Nguồn:
read.st
Long Ưng lập tức buông tay đầu hàng, cầu xin tha thứ:
Tiểu Ma Nữ cười ngất, thở hổn hển nói:
Long Ưng mừng thầm, cố ý nhíu mày, vờ buồn bã nói:
Tiểu Ma Nữ nhích tới trước mặt hắn, giận dỗi:
Long Ưng nắm lấy hai vai nàng, cảm nhận cơ vai mềm mại và đầy co giãn. Lần này Tiểu Ma Nữ không tránh đi, cũng không mắc cỡ, trừng mắt đẹp nhìn hắn, khiến hắn thiếu chút nữa không nói nên lời, lại không thể biểu lộ sự hưng phấn quá mức, gắng gượng ra vẻ điềm nhiên, nói:
Hắn vừa nói, đôi mắt đẹp của Địch Ngẫu Tiên sáng lên, thấy vậy hắn thần hồn điên đảo, không kìm lòng được, hướng đôi môi hồng của nàng mà hôn.
Địch Ngẫu Tiên khẽ nghiêng đầu, khiến hắn hôn trúng khóe môi, sau đó nhẹ nhàng đẩy hắn ra, giọng như năn nỉ:
Long Ưng biết, thái độ của nàng như thế là đã nhượng bộ hắn rất nhiều rồi, cảm thấy thỏa mãn, buông nàng ra. Hắn chu miệng huýt sáo, gọi Đề Đạp Tuyết trở về. Chú ngựa ngoan ngoãn quay lại.
Địch Ngẫu Tiên đến bên cạnh hắn, nắm cánh tay hắn, nói:
Long Ưng cảm nhận được bàn tay mềm mại, ấm áp của nàng, như mở cờ trong bụng, nói:
Địch Ngẫu Tiên cúi đầu nói:
Long Ưng cười khổ:
Địch Ngẫu Tiên nói:
Long Ưng trong lòng hơi động, lần đầu tiên suy xét kỹ việc này. Hắn tự thấy mình không có bản lĩnh làm điều đó, nhưng vẫn có thể hỏi người khác, chẳng hạn Bàn công công, nên nói:
Tiểu Ma Nữ cười nhẹ, lườm hắn, nói;
Long Ưng nói:
Tiểu Ma Nữ giật mình:
Long Ưng nói:
Tiểu Ma Nữ nói:
Long Ưng nói:
Tiểu Ma Nữ nói:
Long Ưng cười ha hả:
Hắn đến Ngự Thư Phòng trước nửa canh giờ. Viết với tốc độ nhanh nhất có thể, sau nửa canh giờ đã ghi xong thiên thứ 11, Võ Chiếu vẫn không tới. Hắn nóng lòng gặp Đoan Mộc Lăng, trời sập còn không sợ, huống chi Võ Chiếu?
Hắn rời Ngự Thư Phòng, Vinh công công chặn hắn lại, nói:
Long Ưng lòng như lửa đốt, đáp ứng một tiếng, rồi vào chuồng ngựa tìm Đề Đạp Tuyết, cột yên cương, lên ngựa phi nước đại đến cung Thượng Dương. Không biết có phải vì hắn mang theo nhiều vật nặng, Đề Đạp Tuyết rất sung, thỉnh thoảng ngửa cổ hí lên một cách phấn khởi, khiến người qua đường phải quay lại nhìn.
Hắn vừa mới lên Thiên Tân Kiều, đã thấy mấy kỵ mã phi tới trước mặt. Khiến người ta chú ý nhất là Thái Bình Công Chúa thiên kiều bá mị. Không biết có phải nhờ được “vui vầy” thỏa mãn với Phù Quân Hầu, trông nàng càng kiều diễm ướt át, đôi mắt đẹp lúng la lúng liếng.
Nhìn thấy Long Ưng, nàng vừa mừng vừa sợ, vẻ mặt phức tạp.
Ngồi chung ngựa với nàng là Thương Quân Phù Quân Hầu, vẫn phong thái kiêu ngạo nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt. Thoạt nhìn, hai người là đôi trai tài gái sắc, hết sức xứng đôi.
Ba kỵ mã khác dừng ở phía sau, tất cả đều có phong độ của cao thủ đứng đầu một phái, nhưng lạ mặt, hắn chưa từng thấy qua.
Trong phút chốc Long Ưng hiểu hai người mới từ Thần Đô Uyển trở về, còn lưu luyến chưa muốn chia tay, cùng đến nội thành ăn điểm tâm, đến giờ này Phù Quân Hầu mới tiễn Thái Bình Công Chúa về cung.
Thái Bình Công Chúa tưởng hắn còn đang ở Ngự Thư Phòng ghi chép, cho nên yên tâm quấn quít bên Phù Quân Hầu. Nào ngờ người tính không bằng trời tính, lại đụng mặt hắn ở chỗ này.
Hắn thầm thở dài, ghìm cương ngựa lại.
Phù Quân Hầu cười ha hả, nói:
Long Ưng dừng ngựa bên đường, thầm nghĩ, đi đâu thì có liên quan quái gì tới ngươi? Nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười, lễ độ chào hỏi.
