Nguồn:
read.st
Long Ưng nhìn lướt qua hàng trăm thuyền bè quanh đó, thầm nghĩ nếu quân địch nhảy xuống nước, ở trong hoàn cảnh phức tạp và đa dạng như thế, muốn chặn một cao thủ võ công cao cường, khó như mò kim đáy biển, mà thời gian thì không cho phép tốn thì giờ để nghĩ cách.
Võ Chiếu nói
Long Ưng đáp:
Võ Chiếu nói:
Võ Thừa Xuyên lĩnh mệnh rời đi.
Võ Chiếu nói:
Long Ưng nói:
Võ Chiếu cười khổ nói:
Thân thuyền rung lên, bắt đầu rời bến tiến lên phía trước, không ngừng tăng tốc theo hướng Long Ưng đã nói. Người đảm nhiệm canh gác của địch nhân tinh khôn thế nào, cũng chỉ cho rằng đó là thuyền đi đêm bình thường, bởi vì khoảng cách thực sự quá xa.
Võ Thừa Xuyên trở về, đứng bên cạnh Võ Chiếu.
Long Ưng hớn hở nói:
Thần sắc vui mừng, Võ Chiếu nói:
Võ Thừa Xuyên nghe như thế nào cũng không hiểu.
Hai cột buồm thuyền cuối cùng đến được vị trí Long Ưng yêu cầu.
Long Ưng từ mạn phải thuyền lướt về mạn trái thuyền, nhảy lên, hai chân chống ở mép boong thuyền, hai đùi gập lại, ma công bộc phát, tung người lên trời.
Một đạo hắc ảnh nhanh như ma quỷ, gần như cùng thời gian bắn theo hướng Long Ưng từ đỉnh thuyền, rơi xuống trên lưng hắn, hai chân một trước một sau đứng vững như Thái Sơn, thân khom về phía trước để giảm lực cản không khí. Rõ ràng là Nữ hoàng đế Đại Chu sắc mặt như sương lạnh. Ngoại trừ bà ta ra thì còn có ai có thể phối hợp với Long Ưng không chê vào đâu được như thế này, giống như từng diễn luyện qua trăm ngàn lần.
Góc độ Long Ưng phóng ra rất tài tình, khéo léo, nghiêng nghiêng vọt đi, mượn cánh buồm giữa thuyền che mắt kẻ địch mà lướt qua. Bên địch thấy trên cao có biến, nhưng tất cả đã muộn rồi.
Quân địch chưa kịp phát lệnh cảnh báo, Long Ưng đã tai nghe tiếng gió phóng đến chỗ thuyền địch, cách còn hai trượng thì hết đà, rơi xuống. Mắt thấy thất bại trong gach tấc, hai chân Võ Chiếu tạo ra một sức hút mạnh mẽ, nâng cao lên, xông về phía trước. Trong chớp nhoáng rơi xuống đỉnh thuyền địch.
Võ Chiếu dùng Thiên Cân Trụy nhảy từ vai Long Ưng xuống, “phanh” một tiếng phá nát đỉnh thuyền mà vào. Âm thanh kêu rên thảm thiết, thịt nát xương tan nổi lên. Thanh thế kinh người đến cực điểm.
Mười tám thân vệ cao thủ ở bốn phía của thuyền địch cũng nhanh chóng lên thuyền.
Long Ưng lăn đến chỗ lỗ bị phá, lập tức ngây người. Trên mặt đất là bảy tám thi thể, từ phía trong, có một kẻ dùng trường mâu đâm về hướng Võ Chiếu, Võ Chiếu bắt lấy đầu mâu, cứng rắn đẩy trường mâu lên hai bước, cản một đao đâm về phía bà ta từ một hướng khác, nhất thời máu tươi bắn ra. Võ Chiếu thuận tay đâm một đầu mâu xuyên qua ngực người cầm mâu bất hạnh kia, lại tiếp tục đâm đầu mâu thủng ngực người cầm đao.
