Nguồn:
read.st
Long Ưng cười hì hì:
Đoan Mộc Lăng nói:
Long Ưng mừng rỡ nói:
Đoan Mộc Lăng rời khỏi hắn, bay đến đỉnh núi. Long Ưng mắng mình ngu xuẩn, liền nhảy lên sườn núi, đuổi theo đằng sau Đoan Mộc Lăng, thẳng đến một khu rừng trúc.
Núi cao lặng lẽ không người. Bên trong viện xá mơ hồ vang vọng tiếng tụng kinh.
Đoan Mộc Lăng đến bên cạnh Long Ưng, thở nhẹ nói:
Rồi như một làn khói, nàng lướt ra phía sau hậu viện, lượn vài cái, sau đó vô thanh vô tức rơi vào mái hiên cách mặt đất ba trượng. Do cách một sườn núi, nên hắn không nhìn thấy nàng làm như thế nào mà leo lên được nóc nhà. Long Ưng như bóng với hình đuổi tới bên cạnh, vai của hắn nhẹ chạm vào vai nàng.
Đoan Mộc Lăng cũng không quay đầu lại, truyền âm nhập mật nói:
Long Ưng thấy nàng không để ý việc vai hắn đụng vai nàng, trong nội tâm mừng thầm, đáp:
Đoan Mộc Lăng nhìn xung quanh, nói:
Long Ưng thất thanh:
Đoan Mộc Lăng nhìn hắn, ôn nhu nói:
Long Ưng thấy ánh mắt nàng sáng lên, lấp lóe bên trong màn đêm.
Mùi thơm từ cơ thể nàng xông vào mũi hắn. Cơ thể hai người va chạm qua bờ vai. Nhưng tinh thần của hắn đã hoàn toàn ở cấp độ Ma Cực, hắn lãnh đạm nói:
Đoan Mộc Lăng gật đầu đồng ý, ôn nhu nói:
Nàng vẫn gọi hắn là Tà Đế. Nhưng lại rất khâm phục trí tuệ của hắn.
Long Ưng ung dung đáp:
Đoan Mộc Lăng chán nản nói:
Long Ưng đụng vào vai nàng, mừng rỡ nói:
Đoan Mộc Lăng vẫn không ngại bị hắn đụng vào, khổ sở nói:
Tinh thần Long Ưng ầm ầm chấn động, từ cảnh giới Ma Cực rơi thẳng xuống, thiếu chút nữa là không tin vào lỗ tai của mình. Đoan Mộc Lăng thật sự cam tâm tình nguyện cho hắn hôn môi?
Đoan Mộc Lăng hé miệng cười:
Long Ưng không có nửa điểm thất vọng, mặt mày hớn hở nói:
Đoan Mộc Lăng tức giận nói:
Long Ưng thu nhiếp tinh thần, lại nhập vào Ma Cực chí cảnh. Trong chớp nhoáng, toàn bộ tiền viện rộng lớn xuất hiện bên trong tinh thần của hắn. Sau đó hắn còn thấy Võ Chiếu ban đêm xông vào thiền viện, tịch thu binh khí.
Đoan Mộc Lăng trầm ngâm một chút, ánh mắt nhìn về phía Đồng điện đèn đuốc sáng trưng, nói:
Giọng nói của nàng đã khiến người ta phải động lòng người, huống chi lại được đụng chạm cơ thể thần tiên của nàng? Long Ưng ngạo nghễ nói:
Đoan Mộc Lăng nhìn hắn, ánh mắt như cảnh cáo, nhưng lại không nhịn được hé miệng cười, nói:
Long Ưng thấy nàng không so đo chuyện đá định tình, vui mừng móc ra cái túi da đưa cho nàng:
Đoan Mộc Lăng tiếp nhận túi da, đeo vào thắt lưng, điềm nhiên như chẳng có việc gì:
Long Ưng nói:
Đoan Mộc Lăng liếc nhìn hắn, giống như đang nói "đến lúc đó ngươi sẽ hiểu được chuyện gì xảy ra". Khi Long Ưng đang mơ hồ có cảm giác không ổn, Đoan Mộc Lăng đã dùng hai tay leo lên nóc nhà. Sau một khắc như bão tố lao xuống, như con chim nhỏ hạ xuống mái hiên, chui vào trong sân, rồi biến mất trong màn đêm.
Sân nhỏ phía sau Tịnh Niệm Thiền Viện bỗng nhiên xảy ra hỏa hoạn.
Nói cháy lớn nhất chính là nhà kho chứa củi và những đồ vật dễ bắt lửa khác. Lửa nhanh chóng lan ra khắp nơi. Nhất thời khiến cho đám người canh gác chuông nhao nhao. Chúng tăng từ các nơi trong thiền viện chen chúc đến cứu hỏa.
Khói đặc bốc lên trời. Cung điện nhờ hướng gió núi thổi nên không bị lửa lan vào. Toàn bộ thiền viện cơ hồ bị khói đặc bao phủ, tầm mắt không rõ.
Long Ưng xuất hiện phía trước Đại Hùng bảo điện, cười nói:
Hắn quay đầu lại nhìn, hậu viện khói đặc bao trùm, không trung tràn ngập tro bụi. Ngay cả hắn là người phóng hỏa cũng không thấy rõ được tình huống.
Một tiếng hừ lạnh từ phía sau truyền đến.
