Nguồn:
read.st
Phong Quá Đình rút trường kiếm, chỉ về phía Long Ưng nói:
Long Ưng nói:
Phong Quá Đình kinh ngạc nói:
Long Ưng mỉm cười:
Phong Quá Đình cũng mỉm cười:
Long Ưng phát động, Song Đầu Kích đã xoay trên đầu với tốc độ nhanh chóng, sinh ra âm thanh uy vũ phá phong khiến người ta sợ hãi, bỗng dưng lại hóa thành mũi nhọn như du long bay vòng quanh người. Song Đầu Kích nằm trong tay của hắn dường như sống lại, thiên biến vạn hóa khiến người ta không thể nào bắt lấy.
Phong Quá Đình quát lạnh một tiếng. Cô Hư xẹt qua hư không, hóa thành thiểm điện, không chút sợ hãi trùng kích về phía Long Ưng. Kiếm khí biến toàn bộ không gian xung quanh Long Ưng trở nên lạnh lẽo. Ba cô gái không tự chủ được lui ra ngoài.
Đ-A-N-G...G!
Long Ưng vừa dùng vỏ đao đẩy Cô Hư ra, vừa kích mâu vung thẳng đến chỗ Phong Quá Đình.
Phong Quá Đình kêu lên một tiếng “Tốt”, sau đó dùng thân kiếm chém trúng kích mâu. Kiếm quang cự thịnh, bóng kiếm nổ bung đầy trời, kiếm khí rung động, như mưa giông gió bão nhằm vào Long Ưng vẩy tới. Kiếm pháp lăng lệ ác liệt, nhưng người vẫn khí định thần nhàn, tiêu sái đẹp mắt.
Long Ưng lần đầu tiên giao thủ với y. Kiếm pháp Phong Quá Đình linh động như thần long, nhưng khó ngăn cản nhất chính là sức lực của kiếm khi mạnh khi nhẹ. Lúc nhẹ thì lại mang sức mạnh của cả một xe kéo, khiến cho người dùng sai lực đạo và kình khí, như trâu đất xuống biển. Lúc nặng thì như lôi đình vạn quân, kiếm khí xuôi theo binh khí xâm nhập vào cơ thể. Kiếm pháp đáng sợ như vậy, thật mới nghe lần đầu.
Long Ưng cười to nói:
Song Đầu Kích linh biến kỳ ảo. Móc, gọt, mổ, bổ, chém, quét, cách, đâm. Gặp chiêu phá chiêu. Dùng nhanh đấu với nhanh, chỉ thủ chứ không tấn công. Vững như tường thành bảo vệ, không lùi nửa bước.
Cuộc chiến căng thẳng hoa mắt, dùng thủ đối công.
Bỗng nhiên Long Ưng nhảy vào không trung. Song Đầu Kích quay vòng trên không, tựa như tường đồng vách sắt áp thẳng vào đối thủ.
Phong Quá Đình quát to:
Người đi theo kiếm, thân hình bay lên, đánh thẳng vào thần binh của Long Ưng.
Cheng!
Tia lửa văng khắp nơi.
Phong Quá Đình rơi xuống mặt đất, lùi ba bước. Long Ưng lộn nhào trên không rồi tiếp đất, hình thành tình thế giằng co.
Phong Quá Đình tra kiếm vào vỏ, thở dài:
Long Ưng nói:
Vạn Nhận Vũ chen vào nói:
Long Ưng trầm ngâm nói:
Phong Quá Đình nói:
Tú Thanh run giọng nói:
Vạn Nhận Vũ nói:
Phong Quá Đình lên tiếng:
Long Ưng nói:
Chuyển sang ba cô gái hắn nói:
Ba cô gái đều hoan hô, rồi chạy lên lầu thay y phục.
Long Ưng nói:
Hai người kia liền vui vẻ đi theo hắn đến tiền đường.
Trời chưa sáng Long Ưng đã thức dậy. Ba cô gái không mở mắt nổi nên không dậy cùng với hắn. Tối hôm qua, mọi người ở Phương Hoa Các vui chơi đến tận canh đầu. Nhân Nhã lần đầu tiên nếm thử tư vị dạ yến, lại được cử hành tại Phương Hoa Các số một Thần Đô. Sau khi trở lại Cam Thang Viện, nàng vô cùng hứng thú, tranh nhau quấn quýt lấy hắn, thật lâu sau mới đi ngủ.
Long Ưng ngủ chỉ mới hơn nửa canh giờ, nhưng tinh thần lại rất minh mẫn, vội vàng rửa mặt thay quần áo, cầm lấy Bách Biến Thuẫn và Thiên Đao đến chuồng ngựa tìm ngựa yêu. Chưa đến chuồng ngựa, Đề Đạp Tuyết đã hí vang, nó loáng thoáng cảm nhận chủ nhân đang đến, lại càng kêu nhiều tiếng kỳ lạ hơn.
Chẳng lẽ nó cảm nhận được điều gì khác lạ sao?
Long Ưng nhìn vào ánh mắt của Đề Đạp Tuyết. Nó không hí, nhưng vẫn không ngừng nhảy, tung tăng như một con chim sẻ. Long Ưng như tia chớp, kéo nó ra ngoài cửa.