Rồi Võ Chiếu xoay người, cước thứ nhất đá thẳng tới một cây đao đang bay tới, sau đó đá ra liên hoàn cước. Người nọ bị đá, thất khiếu chảy máu bắn tung tóe mà chết.
Lợi hại nhất là không khí trên khoang thuyền như đè nặng xuống dưới, vẻ mặt ai cũng như gặp phải ác mộng đang giãy dụa cố tỉnh lại. Hết thảy tựa như ác mộng không bao giờ dừng.
Ầm!
Vách khoang bị nghiền nát. Chân Bạch Nã Hùng không hổ danh là cao thủ của Đột Quyết, lợi dụng cơ hội thủ hạ đang liều chết bảo vệ mình, để thoát khỏi uy lực Thiên Ma Khí kinh người của Võ Chiếu, phá vách tường trốn đi.
Long Ưng chạy trên nóc thuyền, hai tay giơ lên vận dụng ma kình, giống như mũi tên vọt tới Chân Bạch Nã Hùng, xuất phát sau mà tới đích trước, vượt qua y ngay trước khi y rơi xuống nước.
Chân Bạch Nã Hùng cũng thật lợi hại, lăng không bay lên, cầm đao bổ thẳng về phía Long Ưng.
Long Ưng sớm đoán được nước cờ của y, một chưởng toàn lực đánh ra, trúng ngay cây đao. Toàn thân Chân Bạch Nã Hùng chấn động kịch liệt, cổ tay vỡ nát, đại đao liền rơi xuống. Long Ưng thừa dịp y huyết khí sôi trào, mất sức đánh trả, dùng sức vặn eo lật người lao tới trước, sau đó nhanh chóng dùng mũi chân điểm trúng mấy yếu huyệt trên ngực của y.
“Ầm! Ầm!” Hai người lần lượt rơi xuống hồ nước.
...
Võ Chiếu và Long Ưng ngồi xe ngựa chạy vào hoàng thành.
Võ Chiếu vui vẻ nói:
Long Ưng cung kính nói:
Võ Chiếu cười nói:
Long Ưng mừng lớn nói:
Võ Chiếu nói:
Xe ngựa liền dừng lại.
Long Ưng kinh ngạc hỏi:
Võ Chiếu sát lại gần hắn, hương thơm từ miệng tỏa ra, vui mừng nói:
Ngoài viện một mảnh sương mù, mưa phùn như tơ bao phủ một vùng trời. Trong đầu hắn liền nhớ đến cảnh tượng Võ Chiếu trong khoang thuyền giết địch. Địch nhân võ công cao cường, nhưng từng người đều phải ôm hận trước ma công cái thế của bà ta. Ai cũng không chịu nổi một đòn. Nếu chính diện giao phong, có thể chống lại nổi trăm chiêu của bà ta hay không, hắn cũng không nắm chắc. Khó trách Pháp Minh lại sợ bà ta như thế.
Hắn ngồi xuống, Lệ Lệ ngồi trên đùi hắn, mùi hương thơm ngát, đưa tay sờ soạng khắp người nàng, muốn mượn điều này mà quên hết thảy.
Lệ Lệ thở hổn hển nói:
Long Ưng càng ghì chặt nàng xuống, nói:
Lệ Lệ yêu kiều rên rỉ:
Long Ưng suy nghĩ một chút, cũng muốn dùng cơm với ba cô gái, liền vội vàng rửa mặt, thay quần áo, đến nội đường dùng cơm trưa với các nàng. Hắn phát hiện, đồ ăn hôm nay thoạt nhìn như đơn giản, nhưng lại rất ngon, rất có tư vị của bữa cơm gia đình, liền kinh ngạc hỏi:
Ánh mắt ba cô gái long lanh nhìn hắn.
