thấy Tri phủ đích thân tới thì thầm rùng mình, vội khom người nói:
Lục Thanh Chính thấy hắn hành lễ nhưng chỉ lạnh nhạt hừ một tiếng, lạnh lùng thốt:
Ngũ Định Viễn sửng sốt, nói:
Lục Thanh Chính nói:
Ngũ Định Viễn nói:
Lục Thanh Chính lại cười lạnh nói:
Ngũ Định Viễn lấy làm kinh hãi, không biết lời ấy của Lục Thanh là thế nào, vội phân trần:
Nói rồi chỉ sang đám người Linh Âm. Linh Âm thấy trường diện hỗn loạn, nhất thời không biết làm sao để giải vây cho Ngũ Định Viễn.
Lục Thanh Chính cười lạnh nói:
Ngũ Định Viễn không biết tại sao Lục Thanh Chính lại đùng đùng nổi giận như vậy, đang định biện hộ thì chợt nghe tiếng của A Tam vang lên trong miếu:
Nói rồi vội vã chạy ra, hướng về Lục Thanh Chính bẩm báo:
Lục Thanh Chính giận dữ, chợt quát lên:
Ngũ Định Viễn vừa kinh vừa sợ. Thoáng chốc nhảy dựng lên, vội nói:
Lục Thanh Chính lớn tiếng nói:
Ngũ Định Viễn há to miệng, không thể tin vào lỗ tai của mình. Hắn một lòng tuân thủ vương pháp, càng vất vả vì vụ án Yến Lăng tiêu cục. Việc này rõ ràng như ban ngày, sao có người vu hãm cho hắn như vậy? Toàn thân Ngũ Định Viễn run rẩy, trong đầu hỗn loạn, thầm nghĩ:
Lục Thanh Chính thấy Ngũ Định Viễn ngây ngốc không nói gì, lúc này cười lạnh nói:
Lão vung tay lên, quát chúng quan sai:
Chúng quan sai vâng hô một tiếng, đồng loạt tiến tới. Ngũ Định Viễn thấy trong chúng thuộc hạ không có người nào ra mặt vì hắn, trong lòng cảm giác bi thương lại đau xót, hắn hét lớn một tiếng:
Mọi người cả kinh. Cái uy của hắn vẫn còn đó, nhất thời không ai dám động vào. Đám lão Lý càng thối lui ra xa, trên mặt lộ vẻ khó xử.
Ngũ Định Viễn thấy tình thế bất ổn. Chúng thuộc hạ lại nhát gan sợ phiền phức. Có chăng chỉ lão ngỗ tác Hoàng Tế nghĩa khí sâu nặng sẽ không quên hắn, lập tức lớn tiếng nói:
Lục Thanh Chính lạnh lùng thốt:
Linh Âm thấy tình thế nghịch chuyển nhanh chóng, lại cho rằng Ngũ Định Viễn đích thị bị người ta hãm hại, bèn mở miệng:
Lục Thanh Chính lạnh lùng nói:
Hòa thượng kia là ai, bằng vào ngươi cũng dám quản chuyện của ta? Nói xong liền quát chúng quan sai:
Các ngươi còn chờ cái gì? Mau bắt cho ta !
Chúng quan sai muốn tiến lên nhưng lại không dám. Chỉ vây quanh bên người Ngũ Định Viễn hô to gọi nhỏ, không người nào can đảm động thủ.
Lục Thanh Chính thấy chúng quan sai nhát như vậy, tức giận gầm lên:
Ngũ Định Viễn nghe vậy thì chợt hiểu ra một điều, xem ra Lục Thanh Chính cố ý đối phó hắn. Chỉ là không biết lão có gì bất mãn với hắn. Ngũ Định Viễn vừa buồn vừa giận, lớn tiếng nói:
Hắn xưa nay hành sự ngay thẳng, trải qua chuyện tối nay thì đầy bụng oan khuất gian, mi mắt đã đỏ lên.
Hắn đang bi phẫn kêu to, chợt nghe sau lưng có một người cười lạnh nói:
Ngũ Định Viễn nghe âm điệu tràn đầy vẻ chê cười, cảm thấy giận dữ quay đầu nhìn lại, thấy lại là A Tam. Xem ra kẻ này mới vào nha môn không lâu, liền muốn sính uy lập công trước mặt Tri phủ.
