Nguồn:
read.st
Sau khi Long Ưng giải thích, Phong Quá Đình nói:
Long Ưng vừa thưởng thức cảnh tượng ngựa xe tấp nập ở khu Lạc Hà, vừa nói:
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng lại càng hoảng sợ:
Phong Quá Đình cười:
Rồi y đổi đề tài rất nhanh:
Long Ưng cười khổ:
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng nói:
Phong Quá Đình hừ lạnh:
Long Ưng nói:
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng cười ha hả:
Cửa Như Thị Viên mở ra, hơn mười cỗ xe ngựa xếp thành hàng nối đuôi nhau chạy vào, ba bốn kỵ mã phóng vụt bên cạnh hai người nhanh như tên bắn, một người trong số quay đầu lại chào hỏi hai người, tất cả đều đi dự tiệc.
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng vốn định vào Như Thị Viên xong sẽ tìm chỗ mà chợp mắt một chút, nghe vậy chỉ cười khổ.
Long Ưng không ngờ Như Thị Viên có thể biến đổi thành như vậy, không khỏi nhớ lại lần đầu gặp Bàn công công, ông ta từng nói:
Trên mặt hồ, gần ngàn đèn màu thả tự do trôi bồng bềnh, khiến người ta hoa mắt, phải buột miệng khen ngợi. Dọc theo bờ hồ treo đầy đèn lồng phủ lụa đỏ, như một dải lụa đỏ quấn quanh hồ. Trên mấy sân viện, đèn đuốc rực rỡ, khu rừng cây xung quanh cũng mờ tỏ ánh đèn...
Đèn đuốc bố trí đan xen chằng chịt, trông rất thích mắt, có thể nói là một kỳ quan.
Vì đã chú ý bố trí khách mới đến phân tán ở các hành lang uốn khúc của đình đài, lâm viên, sân viện, nên không có cảm giác chen chúc, vội vã, cũng không có tiếng ồn ào. Đây đó, có những tốp năm, tốp ba chèo thuyền du ngoạn trên hồ, thảnh thơi, thoải mái. Tiếng đàn, sáo không biết từ đâu vọng tới, như ẩn như hiện giữa không gian đình viện, lâm viên quanh hồ, cứ như thể từ trời cao rót xuống. Theo đường mà đi, cảnh tượng trước mắt không ngừng thay đổi.
Bỗng chốc xuất hiện vô số mỹ nữ, ai cũng gấm vóc lụa là, hoa lệ thướt tha, phấn son trang điểm, trang sức quý giá, trong làn gió hồ nhẹ đưa, y phục gấm hoa phất phơ lay động, trông như bầy tiên nữ hạ phàm.
Hai người vừa vào Như Thị Viên, lập tức khiến các cung nữ chú ý, rối rít vây lấy kết giao. Hai người phải ứng phó rất vất vả, mới ra tới được bờ hồ, đi về phía đình viện của Mẫn nữ quan.
Dọc đường, hai người nhận không biết bao nhiêu ánh mắt quyến rũ, ngửi bao nhiêu hương thơm, rất có cảm giác “hoa không say người, người tự say”. Đến vùng đất trống trước hồ, Phong Quá Đình gặp người quen kéo đi, Long Ưng thừa dịp đối phương chưa nhận ra mình, vội vã tránh đi. Hắn định đến gặp Mẫn Huyền Thanh, rồi lặng lẽ trốn, quay về cung Thượng Dương với vợ, nhưng vừa đến cửa lầu, liền bị hai cô nàng xinh đẹp chặn lại, luôn miệng gọi Ưng gia, tình như lửa nóng, nếu như quanh đó không có người, nhất định đã ngả vào lòng hắn rồi!
Long Ưng trấn tĩnh nhìn lại, thì ra là Lưu Mỹ và Lưu Hương trong Thất Mỹ, ăn mặc, trang điểm lộng lẫy, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ thanh tú, trang nhã. Thảo nào hắn không nhận ra hai nàng.
Hai cô hai bên nắm tay áo hắn, kéo qua một bên. Lưu Hương nói:
Trong bảy nàng, Lưu Mỹ nhỏ tuổi nhất. Gương mặt xinh đẹp của nàng đỏ bừng, bỗng dưng đôi mắt đẹp bắt đầu ửng đỏ. Long Ưng cuống quít, kề sát mặt nàng hôn một cái, dụ dỗ:
Lưu Mỹ thẹn thùng đưa tay áo lau nước mắt, rồi mỉm cười ngọt ngào, tựa như mây mờ trăng tỏ, sáng cả một vùng trời.