Đề Đạp Tuyết đi tới, đầu ngựa cúi xuống, dùng cổ ma sát với hắn, thấp giọng kêu lên thanh âm xi...xi....Trong lòng Long Ưng dâng lên sự yêu thương không cách nào giữ lại được, ôm nó thân mật một phen, dỗ dành như dỗ em bé:
Hắn dẫn nó đến quảng trường trước viện, đeo yên ngựa, rồi treo Thiên Đao và Bách Biến Thuẫn hai bên.
Lý công công ngái ngủ từ trong nhà đi ra, sau khi vấn an xong liền nói:
Long Ưng nhảy lên lưng ngựa, nói:
Sau khi quất ngựa chạy ra cửa chính, cứ như vậy mà cưỡi Đề Đạp Tuyết lao đi.
Đề Đạp Tuyết chẳng những không cảm thấy nặng, mà còn thấy thoải mái hơn so với việc chạy trốn ngày hôm qua. Trong chớp nhoáng nó đã tăng tốc. Vó ngựa chạy băng băng trên con đường rộng lớn.
Gió thoảng qua hai bên tai Long Ưng, như thiên mã hành không, hắn lập tức rời khỏi Thượng Dương Cung, chạy qua cầu Thiên Tân. Trong buổi sáng tinh sương, con ngựa phi như bão tố chạy tới cửa thành.
Những gì phát sinh trên con đường, hết thảy đều rõ như lòng bàn tay.
Trong không gian như vậy, Long Ưng quên mất mọi thứ, chỉ còn giác quan tinh khiết tồn tại. Không vui không giận, tâm linh tiến vào chí cảnh vô biên, tựa như đêm đó theo Kiếm Tiên Đoan Mộc Lăng chạy trối chết, đuổi điên cuồng trong rừng cây.
Cửa thành phía trước đã mở. Tiểu Ma Nữ quất ngựa đuổi theo phía sau. Long Ưng đang muốn thu cương, Đề Đạp Tuyết đã chủ động dừng vó, chậm rãi giảm tốc độ, giống như hiểu được tâm ý chủ nhân.
Long Ưng kinh ngạc đến không ngậm miệng lại được.
Tiểu Ma Nữ một thân y phục rực rỡ từ xa đến bên cạnh hắn, hưng phấn reo lên:
Sau đó quát một tiếng, nàng tăng tốc chạy phía trước.
Không đợi hắn có bất kỳ động tác nào, Đề Đạp Tuyết liền đuổi theo.
Long Ưng và Tiểu Ma Nữ dùng tốc độ cao nhất chạy như bay, xuyên qua suối, băng qua dốc núi, chạy như điên hơn mười dặm. Đến bờ sông, Hắc Nhi có vẻ như không chịu đựng nổi nữa, nhưng Đề Đạp Tuyết thần khí vẫn dâng trào, vẫn chưa thỏa mãn, hùng tuấn đến cực điểm.
Hai người nhảy xuống ngựa, tháo yên. Hai con ngựa tự kết bạn, qua một bên ăn cỏ uống nước, thân mật vô cùng. Thình thoảng lại còn đụng mũi.
Long Ưng nhìn về bờ sông phía xa. Cách đó không xa là thế núi kẹp sông phập phồng. Cảnh sắc tráng lệ, thanh tú. Hắn ngạc nhiên hỏi:
Tiểu Ma Nữ bước đến bên cạnh hắn, đáp:
Nàng quay sang nhìn yên ngựa, nói:
Long Ưng quỳ xuống bên cạnh yên ngựa, rút Thiên Đao ra, cầm hai tay đưa cho Tiểu Ma Nữ, nói:
Tiểu Ma Nữ nguýt hắn một cái, nói:
Vẻ mặt khinh thường cầm lấy cây đao.
Ồ!
Long Ưng chộp lấy cánh tay cầm đao của nàng, cười nói:
Sắc mặt Tiểu Ma Nữ kinh dị, quên mất Long Ưng đang nắm tay nàng, miễn cưỡng cầm chắc nói:
Long Ưng lưu luyến buông tay nàng ra, nhìn nàng cật lực cử động thanh đao, nhưng rồi lại buông tha, cắm thanh đao chạm đất, gắt giọng:
Long Ưng thu hồi Thiên Đao trên tay nàng, thuận tiện làm vài động tác đâm, gọt, bổ xuống trước mặt nàng, lộ ra vẻ đắc ý phiêu dật, không cần tốn nhiều sức, cười nói:
Tiểu Ma Nữ gắt giọng:
Long Ưng bật cười khanh khách:
Tiểu Ma Nữ đổi giận làm vui, nói:
Nàng hạ giọng nói:
Long Ưng nhét đao vào trong vỏ, trầm ngâm nói:
Tiểu Ma Nữ bướng bỉnh nói:
Nàng ngang nhiên xông tới, vai đụng vai với hắn, vui vẻ nói:
Nói xong câu cuối cùng, nàng cười tươi rói đến mê người.
Long Ưng thiếu chút nữa muốn tan chảy, dùng tay ôm lấy vai nàng, đang muốn thừa thế hôn lên khuôn mặt bụ bẫm hồng hào của nàng một cái thì Tiểu Ma Nữ đã nhanh chóng tránh đi, hai tay chống nạnh, sẵng giọng:
Long Ưng dù cuống lên vẫn ung dung, nói:
Tiểu Ma Nữ sẵng giọng:
------oOo------