Nguồn:
read.st
Lý công công mơ hồ quay đầu bước đi. Khi ba người đến nội đường, quả nhiên, trên sàn nhà có đặt các bao lớn hộp nhỏ, khiến người ta nhìn thấy liền sinh ra kinh sợ.
Phong Quá Đình nhìn lại, kinh ngạc nói:
Vạn Nhận Vũ bước qua, thăm dò độ nặng, lớn tiếng nói:
Long Ưng đặt cái hộp chứa Chiết Điệt Cung lên trên bàn, cười nói:
Sau đó hắn lấy túi gân trâu thô dài chín thước khoác lên trên vai, hưng phấn nói:
Phong Quá Đình và Vạn Nhận Vũ nhìn thái độ của hắn, thiếu chút nữa nín thở. Người đi trước nói:
Vạn Nhận Vũ thở phì phò, cười nói:
Long Ưng khiêng bao tải to vào trong triều viện, cười nói:
Lại cao giọng kêu lên:
Cam Thang Viện. Tẩu Mã Lâu hậu viện.
Long Ưng đặt bao tải sang một bên, cởi bỏ túi gân trâu, dùng tay lục lọi bên trong. Ba cô gái dựa vào lan can, đứng theo hướng ngược lại bên trong hành lang tầng dưới, mở to đôi mắt đẹp nhìn phu quân đại nhân của các nàng.
Phong Quá Đình thì dựa vào cột gỗ, đứng thấp hơn so với ba cô gái, hai tay khoanh trước ngực, hăng hái nhìn Long Ưng, xem hắn có thể làm nên trò trống gì từ mớ “thần binh lợi khí” này. Vạn Nhận Vũ thì đứng một chỗ khác ở Tẩu Mã Lâu dài trăm bước, rộng sáu mươi bước, thần thái thoải mái nhìn đối thủ chăm chú, tỏa ra khí phái nước sâu núi cao.
Long Ưng móc ra một thanh đao. Bởi vì Thiên Đao được bọc trong một vỏ đao bình thường, ngoại trừ kích thước lớn hơn so với đao bình thường thì Vạn Nhận Vũ không nhìn ra được điểm đặc biệt nào cả.
Tay trái Long Ưng cầm vỏ Thiên Đao, thái độ hết sức bất cần, nói với ba cô gái:
Nhân Nhã e sợ, nhút nhát nói:
Phong Quá Đình và Vạn Nhận Vũ nhịn không được, cười phá lên.
Long Ưng nói:
Rồi hắn quay sang nói với Vạn Nhận Vũ:
Vạn Nhận Vũ tức giận:
Long Ưng thở dài:
Ba cô gái nghe thấy thế bắt đầu căng thẳng thở dốc.
Phong Quá Đình nói:
Đừng dọa ba vị chị dâu.
Đao của ngươi có thể làm được trò trống gì?
Coong.
Thiên Đao được rút ra khỏi vỏ. Long Ưng tiện tay ném vỏ đao, tay phải quét thanh đao ngang qua bên phải một cái, hai mắt ma mang cự thịnh, khí thế đột nhiên tăng lên, mỉm cười nói:
Phong Quá Đình và Vạn Nhận Vũ khó nén nổi vẻ kinh ngạc, ánh mắt đồng thời nhìn hắn vung Thiên Đao lên trời.
Long Ưng lui về phía sau một bước. Thiên Đao phát ra thanh âm xé gió mãnh liệt, trước vung lên đầu, sau đó cắt xuống. Vạn Nhận Vũ đồng thời phóng Tỉnh Trung Nguyệt ra. Hai lưỡi đao chạm vào nhau như đã lường trước.
Đao khí lạnh thấu xương, va vào nhau trong không trung. Hai người đồng thời hạ xuống.
Ba cô gái sợ đến hoa dung thất sắc, vô ý lui về phía sau.