A Tam cười lạnh nói:
Rồi rồi hắn vung trảo chộp tới, vẻ mặt cực kỳ khinh miệt. Ngũ Định Viễn giận muốn điên. Hắn hành tẩu giang hồ nhiều năm, sao để hạng người như A Tam này vào trong mắt? Lập tức hét lớn một tiếng, song thủ vung lên đánh bay A Tam ra ngoài.
Lục Thanh Chính cả giận nói:
Ngũ Định Viễn ngửa mặt lên trời kêu to:
Lục Thanh Chính thấy chúng quan sai không dám động thủ thì quay đầu, tiếp theo phất tay quát:
Vừa dứt lời thì hai gã thân binh sau lưng đáp ứng một tiếng, liền đi tới Ngũ Định Viễn.
Ngũ Định Viễn thấy hai người này cước bộ trầm ổn, võ công dường như không kém, thoáng giật mình thu liễm tâm thần, thầm nghĩ:
Không biết hai người này bản lãnh cao đến đâu, hắn liền tập trung tinh thần ứng phó. Chỉ thấy hai người kia đi vài bước thì đột nhiên thân hình chợt lóe, liền vô cùng mau lẹ đánh tới. Ngũ Định Viễn sớm đã giới bị, Phi Thiên Ngân Thoa trong tay bắn nhanh ra, có điều đúng là hai người kia võ công rất cao. Một người duỗi ngón tay điểm tới Ngân thoa khiến nó liền lệch sáng một bên. Tên còn lại vừa rút kiếm ra khỏi vỏ, Ngũ Định Viễn liền cảm thấy một luồng hàn khí ập vào mặt, vội thu hồi Ngân thoa cản lại.
Hai món binh khí tương giao. Trong nháy mắt, trên thân kiếm của người nọ truyền ra một luồng nội lực vô cùng âm hàn. Ngũ Định Viễn bị hàn khí bức đến toàn thân rùng mình một cái, trong lòng hắn run rẩy, biết đã đụng phải cao thủ hiếm thấy.
Người nọ thấy Ngũ Định Viễn cản trường kiếm thì thôi động nội lực. Ngũ Định Viễn muốn cản lại nhưng đã bị hàn khí công tâm. Đột nhiên toàn thân bủn rủn một trận, khí tại ngực trì trệ, cảm giác toàn thân hư thoát. Liền lăn ra đất ngay tại trận.
Linh Âm lấy làm kinh hãi, vội lướt tới chắn trước người Ngũ Định Viễn, lạnh lùng nói:
Người nọ lạnh lùng thốt:
Lúc này Ngũ Định Viễn dù vô lực, nhưng nghe hai người này tự nhận lai lịch thì cả kinh. Hắn vội xoay người bò lên, ngưng mắt liền nhìn lại hai gã thân binh nọ. Chỉ thấy một kẻ chừng hơn lục tuần, thần quang hai mắt trầm tĩnh, đó là "Kiếm Hàn" Kim Lăng Sương. Một nam tử khác vóc người thấp bé, dung mạo xấu xí vô cùng, lại khắc đầy vết đao, ngoại hiệu là "Kiếm Cổ ". Ngũ Định Viễn nhớ tới lời Phương Tử Kính, liền nghĩ đến chính là người này dùng kiếm pháp âm độc sát hại mười tám danh tiêu sư kia.
Ngũ Định Viễn nhìn sang Lục Thanh Chính, run giọng nói:
Lời vừa nói ra, lão Lý cùng vài quan sai liếc nhìn nhau một cái, mấy người vốn lão luyện liền phát giác sự tình có điểm sơ hở. Chỉ sợ là Tri phủ đại nhân có ý hãm hại Ngũ Định Viễn. Như nghi ngờ như vậy nhưng tràng diện trước mắt hỗn loạn, đám này chỉ cầu bình an qua đêm nay mà thôi, vội cúi đầu không dám thở mạnh, chỉ sợ rước họa vào thân.
Lục Thanh Chính mỉm cười, nói:
Ngũ Định Viễn toàn thân nguội lạnh một nửa. Trong lòng đã rõ ràng một hai, thầm nghĩ:
Ngũ Định Viễn thấy Lục Thanh Chính cười dài, tựa hồ không có gì lo lắng. Tâm tư hắn xoay chuyển, thầm nghĩ:
Thoáng chốc trong lòng nhất động, nhớ tới cái đai ngọc kia thì tỉnh ngộ. Hắn liền trầm giọng nói:
Lục Thanh Chính thấy Ngũ Định Viễn một lời nói toạc dụng tâm của lão, nhất thời cười ha hả, nói:
Lão ngừng một chút, chỉ vào đai lưng của Ngũ Định Viễn, nói:
Vừa nói vừa trên dưới đánh giá đai ngọc bên hông Ngũ Định Viễn, vẻ mặt tham lam vô cùng.
