Nguồn:
read.st
Long Ưng mừng rỡ trong lòng, biết gã đã trúng kế. Gã hòa thượng này võ công cao cường, phỏng chừng còn cao hơn hắn đã phán đoán. Nếu như bị gã này cản chân, lại thêm một đám người vây đánh, khẳng định sẽ không còn cơ hội hôn môi Tiên Tử. Cho nên hắn nhất định phải đánh trọng thương gã hòa thượng này. (*haiz, động lực sống trong sáng thật)
Long Ưng nhắm mắt lại, dùng linh ứng để dò tìm vị trí của Trí Ngu.
Ngày đó, hắn bị tứ đại đệ tử của Pháp Minh vây công, vũ khí chính là cầu hình vòm. Còn vũ khí bây giờ là chân đạp Đại Hùng Bảo Điện.
Đột nhiên hắn xoay người ngã về phía trước, cơ thể song song với mái hiên, hai chân đạp nhẹ vào mái hiên, lao thẳng đến Trí Ngu như bão tố.
Với công phu trấn định và tu dưỡng như Trí Ngu, mà lúc này cũng tỏ ra kinh hãi. Thời gian không cho phép gã tìm hiểu chuyện gì, mà cũng không thể không dùng hai tay. Tình huống này chẳng khác gì Dương Thiệt Lãnh dưới gầm cầu hôm trước.
Bùm!
Hai quyền phân biệt trúng tay lòng bàn tay phải và trái Trí Ngu.
Trí Ngu bay ngược về sau, phun ra một ngụm máu, rơi xuống bên cạnh cây đại thụ đầy lá. Thanh âm như tiếng pháo trúc vang lên, cũng không biết đã đụng gẫy bao nhiêu cành cây. Nhìn thấy cảnh tượng này, ai cũng biết gã sẽ không còn sức để truy đuổi Long Ưng.
Long Ưng cũng bị lực phản chấn đẩy ngược lại nóc điện. Bên trong tro bụi đầy trời, sáu bảy tên hòa thượng nhảy lên mép nóc điện. Long Ưng thuận tay phóng ra Thần Độn, trúng vào mặt một người trong số đó. Người nọ kêu thảm một tiếng rồi đổ ập xuống. Những gã hòa thượng khác vội vàng tản ra hai bên, từ hai cánh xông về phía nóc điện.
Long Ưng thu hồi Phi Thiên Thần Độn, phi nhanh lên nóc điện, đến ngay đầu nóc điện thì quăng mình khoảng hai mươi trượng, rơi xuống một nhánh cây, lộn mèo một cái, ẩn mình vào sâu trong lùm cây.
Ngoài mặt thì ai cũng nghĩ hắn đang chiếm thế thượng phong. Địch nhân không có cách nào bắt được hắn, nhưng thực tế, hắn đã phải nhảy liên tục, luân phiên kịch chiến, cho dù không bị thương nhưng ma nguyên vẫn bị hao tổn. Do dó hắn không dám đánh tiếp, đành phải lợi dụng khu rừng bên trong ngôi chùa, dẫn dụ địch nhân chạy vào, tận lực tạo thành tình thế khủng hoảng và hỗn loạn trong kẻ địch.
Bỗng dưng, rất nhiều hòa thượng lúc trước ẩn mình trốn trong sơn môn, nay nhảy ra quát tháo. Long Ưng trong lòng thầm khen ngợi, liền vọt tới chỗ khói mù mịt. Hậu viện lúc này loạn như sắp tận thế. Trăm gã hòa thượng đang dùng nước cứu hỏa. Lúc này, hắn như dầu hết đèn tắt, lẻn ra ngoài hậu viện, từ núi cao nhảy xuống.
Tiên Tử xinh đẹp đang chờ hắn. Long Ưng nhảy xuống bên cạnh nàng, chân đứng không vững, lảo đảo một cái, rồi lập tức ngã ra đằng sau. Đoan Mộc Lăng như tia chớp chộp lấy hắn, lôi trở lại. Long Ưng thấy trước mặt trời đất quay cuồng, vội ôm chặt lấy Tiên Tử.
Ở chỗ không gian chật hẹp như đá đính ước này, Long Ưng và Tiên Tử đã ôm nhau lần thứ nhất.
Đoan Mộc Lăng dịu dàng nói:
Long Ưng gật đầu, cảm nhận cơ thể mềm mại của nàng, há miệng thở dốc. Sau thời gian điều tức gần một chén trà nóng, hắn nói:
Đoan Mộc Lăng đưa cái túi rỗng tuếch cho hắn, thản nhiên nói:
Long Ưng nhìn chằm chằm vào cái cổ xinh đẹp của nàng, cau mày nói:
Ánh mắt Đoan Mộc Lăng sáng long lanh, ôn nhu đáp:
Long Ưng khó hiểu nói:
Đoan Mộc Lăng thản nhiên cười nói:
Long Ưng há miệng, không nói nên lời.
Đoan Mộc Lăng nói:
Long Ưng hồi phục tinh thần, hai tay dùng sức siết chặt nàng, thiếu chút nữa là bẻ gẫy cái eo thon. Cơ thể mềm mại của nàng không tự chủ được kề sát hắn. Nhưng nàng vẫn bảo trì được tư thái tiên tử, ngọc dung không dao động.
