Nguồn:
read.st
Long Ưng nhảy tót lên ngựa, chỉ trong khoảng thời gian một chén trà nóng đã tới chỗ Đoan Mộc Lăng ở am ni cô. Sau khi gõ cánh cửa trên có bốn chữ “Phật pháp vô biên”, hắn dắt ngựa đi vào. Người mở cửa cho hắn là một ni cô trung tuổi, bà hơi ngạc nhiên nhiên nhưng chỉ chắp tay trước ngực rời đi, để mặc hắn tự đi tìm Đoan Mộc Lăng.
Long Ưng dẫn Đạp Tuyết đến hậu viện lần trước gặp Tiên Tử, đoạn tháo yên ngựa, ôm Đạp Tuyết nói:
Đạp Tuyết phì một tiếng, không biết là đồng ý hay là không hiểu.
Long Ưng chợt ngửi thấy mùi thức ăn chay bay trong không khí khiến cho ruột gan cồn cào, liền theo mùi hương tìm kiếm. Hắn đi qua hai gian phòng bỏ không, trong lòng đột nhiên do dự, không biết có phạm vào điều cấm kỵ nào ở am ni cô hay không.
Giọng nói trong veo của Đoan Mộc Lăng vang đến bên tai hắn:
Long Ưng nghe thấy mà hồn xiêu phách lạc, lần đầu tiên Tiên Tử nói chuyện với hắn nhẹ nhàng như vậy, phải chăng tâm tình của Tiên Tử đã thay đổi?
Nghĩ lại thì nàng không thể nào dễ dàng như vậy, nếu không đã chẳng cần bế quan ba ngày, nói rõ chiến tranh dài hạn giữa tiên ma chưa thể chấm dứt.
Hắn đi đến tĩnh thất của Tiên Tử mà trong lòng bất an, vừa mừng vừa lo.
Đoan Mộc Lăng bưng hai đĩa đồ ăn chay còn nóng hổi cùng hai bộ bát đũa, cười nhẹ bước vào tĩnh thất.
Nàng ngồi cạnh Long Ưng, dùng kim tinh nhãn lực nhìn hắn, hai mắt nàng tỏa sáng.
Nhìn Tiên Tử mặc váy cài trâm, lần đầu tiên hắn được chiêm ngưỡng cái gọi là đường cong tuyệt mỹ không bút nào tả xiết, đoạn chân từ đầu gối nàng trở xuống lộ ra trắng như tuyết khiến cho sức thanh xuân từ nàng tỏa ra mạnh mẽ.
Long Ưng bị nàng làm cho thần hồn điên đảo. Mái tóc nàng như thác đổ, với dải khăn màu da trời vấn trên đỉnh đầu. Chiếc cổ cao xinh đẹp nửa kín nửa hở, tỏa hương thơm ngọt ngào rung động lòng người, phóng khoáng tự nhiên.
Con ngươi nàng tròn xoe, đen nhánh, thâm thúy sáng ngời, khiến cho thần thái nàng lan tỏa mê người.
Long Ưng nhìn mà ngây người, miệng lưỡi lưu loát hàng ngày đã hoàn toàn bị nàng tịch thu, nói chẳng nên lời, chỉ biết nhìn nàng bày biện đồ ăn cùng bát đũa. Sau đó nàng ngồi xuống bên phải hắn, hơi thẹn thùng liếc nhìn hắn, nói:
Long Ưng nhìn nàng không chớp mắt, Tiên Tử bèn cầm đũa gắp rất nhiều đồ ăn bỏ vào bát cho hắn, nói:
Long Ưng cảm thấy hai câu này của nàng hàm ẩn thâm ý thiên cơ, hắn chẳng hiểu gì. Hắn đành phải ngơ ngác nâng chén lên cụng cùng nàng, đoạn ăn một gắp rau to. Một lát sau xúc động nói:
Vừa nói vừa gắp thức ăn, bỏ vào bát của nàng.
Đoạn Mộc Lăng thấp giọng nói cảm ơn. Tướng ăn của nàng nhã nhặn hơn Long Ưng gấp trăm lần, cái miệng nhỏ nhắn chỉ khẽ nhúc nhích, sắc mặt chăm chú.
Long Ưng thấy tâm thần mình say mê, mặc dù chưa được hôn đôi môi thơm của nàng, nhưng được ngắm nàng ăn thức ăn do đũa mình gắp cho, thế đã cho là gián tiếp hôn nàng rồi. Tâm trí hắn phiêu diêu lên tận trời cao.