Hai mắt Vạn Nhận Vũ tinh mang lấp lánh, nhìn chằm chằm đối thủ, quát:
Long Ưng đáp lại gã vào ánh mắt giống như xuyên thấu vách tường:
Trong nháy mắt người và đao tăng tốc. Thiên Đao vỗ xuống đầu Vạn Nhận Vũ. Lúc ba cô gái la thất thanh, đao của Vạn Nhận Vũ đã lao lên phía trước, chân bước lên một bước.
Đ-A-N-G...G!
Hai đao va vào nhau, tia lửa bắn tung tóe. Chân Vạn Nhận Vũ đạp xuống đất, thừa dịp Thiên Đao của Long Ưng sắp bị đẩy ra, bởi vì vị trí thay đổi, dựa thế quét ngang Long Ưng một cách tự nhiên, không chút sơ hở. Không hổ danh là cao thủ dùng đao bậc nhất thiên hạ.
Thiên Đao của Long Ưng vừa mới thu về phía ngực bụng, lưỡi đao loang loáng như một luồng ánh sáng, dữ dội như nước thủy triều, đón lấy một đao của Vạn Nhận Vũ, không dời nửa bước.
Vạn Nhận Vũ đổi hướng. Tỉnh Trung Nguyệt hóa thành lưỡi đao màu vàng, đâm trúng vào điểm trọng yếu của Thiên Đao.
Ba cô gái che mặt không dám nhìn, hoa dung thất sắc.
Đinh!
Lưỡi đao tán đi, biến lại thành Thiên Đao, cứng rắn đẩy Tỉnh Trung Nguyệt ra xa, rồi hóa thành hàng hàng lưỡi đao đầy trời, đẩy tới Vạn Nhận Vũ.
Vạn Nhận Vũ kêu lên một tiếng "tốt", cũng không biết động tác của gã như thế nào, hơi nghiêng về một phía, Tỉnh Nguyệt Trung biến thành mấy lưỡi đao, phản công Long Ưng.
Đương, đương, đương, đương. Sau vài lần hít thở, hai người trái tránh phải dời, động tác mau lẹ qua hơn mười chiêu. Tất cả các chiêu thức đều hiểm như nhau. Chợt, tình thế lại biến đổi. Long Ưng giống như một loại quỷ mị di động, hóa thành một làn khói nhẹ tránh sức nặng bão tố như thần, vòng quanh Vạn Nhận Vũ điên cuồng tấn công. Trong phạm vi sáu thước, Vạn Nhận Vũ chân đạp một bước, dùng tất biến ứng vạn biến. Mỗi khi Long Ưng tiếp cận, đao ảnh cuồn cuộn giữa hai người.
Âm thanh dày đặc, tia lửa kích xạ. Thiên Đao uyển chuyển như mưa to gió lớn, từng đợt từng đợt trùng kích đối thủ. Còn Vạn Nhận Vũ thì vững như núi non. Tỉnh Trung Nguyệt phát sinh hoàng mang trùng trùng điệp điệp, dùng thủ pháp tinh diệu, kỳ dị khiến cho người ta khó mà tin được, uyển chuyển tiến lui né tránh, không xem thế công kinh người giống như sông dài của Long Ưng ra gì.
Chưa nói tới ủng hộ, hay trầm trồ khen ngợi, ba cô gái ngay cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn, híp mắt tim đập, nói không nên lời. Phong Quá Đình mắt lộ kỳ quang, ngay cả nháy mắt cũng không muốn.
Một đao của Long Ưng bỗng nhiên từ bên trên phía trái quét ngang xuống, nhanh đến nỗi người ta không nhìn thấy được. Thái độ rõ ràng rất thoải mái khiến người xem kinh ngạc, nhưng lại ác liệt đủ sức hoành tảo thiên quân, có mùi vị huyết chiến sa trường, toàn tâm toàn ý, tuyệt đối nghiêm túc.
Phong Quá Đình kêu lên:
Tốt!
Đ-A-N-G...G
Vạn Nhận Vũ dựng thẳng thanh đao, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc của kim loại, áp chế lui hai bước, nhưng lui mà không loạn, đao liên tục biến hóa tinh vi, khiến cho Long Ưng không thể thừa cơ truy kích, đành thu đao lui về phía sau.