Ngũ Định Viễn cười sầu thảm, quả nhiên hắn đã đoán trúng. Tri phủ đại nhân này cũng vì đai ngọc mà đến. Hắn cúi đầu nhìn bên hông, thầm nghĩ:
Nghĩ đến vừa rồi đám người Côn Luân nghe lén hắn nói chuyện cùng Tề Bá Xuyên, đã lộ phong thanh khiến Tri phủ tới.
Lúc này trong lòng hắn hỗn loạn không nghĩ được nhiều, chỉ cúi đầu không nói gì.
Lục Thanh Chính thấy hắn do dự, lại nói:
Ở đây, lão Lý vốn có giao tình cùng Ngũ Định Viễn. Vừa thấy khẩu khí của tri phủ đại nhân dịu đi, cũng lên tiếng:
Ngũ gia, ngươi nghe lời Lục đại nhân đi! Đừng làm khó chúng ta.
Đúng vậy! Ngũ bộ đầu! Tri phủ đại nhân là thượng ty của chúng ta, người là đại quan nhìn xa trông rộng, ngươi nghe lời người chắn chắn không sai!
Vừa lên tiếng chính là Tiểu Kim. Cả đám tính rằng miệng nhiều người nói xói chảy cả vàng, muốn Ngũ Định Viễn nghe theo.
Linh Âm chưa từng nói chuyện cùng Tề Bá Xuyên nên không rõ án tình. Lão đương nhiên không biết đai ngọc kia quan hệ trọng đại, lúc này không lên tiếng mà yên lặng theo dõi kỳ biến.
Ngũ Định Viễn thấy bọn thuộc hạ đều muốn hắn nhượng bộ. Linh Âm cũng không nói lời nào, nhất thời tâm loạn như ma. Nhớ tới bản thân sắp được thăng nhiệm tổng bộ đầu hai tỉnh Thiểm Cam mà lại dính dáng vào huyết án, còn bị nghi là hung thủ. Hết thảy đều bởi cái đai ngọc gây ra. Xem ra chỉ cần dâng đai ngọc, không những có hi vọng thăng quan, ngày sau dựa vào Tri phủ Lục Thanh Chính nâng đỡ, chắc chắn tiền đồ không phải chuyện đùa.
Hai tay hắn run rẩy, muốn cởi đai lưng nhưng trong lòng bỗng chấn động, nhất thời nhớ tới sự phó thác của phụ tử họ Tề trước khi chết, rồi đám nữ quyến Yến Lăng tiêu cục bị cưỡng gian chết thảm, trong lòng lại do dự thống khổ, thật sự khó có thể quyết định.
Bộ khoái thế gian thường chia làm hai loại. Một loại thượng cấp bảo làm thế nào làm thế ấy, không có chủ ý kiến gì, cũng không quản cái gì là thiên lý hay vương pháp, đơn giản chỉ là hoàn thành tâm nguyện cho các đại quan. Loại còn lại thì mù quáng tin vào định kiến của bản thân, người như thế nếu ở lâu trong công môn, cuối cùng sẽ phạm phải sai lầm do hành sự cứng nhắc.
Ngũ Định Viễn không phải loại người thú nhất, bởi hắn thật không chịu nổi khi làm tiện nô cho người. Có điều hắn cũng không phải hạng người sau, bởi bản thân không cố chấp hay hung tàn. Hắn không phải tiểu nhân mà cũng không phải hiệp khách, hắn đơn thuần chỉ một bộ khoái, một bộ khoái tận trung với chức trách.
Tính tình như vậy, bảo hắn chống lại thượng cấp còn khó hơn giết hắn. Là người rõ ràng sinh động nhất về huyết án của Yến Lăng tiêu cục, không hề cân nhắc lợi hại bên trong là không thể. Nhưng nếu bảo Ngũ Định Viễn phải vứt bỏ phó thác của khổ chủ cũng khó vạn phần.
Thời khắc này, trong tâm Ngũ Định Viễn chính là thiên tính giao chiến với nhân tính, thiện niệm ác niệm xoay chuyển không ngớt.
Hàng hoặc chết, nhất định phải chọn một. Ngũ Định Viễn a Ngũ Định Viễn, ngươi nên làm cái gì bây giờ? Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------