Phù Quân Hầu quay lại nhìn ba kỵ mã phía sau:
Ba người kia nhìn Long Ưng, lãnh đạm gật đầu chào, rồi quay ngựa bỏ đi. Còn lại ba người đối diện nhau, không khí đột nhiên trở nên ngượng ngập.
Thái Bình Công Chúa hỏi:
Cũng một câu hỏi tương tự như Phù Quân Hầu, nhưng câu của Thái Bình Công Chúa có hàm ý khác. Ý nàng hỏi hắn có rảnh không, bởi vì lúc này nàng có thể đi cùng hắn.
Đối với tâm tính của mỹ nữ hoàng tộc, Long Ưng hiểu khá rõ. Thái Bình Công Chúa bị ảnh hưởng của Võ Chiếu, xem đàn ông như một thứ đồ chơi, hôm nay ôm ấp người này, ngày mai ôm ấp người khác, tương tự như cách hành xử của đàn ông có quyền thế đối với phụ nữ, chỉ khác là đổi ngược vai trò. Nhưng do Thái Bình Công Chúa có tình cảm với Long Ưng, mặc dù không kìm chế được dục vọng, quấn lấy Phù Quân Hầu, lại biết không cách nào khống chế Long Ưng, nên mới dè chừng hắn, sợ hắn tức giận.
Quả nhiên Phù Quân Hầu nghe vậy, vẻ mặt liền lộ vẻ không vui.
Long Ưng thật sự không oán trách Thái Bình Công Chúa. Chỉ có điều, hắn không thể đối xử nhiệt tình với nàng như trước kia được nữa, nhất là khi nàng từ Thần Đô Uyển trở về, vẫn khó dứt Phù Quân Hầu ra được. Hắn cảm thấy không nên dính vào vũng bùn này nữa, tự dưng rước thêm phiền phức cả về thể xác lẫn tinh thần. Long Ưng khách khí nói:
Lại mỉm cười, nói thêm:
Phù Quân Hầu thản nhiên nói:
Long Ưng cười vang:
Đôi mắt Phù Quân Hầu hiện lên sát cơ, ung dung nói:
Thái Bình Công Chúa nhìn hắn, lại nhìn Phù Quân Hầu, dường như nhận ra điều gì, hơi giật mình.
Long Ưng hô lên:
Rồi thúc ngựa chạy đi.
Đến phố Định Đỉnh, đúng thời điểm đường phố tấp nập nhất, người ngựa đông đúc, tuy Long Ưng có thể khéo léo lách qua được, nhưng không muốn phô trương quá mức, cho ngựa đi chầm chậm.
Con người thật kỳ lạ, sau khi rời hoang cốc, Thái Bình Công Chúa là người hắn muốn lấy được nhất, nhưng quan hệ hai người phát triển đến ngày hôm nay, trời xui đất khiến thế nào, hắn đã không còn thiết tha với nàng, gặp nhau cũng như không gặp. Đây có phải như Phật giáo nói là duyên phận? Người ta nói vợ chồng là có duyên từ kiếp trước, là điều mà không ai có thể thay đổi được, phải chăng Tiểu Ma Nữ sẽ là vợ của hắn? Nếu không có chuyện hiểu lầm do bắt kẻ gian ở Bắc thị, e là Địch Nhân Kiệt không cho phép hắn theo đuổi con gái mình nhanh như vậy, Tiểu Ma Nữ càng không cho rằng hắn cuồng si nàng.
Chao ôi! Tối nay là lần đầu tiên chính thức hẹn hò với Tiểu Ma Nữ, lần ra ngoài thành so tài cưỡi ngựa, không tính là hẹn hò, lần thất hẹn kia lại càng không tính đến.
Đang suy nghĩ vẩn vơ, có người đi đường phía trước vẫy tay với hắn, thì ra là Vạn Nhận Vũ. Long Ưng đi bên cạnh y, vui vẻ xuống ngựa, thuận tay cầm lấy Thiên Đao, giảm bớt sức nặng cho Đề Đạp Tuyết.
Vạn Nhận Vũ khen:
Long Ưng đeo Thiên Đao sau lưng, sực nhớ, cầm Bách Biến đưa cho y, nói:
Vạn Nhận Vũ nhận lấy túi đựng chiếc thuẫn Bách Biến, reo lên:
Long Ưng nói:
Vạn Nhận Vũ khoác Bách Biến lên vai, hỏi:
Long Ưng nói:
Vạn Nhận Vũ hai mắt sáng lên, rồi chán nản nói:
Câu cuối cùng là câu Long Ưng từng nói với y trước kia.
Hai người nhìn nhau, cùng cười vang, tràn ngập tình huynh đệ.
Vạn Nhận Vũ nói:
Long Ưng nói:
Vạn Nhận Vũ nói:
Long Ưng nói:
Vạn Nhận Vũ giật mình, nói:
Long Ưng nói:
Vạn Nhận Vũ gật đầu, nói:
Long Ưng nói:
Vạn Nhận Vũ nói:
------oOo------