Lưỡi đao của Vạn Nhận Vũ như nhiều hơn, hướng về phía Long Ưng.
Đao này khác hẳn so với bất cứ đao pháp nào trước đây, nhưng lại rất khó nói khác biệt chỗ nào. Chỉ có thể nói Thiên Đao này không phải là binh khí nặng trăm cân, mà là nhẹ như lông vũ. Kỳ dị nhất chính là dao động bất định, nhìn như tấn công người khác, nhưng trên thực tế lại lung thiên tráo địa, khiến cho đao khí lên trời xuống đất cũng không có lối đi.
Vạn Nhận Vũ trầm trồ khen ngợi. Tỉnh Trung Nguyệt hóa thành lệ mang nhanh như chớp, làm nứt vỡ hư không giữa hai người, nghênh tiếp Thiên Đao của Long Ưng.
Chân kình bạo phá, Long Ưng như diều đứt dây rơi xuống phía sau, thẳng đến bậc gỗ ban công, còn chưa kịp thu lại thế, liền đặt mông ngồi xuống thang lầu.
Vạn Nhận Vũ thân bất do kỷ bất giác lui về hướng ngược lại với đối phương. Ầm một tiếng, đâm vào chỗ lan can Phong Quá Đình đang đứng, sau đó ngồi phịch xuống sàn nhà trơn trượt.
Trong không gian Tẩu Mã Lâu chỉ còn tiếng thở dốc của hai người, nhất thời khiến cho người ta không nói nên lời.
Long Ưng thở gấp, cười khổ nói:
Hắn đặt Thiên Đao lên trên đùi.
Vạn Nhận Vũ đặt đao bên cạnh, thở dài nói:
Long Ưng quay sang ba cô gái, nói:
Lệ Lệ lườm hắn một cái, oán giận nói:
Nhân Nhã nhìn hắn dịu dàng:
Long Ưng, Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình nghe vậy cười vang. Ba cô gái vẫn còn chưa hết sợ, vẻ mặt rất ấm ức.
Phong Quá Đình thở dài:
Vạn Nhận Vũ nói:
Long Ưng liếc mắt nhìn Phong Quá Đình:
Phong Quá Đình không tin tưởng nói:
Long Ưng ngang nhiên đứng dậy, bước tới trước mặt ba cô gái, dịu dàng nói:
Tú Thanh lo lắng nói:
Phong Quá Đình khoan thai bước vào "sân đấu võ", cười nói:
Nhân Nhã tung tăng như chim sẻ:
Long Ưng bước lại chỗ cái túi, cất Thiên Đao vào trong, rồi lại lấy ra Song Đoan Kỳ Khí, đứng lên.
Chẳng những ba cô gái ngây người, mà Phong Quá Đình và Vạn Nhẫn Vũ cũng đều trố mắt.
Phong Quá Đình lấy làm kỳ quái hỏi:
Khanh!
Song Đoan Khí kết hợp làm một, trên tay Long Ưng từ dài đổi thành ngắn, cuối cùng rút còn chín thước mới vặn khóa lại. Long Ưng nói:
Rồi hắn vứt Song Đoan Khí cho Phong Quá Đình.
Phong Quá Đình dùng một tay tiếp nhận, vung vẩy vuốt nhẹ, mặt đổi sắc nói:
Vạn Nhận Vũ đứng dậy đi tới, đeo Tỉnh Trung Nguyệt lên lưng, tiếp nhận Song Đoan Khí ngắm nghía một phen, rồi hỏi:
Nhân Nhã che miệng cười duyên, nói:
Vẻ đáng đáng yêu vô cùng đó của nàng khiến cho Phong Quá Đình và Vạn Nhận Vũ phải ngơ ngẩn.
Long Ưng thầm nghĩ, luận về vẻ đẹp thì Tiểu Ma Nữ có khả năng sánh bằng Nhân Nhã, hắn nói:
Phong Quá Đình hớn hở nói:
Vạn Nhận Vũ ném Song Đầu Kích về cho Long Ưng, trở lại ban công, hào khí lập tức dâng lên.
------oOo------