Đoan Mộc Lăng mỉm cười nói:
Long Ưng cảm giác những món đồ chay này giống như đồ ăn của thần tiên, gắp lấy gắp để. Đoan Mộc Lăng cũng ăn vài miếng. Phần lớn thời gian là ngồi ngắm hắn ăn uống ngon lành.
Long Ưng miệng đầy thức ăn, mơ hồ nói:
Đoan Mộc Lăng mỉm cười không nói, coi như đồng tình.
Long Ưng buông bát, kinh ngạc nói:
Đoan Mộc Lăng lườm hắn một cái:
Long Ưng cười ha hả nói:
Đoan Mộc Lăng điềm tĩnh nói:
Long Ưng nghe được ngẩn người, Tiên Tử cứ nói những lời ám muội, đầy tính khiêu khích thế này đúng là.... Đồng thời hắn lại phát giác ra chỗ khác thường ở mình, chính là đến lúc này, mặc dù tâm đã ngọt như mật, hồn phách dao động, nhưng lại không có chút tạp niệm nào.
Hắn cười khổ nói:
Đoan Mộc Lăng phì cười nói:
Bên ngoài có tiếng ngựa hí vọng tới.
Đoan Mộc Lăng nói:
Long Ưng sợ hãi nói:
Tiếng vó ngựa lộc cộc, Đạp Tuyết xuất hiện ngoài cửa sổ, thò đầu vào thở phì phò, vô cùng đáng yêu.
Đoan Mộc Lăng quan sát tỉ mỉ, thản nhiên nói:
Long Ưng thở dài, nói:
Đoan Mộc Lăng thản nhiên nói:
Long Ưng dang rộng chân tay, khoan khoái thở ra, hắn đã đánh chén sạch sẽ tất cả bàn ăn. Đoạn quay sang Đạp Tuyết nói:
Đạp Tuyết vui vẻ hí lên một tiếng, gật gù cái đầu với Đoan Mộc Lăng, lại lui ra.
Hắn giật thót, quay sao hỏi Đoan Mộc Lăng:
Đoan Mộc Lăng bình tĩnh nói:
Long Ưng kinh ngạc hỏi:
Đoan Mộc Lăng lần đầu đỏ mặt, xấu hổ nói:
Long Ưng mừng lớn, nói:
Đoan Mộc Lăng kiều mỵ liếc nhìn hắn, nét mặt càng đỏ hơn, xấu hổ gật đầu nói:
Hắn đê mê trong một khắc, nhưng chỉ một khắc ngắm nghía vẻ đẹp mỹ lệ thoát tục của Tiên Tử thôi, rồi hắn chợt thất thanh hỏi:
Đoan Mộc Lăng bình tĩnh trở lại, trách:
Rồi không để hắn nói tiếp, Đoan Mộc Lăng nói:
Long Ưng thống khổ sầu thảm nói:
Đoan Mộc Lăng vui vẻ đáp:
Long Ưng thấy sự vui mừng của nàng, ruột đau như cắt, bất đắc dĩ phải nói:
Mắt Đoan Mộc Lăng sáng lên, nói:
Long Ưng có chút sợ đôi mắt thần của nàng, cúi đầu nói:
Đoan Mộc Lăng nói:
Long Ưng ngạc nhiên nhìn nàng, đây là lần thứ hai nàng thể hiện tình ý, dịu dàng nói:
Nói xong câu cuối cùng, hai má nàng lại ửng đỏ, lúm đồng tiền thật duyên dáng, vẻ đẹp của nàng diễm lệ tươi đẹp không gì sánh được.
Long Ưng đứng im, nhìn nàng chằm chằm.
Đoan Mộc Lăng dao động, bấn loạn nói:
Long Ưng khó hiểu nói:
Đoan Mộc Lăng lấy lại sắc mặt bình tĩnh, đưa đôi mắt kiều mỵ nhìn hắn, nhẹ nhàng nói:
Long Ưng kiên nhẫn nói:
Đoan Mộc Lăng tức giận nói:
Long Ưng giật mình, hoài nghi nói:
Đoan Mộc Lăng cười khổ nói:
Long Ưng mừng rỡ như điên, nói:
Đoan Mộc Lăng cười nói:
Long Ưng cười ha hả, nói:
------oOo------