Nguồn:
read.st
Lục Thạch Phu cổ quái nói:
Long Ưng thầm nghĩ, Võ Chiếu thật sự tức giận đối với Đại Giang Liên, nhưng vẫn không đoán được việc gì đã xảy ra.
Lục Thạch Phu vẫn còn sợ hãi nói:
Long Ưng bỗng cảm thấy lòng rét lạnh. Võ Chiếu chính là muốn tự mình ra tay tra khảo lấy khẩu cung.
Hai người bước ra khỏi cửa lầu, đến chỗ hai chiếc thuyền bé đang đậu tại bến tàu. Hai cao thủ của Hình Bộ Phòng đang đợi ở đó.
Lục Thạch Phu nói:
Long Ưng nhảy lên chiếc thuyền bé, quay sang hỏi Lục Thạch Phu đã lên một chiếc thuyền khác:
Lục Thạch Phu hiện ra thần sắc không đành lòng, nói:
Long Ưng hít vào một ngụm khí lạnh, nói không ra lời.
Chiếc thuyền bé liền rời khỏi bến tàu.
Cập bến tại bến tàu Tân Đàm.
Bến tàu Tân Đàm là một trong những bến tàu rộng nhất Thần Đô, trong tổng số hơn trăm bến tàu lớn nhỏ. Chỉ mới đầu canh một, vậy mà đã có hơn một ngàn con thuyền cập bến. Cách bờ đang có hai ngàn con thuyền đang hoạt động. Những con thuyền còn đốt đèn truyền đến tiếng người, có thể thấy được họ đang chăm chỉ làm việc. Còn đại bộ phận thuyền thì tắt đèn, chỉ treo một cái đèn lồng ở cuối khoang và trên cột buồm. Buồm lớn, đèn nhỏ, hoàn toàn đối lập so với cảnh tượng bận rộn ban ngày của đô thị phồn hoa.
Đây cũng là khu vực tập trung lữ quán và khách sạn, mặc dù không thấy xe đến xe đi, đưa hàng lấy hàng nhưng vẫn là dòng người không ngớt.
Nghênh đón Long Ưng chính là Lệnh Vũ, không có ai cùng đi Sau khi chào hỏi Lục Thạch Phu, Lệnh Vũ liền bảo một lái thuyền khác chở Long Ưng và y đi, tỏ ra rất thần thần bí bí.
Long Ưng không nói một lời. Chiếc thuyền đi ngang qua hơn ba mươi quầy hàng thực phẩm nấu chín. Những quầy hàng này chỉ bán vào ban ngày. Phía trên bàn ghế được che mưa nắng bằng những tấm vải buồm. Đây chính là cảnh tượng đặc sắc của Tân Đàm. Hiện tại, những tấm buồm đều đã được xếp gọn lại. Tất cả đều tối đen như mực.
Toàn bộ khu đầm không có gì khác với bình thường.
Lệnh Vũ dẫn Long Ưng bước vào trong một con thuyền, cung kính thấp giọng nói:
Nữ đế Đại Chu Võ Chiếu đang ngồi bên cạnh một cái bàn tròn, đối mặt với bến tàu, nét mặt lãnh khốc, nhẹ gật đầu. Đại thống lĩnh Ngự vệ ngồi bên cạnh Võ Chiếu. Nhìn gã giống như đang ngồi trên đống than thì liền biết gã không quen ngồi cùng một chỗ với Võ Chiếu.
Long Ưng bị không khí căng như dây cung ảnh hưởng, không dám nói lời nào.
Ánh mắt Võ Chiếu ngưng định phía trước, trầm giọng nói:
Võ Thừa Xuyên đứng dậy, khom người xác nhận, rồi ra lệnh cho Lệnh Vũ đi làm.
Võ Chiếu nói:
Long Ưng bước đến cái bàn tròn, đang muốn ngồi xuống bên trái cách Võ Chiếu hai cái ghế dựa thì bà ta đã lên tiếng:
Long Ưng đành phải ngồi xuống cái ghế bên cạnh bà ta.
Võ Chiếu nhìn hắn, nói:
Long Ưng vội hỏi:
Giọng Võ Chiếu lộ vẻ không thể làm gì được hắn:
Cuối cùng, nhìn Long Ưng từ đầu đến cuối, cười nói:
Long Ưng cảm thấy tâm trạng của bà ta đã thoải mái hơn, liền cười nói:
Võ Chiếu nhịn không được, mỉm cười nói:
Long Ưng vội nói:
Võ Chiếu cười nói:
Long Ưng cười khổ:
Võ Chiếu đứng dậy, Long Ưng cũng cuống quýt đứng dậy theo.