Long Ưng hung hăng nói:
Đoan Mộc Lăng lơ đãng trả lời:
Long Ưng nói:
Đoan Mộc Lăng hơi nhún vai, nói:
Long Ưng nói:
Đoan Mộc Lăng trả lời:
Long Ưng đang muốn hôn vào cặp môi thơm của nàng, xem nàng có còn duy trì được tư thái tiên tử hay không. Nhưng Đoan Mộc Lăng đã đạp vào giữa hai chân của hắn, khiến hắn hoảng hồn gập người xuống, Thần Độn văng ra, đau thấu trời xanh.
Tiên Tử xinh đẹp dùng thân pháp khinh công thoát khỏi cái ôm của hắn, sau đó như một làn khói lao về hướng Lạc Dương. Mái tóc tung bay, tay áo phập phồng. Dưới màn đêm phụ trợ, thân hình ưu mỹ như tiên của nàng lộ rõ ra ngoài. Đuổi sau lưng nàng, chẳng khác nào mộng cảnh khiến người ta phát thèm. Nó như thuộc về ngươi, nhưng lại có thể không thuộc về ngươi.
Đến trước một con sông nhỏ, Tiên Từ khoan thai đáp xuống mặt đất.
Từ người của Đoan Mộc Lăng toát lên một cỗ tiên khí không thể xâm phạm.
Long Ưng ngoan ngoãn đến bên cạnh nàng, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Đoan Mộc Lăng nhìn hắn, nhu hòa nói:
Long Ưng thở dài nói:
Đoan Mộc Lăng nói:
Long Ưng ngẩn ra nhìn nàng. Đoan Mộc Lăng tránh ánh mắt của hắn, nhẹ cúi đầu xuống. Mặc dù vẫn là thanh cao thoát tục, nhưng gương mặt lại thoáng đỏ ửng, khiến cho người khác phải động phách động thần.
Long Ưng khó khăn nói:
Đoan Mộc Lăng hơi gật đầu.
Long Ưng hồi phục lại sinh long hoạt hổ, cười ha ha nói:
Đoan Mộc Lăng nghe vậy liền bật cười, bỗng dưng nhìn hắn, ánh mắt trong suốt dễ thương như không có đáy. Ánh mắt Long Ưng giao với nàng, nhất thời ma tính đại giảm, cảm thấy mình ép buộc nàng hơi quá đáng.
Tiên Tử chợt chủ động bước tới, vai khẽ chạm vào người hắn, nhẹ nhàng nói:
Long Ưng thở dài:
Đoan Mộc Lăng nhịn không được cười rộ lên, bộ dạng đáng yêu nói:
Long Ưng bước qua, tiếp cận vai nàng, cười hề hề nói:
Đoan Mộc Lăng nhìn hắn, rồi cười:
Long Ưng cười hì hì nói:
Gò má Đoan Mộc Lăng lập tức đỏ ửng, sẵng giọng:
Long Ưng nói:
Đoan Mộc Lăng mềm giọng:
Long Ưng mừng rơn. Không ngờ ức hiếp Tiên Tử lại mang đến niềm vui như vậy. Một người nghiêm nghị không thể xâm phạm như Tiên Tử lại không hề có vẻ giận dữ. Hắn hỏii:
Đoan Mộc Lăng không biết đang nghĩ đến chuyện gì, gương mặt xinh đẹp lại càng đỏ hơn, nói:
Long Ưng cau mày nói:
Đoan Mộc Lăng nhìn sắc trời, nói:
Long Ưng có chút chóng mặt. Tiên Tử chịu nghe lời của mình, lại còn thích ý? Hắn nói:
Đoan Mộc Lăng chấn động kêu lên:
Sau đó nàng quăng mình sang bờ bên kia.
Long Ưng hận đến nghiến răng nghiến lợi, điên cuồng đuổi theo.
Lúc hai người đến cửa thành, Long Ưng tiễn Đoan Mộc Lăng trở lại am ni cô, đứng trước cửa am nói:
Đoan Mộc Lăng nói:
Sau đó nàng tươi cười nói:
Long Ưng khó hiểu nói:
Đoan Mộc Lăng sâu kín nhìn hắn nói:
Long Ưng gãi đầu:
Đoan Mộc Lăng trách cứ:
Long Ưng cười theo:
Đoan Mộc Lăng nói:
Long Ưng cợt nhả:
Đoan Mộc Lăng tức giận nói:
Xong nàng lại nói:
Long Ưng mừng lớn:
Đoan Mộc Lăng khoát tay ra hiệu hắn dừng lại.
Long Ưng chu môi hôn gió. Đoan Mộc Lăng hung hăng lườm hắn một cái rồi bước vào trong am.
Long Ưng nhảy lên vài cái, co giãn tay chân, hú lên một tiếng quái dị, rồi trở xuống mặt đất, quay người bước đi. Lúc này đến Ngự Thư Phòng thì còn hơi sớm, trở lại Cam Thang Viện thì không kịp thời gian để ba cô gái kia vuốt ve. Chi bằng đến chỗ Mẫn Huyền Thanh, nếu không lại bị Thất Mỹ trách cứ. Sau khi hạ quyết định, bước chân liền tăng tốc.
------oOo------