Long Ưng lộn nhào trở lại, chắn ngang một gã hòa thượng cường tráng, cười ha ha nói:
Tay chân hắn cũng không nhàn rỗi. Thừa dịp người kia còn chưa ổn định liền đón đầu thống kích. Đối phương có thể đỡ được hai ba quyền chưởng của hắn, nhưng lại không đỡ được một cước của hắn nhằm trúng huyệt Khí Hải, liền rên lên một tiếng thê thảm, văng trúng mái hiên nhà, bất tỉnh nhân sự.
Một đám hòa thượng như lang như hổ trái phải xông đến, nhưng làm cho Long Ưng cố kỵ nhất là bảy tám tên hòa thượng xông ra từ bên kia mái hiên, đánh thẳng tới hắn. Gã hòa thượng chính giữa cao gầy, cầm trong tay chuỗi tràng hạt. Long Ưng có thể cảm nhận được sự lợi hại của y.
Ầm!
Long Ưng cứng rắn chống cự một quyền của gã hòa thượng, làm tiêu tan sức lực của đối phương, nhưng lại khiến hắn bị đau. Rồi lại dựa thế phá vỡ hai đấm của gã hòa thượng kia công tới. Cú va chạm khiến gã rơi ầm xuống mái hiên bên cạnh, không biết đã làm vỡ vụn bao nhiêu mảnh ngói của Đại Hùng bảo điện, rồi lại lăn xuống hành lang, rơi xuống mặt đất.
Long Ưng tựa như tia chớp, nắm đấm như mũi thương không một kẽ hở, đấm một gã hòa thượng tuổi còn trẻ đang tấn công hắn. Gã hòa thượng trẻ tuổi hiển nhiên là am hiểu một loại binh khí nào đó, nhưng cũng không phải có công phu quyền cước, ngăn cản không nổi ba chiêu của Long Ưng đã rơi xuống mái ngói.
Năm tên hòa thượng từ nóc điện vọt tới, nhằm vào hắn đập xuống mười chưởng, hình thành một khí thế cường đại, trấn thiên áp địa.
Gã hòa thượng võ công cao nhất đứng trên nóc điện, hai mắt phát ra quang mang ác liệt như chim ưng, hung ác nhìn chằm chằm Long Ưng, tư thế lúc nào cũng có thể gia nhập vòng chiến.
Long Ưng thầm nghĩ, nếu như đoán không sai, đây chính là người đứng đầu hộ tăng Trí Ngu. Năm gã hòa thượng kia hiển nhiên là tinh thông trận pháp. Nếu không thì không thể phối hợp không chê vào đâu được như thế này.
Hắn cười ha ha nói:
Nói xong lại móc Phi Thiên Thần Độn từ trong ngực ra giấu vào trong tay.
Hắn nhảy lên mái hiên, ma kính bộc phát, xông lên trời, bay thẳng đến mái hiên điện bên cạnh, trong nội tâm đồng thời cảm tạ Võ Chiếu.
Nếu không phải bà ta tịch thu toàn bộ binh khí, cung tiễn, hiện tại chí ít sẽ có trăm ngàn cung tên từ dưới bắn lên nhằm vào hắn.
Đang suy nghĩ, phía sau vang lên thanh âm xé gió. Long Ưng đã sớm có chuẩn bị. Thần Độn bắn ra, xuyên qua khoảng trống giữa hai ngôi đền, rồi bám lấy một cành cây của gốc cây già bên cạnh, lập tức thay đổi phương hướng, tránh khỏi hiểm họa bị tràng hạt xuyên thủng, trong lòng thầm kêu lợi hại.
Hai chân hắn đáp xuống cành cây, thu hồi Thần Độn, mượn lực bắn ra, vô kinh vô hiểm đáp xuống cung điện. Khô tăng Ngự Hư đuổi theo. Chỉ nhìn công phu khinh công của gã thì biết gã ít nhất cao hơn Mạc Vấn mấy bậc, bởi thế, hắn không dám coi thường, cách không một quyền oanh tới.
Lúc này có hơn mười gã hòa thượng nhảy lên vị trí đỉnh điện nơi hắn đứng, bốn phương tám hướng giết tới.
Ầm!
Song chưởng của khô tăng xé không trung chạm vào quyền của hắn.
Long Ưng cảm thấy chưởng kình của đối phương âm hàn tà dị, trước yếu sau mạnh, trong thô có mảnh. Ma Kình của hắn hoàn toàn không thể ngăn chặn được sự xâm lấn của đối phương. Ngực hắn như bị thiết chùy gõ một cái, lui ba bước, huyết khí bốc lên.
Trí Ngu cũng không khá hơn chút nào, toàn thân kịch chấn, miễn cưỡng lộn mèo, rơi xuống đất.
Chỉ chần chừ ở chỗ này một chút mà Long Ưng lâm vào vòng vây. May mà một làn khói đặc bỗng nhiên bay tới, Long Ưng thầm kêu trời phật phù hộ. Thừa dịp địch nhân bị che khuất tầm mắt, khó thở, hắn liền triển khai sở trường chiến đấu vô địch, dùng thân pháp quỷ mị, tinh khiết để quần địch. Nhất thời tiếng kêu thảm bên tai không dứt.
Đối phương trái rơi phải ngã, đội ngũ tan rã.
Sau một khắc, Long Ưng thoát khỏi vòng vây, thi triển bắn ra, bay trở lại đỉnh Đại Hùng Bảo Điện. Vừa điều tức, vừa quát to:
Một tiếng hừ lạnh chấn động màng nhĩ.
------oOo------