Võ Chiếu thản nhiên nói:
Long Ưng thất thanh nói:
Dường như Võ Chiếu cảm thấy vui vẻ, thoải mái khi có thể chọc ghẹo được hắn, khóe môi hàm xuân nói:
Sau khi hoàn hồn, Long Ưng chưa thấy qua tâm trạng của bà ta lại tốt như vậy, lại không thể nào cự tuyệt, đành phải tập trung tinh thần quan sát trang phục của bà ta, xem nên để tay vào chỗ nào.
Võ Chiếu chuyển động thân rồng, đối mặt với Long Ưng, mắt phượng nửa khép, tràn đầy vẻ mỹ nữ thành thục, tao nhã. Trong thời khắc này, Long Ưng thiếu chút nữa quên mất bà ta là Cửu Ngũ Chí Tôn mà chỉ là người đang chờ hắn cởi áo, nới dây lưng, có một sức hấp dẫn rất cao, như đóa hoa nở rộ, liền không khỏi thầm hô mỹ nữ thật lợi hại.
Võ Chiếu lần này “cải trang vi hành”, tuy mặc y phục phụ nữ bình thường, nhưng lại rất sang trọng. Váy áo bằng lụa trắng có hoa văn.
Thân trên khoác một chiếc la sam (1), phía dưới là váy dài, eo váy bó rất cao, vai choàng khăn lụa, còn khoác thêm áo khoác bằng lụa màu vàng, tím. Khăn choàng nhuộm năm màu, thoang thoảng mùi hương. Làm hắn giật mình là vạt áo với một loạt cúc áo cài ngang qua bộ ngực sữa của bà. Khi cởi nút ra, khó mà không chạm phải bộ ngực đó.
Long Ưng thầm nhủ “Chả trách tên kia cung khai ngay”. Nghĩ xong liền cẩn thận cởi khăn choàng trên vai bà ta, vắt lên ghế.
Võ Chiếu hừ lạnh nói:
Long Ưng tiếp tục cởi bỏ thắt lưng nhuộm màu bạc dệt bằng tơ của bà ta, tiếp đến cởi chiếc váy dài. Cuối cùng là đôi chân thon dài ẩn hiện bên trong chiếc quần võ sĩ màu trắng. Võ Chiếu phối hợp dịch chuyển hai chân. Hắn liền ôm lấy chiếc váy, cung kính vắt lên thành ghế.
Võ Chiều phì cười nói:
Long Ưng thở dài:
Nét mặt Võ Chiếu tươi như hoa nói:
Long Ưng thầm nghĩ đêm dài lắm mộng, tuyệt đối không được tiến thêm một bước nữa trong quan hệ với bà ta. Lúc này hắn bắt đầu cởi áo. Đầu ngón tay vô tình chạm phải bộ ngực mềm mại, đầy co dãn, nhưng trong nội tâm lại cảm nhận được sự hung hiểm giống như đi trên mũi dao bằng chân trần.
Cơ thể Võ Chiếu khẽ run lên, yêu kiều rên rỉ:
Long Ưng bước ra phía sau, dưới sự phối hợp của bà ta, nhẹ nhàng cởi bỏ áo cho bà ta, đáp:
Võ Chiếu một thân y phục võ sĩ màu trắng, ngạo nghễ đứng thẳng, quay người sang chỗ hắn, mắt phượng long lanh, nói:
Long Ưng đang ôm áo của bà ta, không biết nên đáp như thế nào.
Võ Chiếu đến gần một chút, ôn nhu nói:
Long Ưng không hiểu cái hành động mà bà ta nói là gì, liền gật đầu:
Võ Chiếu thò tay tiếp nhận áo hắn đang cầm, vắt lên thành ghế, nói:
Thanh âm uyển chuyển, miệng rồng kề sát bên tai hắn nói:
Long Ưng hai mắt lấp lánh sáng lên một cách ma mị, lãnh đạm nói:
Võ Chiếu hớn hở nói:
Bà ta dừng một chút rồi nói tiếp:
Long Ưng nói:
Võ Chiếu nói:
Long Ưng bình tĩnh nói:
Võ Chiếu dán thân sát người hắn, ôn nhu nói:
Long Ưng ngẩn người một lúc: Cặp môi thơm của Võ Chiếu lưu lại trên gò má hắn, sau đó hắn thối lui hai bước.
Lệnh Vũ vội vàng tới, trầm giọng nói:
Võ Chiếu nói:
Võ Chiếu, Long Ưng và Võ Thừa Xuyên đứng trên khoang chiếc thuyền hai cột buồm, quan sát tình huống của thuyền địch. Mười tám cao thủ từng theo Võ Chiếu đến Tịnh Niệm Thiền Viện, canh gác tại tầng dưới, không khí ngưng trọng.
Võ Thừa Xuyên thở dài:
(1) La sam: Áo lụa mỏng, nhẹ như cánh ve, tay áo hẹp, thường là áo mình. Cổ áo thẳng, dài đến gối, dưới nách xẻ tà.
------oOo------