Lưu Hương kéo tay áo hắn, không bằng lòng:
Long Ưng cũng hôn lên má nàng, Lưu Hương đổi giận làm vui, tràn ngập vẻ mềm mại uyển chuyển của thiếu nữ, khiến lần đầu tiên Long Ưng nhận ra mình đem vật trân quý cỡ nào dâng tặng cho người. Hắn nói:
Lưu Hương mỉm cười:
Long Ưng kinh ngạc:
Lưu Mỹ nói:
Thấy Long Ưng ngẩn ra, Lưu Hương giải thích:
Long Ưng thở dài:
Lưu Mỹ cười:
Long Ưng nhớ lại Thái Bình Công Chúa nói hắn là “Ác bá ở Thần Đô”, tuy là tiếng xấu, nhưng trong một số tình huống, cũng có tác dụng đe dọa.
Tiếng cười trong như chuông bạc của Mẫn Huyền Thanh như theo gió thổi tới, nàng cất tiếng:
Nàng lại nói với hai nàng kia:
Lưu Mỹ và Lưu Hương bịn rịn không muốn rời, quay về đình viện.
Mẫn Huyền Thanh dẫn Long Ưng đi vào lâm viên, chân bước trên con đường trải sỏi, Long Ưng nói:
Mẫn Huyền Thanh đổi sang khoác nhẹ cánh tay hắn, nói:
Rồi vui vẻ nói:
Băng qua một rừng trúc rậm rạp, hồ lại hiện ra ở phía trước. Bên bến thuyền, buộc ba chiếc thuyền nhỏ. Mẫn Huyền Thanh nhẹ nhàng nhảy xuống một chiếc thuyền, ngồi xuống.
Lúc này Long Ưng mới hiểu nữ quan phong lưu này muốn cùng mình chèo thuyền du ngoạn trên hồ. Hắn lúi húi gỡ dây buộc thuyền, rồi chèo về phía không người, thỉnh thoảng gặp những đèn màu bồng bềnh trên trên mặt hồ, lại quẹo trái, rẽ phải. Nghe trên bờ tiếng nhạc, tiếng người văng vẳng, gió hồ thổi nhẹ, trước mặt là mỹ nữ có phong thái đặc biệt, Long Ưng có cảm giác yên bình, cách xa nhân thế.
Mẫn Huyền Thanh đưa đôi mắt đẹp ngắm nhìn hắn, khóe miệng như nụ hoa xuân, nói:
Long Ưng cười khổ:
Trong lòng hắn thầm nghĩ, nàng là thuộc về Thần Đô kia!
Mẫn Huyền Thanh mỉm cười:
Long Ưng ngạc nhiên:
Mẫn Huyền Thanh giơ mấy đầu ngón tay lên, ngón trỏ và ngón cái tách ra một chút, vẻ mặt ngây thơ đáng yêu, nói:
Long Ưng khó tin nhìn nàng thu bàn tay thon nhỏ như bạch ngọc lại, không nói nên lời.
Mẫn Huyền Thanh liếc hắn một cái đầy quyến rũ:
Long Ưng nói:
Mẫn Huyền Thanh nói:
Long Ưng cảm thấy về chuyện này khó mà nói lại nàng, hỏi:
Mẫn Huyền Thanh lại dùng ngón cái và ngón trỏ để minh họa phân lượng, so với lúc nãy ít hơn một chút, đôi môi thơm hé mở, nói:
Long Ưng bị nàng trêu đùa khiến lòng hắn như một đốm lửa than, thở dài:
Mẫn Huyền Thanh cười duyên:
Long Ưng cười ha hả:
Mẫn Huyền Thanh quay lại nhìn, kinh ngạc nói:
Trên bờ xa, một chiếc đèn lồng màu lục hết sáng lại tối theo một tiết tấu nhất định.
Long Ưng hỏi:
Mẫn Huyền Thanh đáp:
Thuyền đỗ ở bến thuyền gần đó, Lục Thạch Phu ra đón, vẻ mặt ngưng trọng, kề tai Long Ưng nói:
Long Ưng hoảng sợ, tới trước mặt Mẫn Huyền Thanh, thấp giọng nói:
Mẫn Huyền Thanh nhẹ nhàng nói:
Ánh mắt của nàng điềm tĩnh, không có sóng mắt, chỉ như nói chuyện bình thường, nhưng lời lẽ lại đầy tình ý, như làm nũng với người mình yêu, sự trái ngược này hợp lại tạo nên một sự hấp dẫn đặc biệt, khiến trái tim sắt đá cũng mềm nhũn ra.
Long Ưng suýt nữa không kìm chế được ôm Mẫn Huyền Thanh vào lòng, rốt cuộc đã thấy được sự thẳng thắn dám yêu dám hận của nàng. Hắn dỗ nàng:
Hắn dứt khoát xoay người, cùng Lục Thạch Phu vội vàng đi về phia cửa chính, hỏi:
Lục Thạch Phu hạ giọng, nói:
Long Ưng bảo đảm:
Lục Thạch Phu nói:
Hai người sợ gặp người quen, rời khỏi con đường quanh hồ, chỉ đi vào những con đường nhỏ trong khu lâm viên.
Long Ưng ngạc nhiên:
------oOo------