Tú Thanh nói:
Khuôn mặt Lệ Lệ bắt đầu đỏ ửng, cười duyên nói:
Long Ưng miệng đầy thức ăn, thuận miệng đáp một cách mập mờ:
Nhân Nhã lúng ta lúng túng, nói:
Long Ưng nhìn nàng nói:
Nhân Nhã vặn vẹo cơ thể mềm mại không đồng tình. Loại mỵ lực và mỹ cảnh này khiến cho hắn hồn phách rung động. Mỹ nhân này quả thật mị lực mười phần. Tùy tiện một tư thái hấp dẫn thôi cũng có tác dụng khiêu gợi dục vọng mãnh liệt. Tiên thai của Đoan Mộc Lăng hoàn toàn mất đi hiệu lực trước nàng.
Long Ưng hóa trang thành người đàn ông xấu xí đến Nam thị. Sau khi kiểm tra không có ai theo dõi, liền tiến vào một quán rượu đã hẹn trước. Tống Ngôn Chí đã sớm ngồi ở một góc bàn. Khi Long Ưng đến ngồi ngay cái bàn của y, y liền lộ ra thần sắc kinh hồn táng đảm.
Long Ưng nói:
Tống Ngôn Chỉ cảm thán nói:
Long Ưng không giải thích, hỏi:
Tống Ngôn Chí kinh ngạc đến không ngậm miệng được. Một hồi lâu mới khôi phục tinh thần, nói:
Lại hỏi:
Long Ưng đáp:
Tống Ngôn Chí hơi hiểu, nói:
Long Ưng nói:
Tống Ngôn Chí nói:
Rồi y nói vị trí địa đạo dẫn đến các phòng.
Long Ưng nghe được liền hít một ngụm khí lạnh, trong lòng thầm hô nguy hiểm.
Kế hoạch của Đại Giang Liên quả thực rất có khả năng thành công.
Đầu tiên, bọn chúng bắt cóc Tiểu Ma Nữ, thu hút toàn bộ ánh mắt, khiến cho quân mã toàn thành mệt mỏi, rối loạn trận cước. Sau đó Chân Bạch Nã Hùng sẽ suất lĩnh quân binh tiến vào Đông cung, tận lực giết Lý Đán và thân tộc của y. Chẳng những có thể đả kích uy vọng thần thánh hóa của Võ Chiếu, mà còn loại trừ được ngôi vị thái tử.
Dùng tập đoàn chính trị do Võ Thừa Tự và Võ Tam Tư cầm đầu và thế lực triều đình do Địch Nhân Kiệt cầm đầu kéo vào cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị gắt gao. Lúc đó Võ Chiếu sẽ tiến thoái lưỡng nan, triều đình sẽ bị tê liệt.
Đại Giang Liên dốc lực tạo nên tình thế hỗn loạn. Lúc này đại quân Đột Quyết sẽ thừa cơ tiếp cận. Đại Giang Liên sẽ giương cao cờ hiệu khôi phục Trung Tông, giơ cao ngọn cờ khởi nghĩa, trước chiếm lĩnh Ba Thục không có sự chèo chống của Hắc Xỉ Thường Chi. Lúc đó Đại Chu sẽ rơi vào tình thế lâm nguy.
Kế này vừa ác lại vừa độc. Khống biết là do Mặc Sĩ tiểu thư hay Khoan Ngọc nghĩ ra?
Tống Ngôn Chí nói:
Long Ưng đáp:
Tống Ngôn Chí không tin tưởng nói:
Long Ưng nói:
Tống Ngôn Chí vẫn không hiểu cho lắm, ngây người nhìn hắn.
Long Ưng nói:
Tống Ngôn Chí nói:
Long Ưng nói:
Tống Ngôn Chí nói:
Long Ưng nói:
Tống Ngôn Chí cảm động nói:
Hai người thương lượng xong phương thức liên lạc, sau đó một trước một sau rời khỏi quán rượu.
Trong cơn mưa phùn rả rích, Long Ưng khôi phục lại tướng mạo, đến tìm Nhiếp Phương Hoa. Gia đinh mở cửa nhận ra hắn, bảo hắn vào đại đường chờ. Một lát sau, Vạn Nhận Vũ đến, ngồi bên cạnh hắn, cười nói:
------oOo------