Nguồn:
read.st
Long Ưng ngây người, mồm há hốc. Vẻ mặt phụng phịu hờn dỗi của Đoan Mộc Lăng, e rằng ngay cả trên tiên giới cũng khó thấy được, càng biểu lộ trái tim của nàng đã nghiêng về phía mình. Hắn vội hỏi:
Đoan Mộc Lăng thờ ơ nói:
Long Ưng mừng rỡ:
Đoan Mộc Lăng hé miệng khẽ cười thật nhẹ, liếc hắn một cái, đôi mắt trong vắt, bình thản như không có vẻ gì là buồn cười cả. Nàng dịu dàng hỏi:
Hai người đứng trên đỉnh núi, trong đêm tối quan sát trong vòng năm dặm bên ngoài Tịnh Niệm Thiền Viện trên đỉnh núi. Xa xa phía bên phải là doanh trại của quân đội Đại Chu (1) kéo dài qua mấy đỉnh núi, cho thấy Võ Chiếu (2) cũng không nới lỏng sự đe dọa đối với Pháp Minh.
Chỉ cần bà ra lệnh một tiếng, Tịnh Niệm Thiền Viện sẽ phải hứng chịu một cuộc tấn công có tính hủy diệt.
Đoan Mộc Lăng nói:
Long Ưng nói:
Đoan Mộc Lăng nói:
Long Ưng nói:
Đoan Mộc Lăng bất đắc dĩ nói:
Long Ưng nhích tới gần một chút, thiếu chút nữa chạm vào vai nàng, cười hì hì:
Đoan Mộc Lăng đưa mắt nhìn hắn, khuôn mặt như bao phủ bởi một vầng hào quang thánh thiện, đôi mắt đẹp lấp lánh, nhẹ nhàng nói:
Nói xong, như kìm không được ý cười, nàng miễn cưỡng kìm chế, vẻ mặt ngộ nghĩnh đáng yêu cực kỳ động lòng người.
Long Ưng cả hồn lẫn xác đều say, vỗ ngực bảo đảm:
Đoan Mộc Lăng lườm hắn một cái, nói:
Long Ưng kìm nén nỗi mừng như điên trong lòng, Đoan Mộc Lăng không còn là Đoan Mộc Lăng trước kia, nàng đã bắt đầu nảy sinh tình ý với mình. Hắn vờ nghiêm túc:
Nói xong, hắn lao về phía Tịnh Niệm Thiền Viện, Đoan Mộc Lăng thầm than một tiếng, mái tóc tung bay, đuổi theo hắn.
Long Ưng kề tai Đoan Mộc Lăng, nói:
Đoan Mộc Lăng ngẩng đầu lên, quan sát vách núi dựng đứng như bị một lưỡi rìu khổng lồ chém xuống ở phía sau Tịnh Niệm Thiền Viện, cách chừng ba trăm trượng. Từ những khe hở trên vách đá, những rễ cây già thò ra, bò lan bốn phía. Nàng thở ra, nói với vẻ khó tin:
Long Ưng tháo chiếc túi trên lưng xuống, cởi áo khoác ngoài, lộ ra một bộ y phục dạ hành, ung dung nói:
Đoan Mộc Lăng lườm hắn, thấy vẻ mặt đắc chí của hắn, hơi chán nản, đôi mày thanh tú chau lại, nói:
Long Ưng biết nàng đối với mình càng lúc càng không giữ được trái tim sắt đá như trước, hớn hở nói:
Đoan Mộc Lăng khôi phục phong thái điềm tĩnh, dịu dàng nói:
Long Ưng cười nói:
Đoan Mộc Lăng thở dài:
Long Ưng đi qua đi lại, ngước nhìn bầu trời đêm, rồi đứng cách vách đá mười trượng, vẫy vẫy tay:
Với sự thông minh của mình, Đoan Mộc Lăng vẫn không đoán được trong hồ lô của hắn có thuốc gì, nhưng lại biết tiểu tử này chắc chắn có cách, theo lời tới đứng phía sau hắn.
Long Ưng lấy Phi Thiên Thần Độn từ trong lòng ra, lại đưa bao vải to cho Đoan Mộc Lăng, để nàng choàng trên lưng, rồi nói:
Đoan Mộc Lăng hỏi:
Long Ưng nói:
Đoan Mộc Lăng thở dài:
Long Ưng lập tức hồn mê, ý mẩn, thiếu chút nữa đứng không vững, cái cảm giác da thịt tiếp xúc rung động lòng người này, chạy thật sâu vào hồn phách, xương tủy của hắn.
Đoan Mộc Lăng cũng như bị điện giật, thân thể run rẩy, từ cái miệng thơm tho như mùi đàn hương, phát ra một tiếng kêu duyên dáng có thể làm hồn xiêu phách lạc.
Long Ưng nghe tiếng kêu của nàng, hồn bay tận chín tầng mây, quên hết phải làm chuyện gì.
Đoan Mộc Lăng hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, giọng oán trách:
Long Ưng cười khổ:
Đoan Mộc Lăng đưa hai tay hung dữ nắm chặt vai hắn, khiến hắn đau đến tận tim gan.
Long Ưng sợ nàng đổi ý, vội vàng tập trung tinh thần, thoáng chốc lên đến cảnh giới Ma cực. Một cảm giác thật tuyệt diệu liền phát sinh, đôi bàn tay trắng như ngọc của Tiên tử biến thành một cầu nối giữa hai người, hai tâm hồn vốn tách biệt, chợt dung hòa làm một. Đó là một cảnh giới kỳ lạ hoàn toàn vượt quá trải nghiệm bình thường, chỉ có tâm hồn hai người cảm nhận, không có bất kỳ lời lẽ nào có thể miêu tả được.
Đoan Mộc Lăng cũng vượt quá tự nhiên, lên đến tầng cao nhất của Kiếm Tâm Thông Minh, không tiếp xúc một vật cụ thể nào, nhưng lại như thể tiếp xúc với tất cả.
Long Ưng quát khẽ:
Rồi lao về phía trước, Đoan Mộc Lăng đề khí khinh thân, trở nên nhẹ như một chiếc lông chim, hai chân lơ lửng trên không như không có trọng lượng, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể bay lên trời, theo gió mà đi.
Long Ưng nheo mắt nhằm tới một tảng đá lớn, nhảy lên đáp xuống, hai chân đạp mạnh vào rìa tảng đá, co lại, ma công bạo phát, sinh ra lực đạo mãnh liệt, người xiên xiên vọt lên, cưỡi mây lướt gió tới độ cao cách mặt đất hai mươi trượng, cũng là độ cao nhất mà hắn có thể đạt tới. Tay phải Long Ưng phát động cơ quan trên Thần Độn, Thần Độn bắn tới mục tiêu, chuẩn xác móc vào một cành cây cổ thụ.
Ngay trong khoảnh khắc Long Ưng dừng lại ở điểm cao nhất, toàn bộ cơ thể mềm mại của Đoan Mộc Lăng dán sát trên lưng hắn, tạo nên một sự tiếp xúc thân mật nhất.
Long Ưng bấm nút cơ quan, mang theo mỹ nữ tiếp tục nhảy lên cao, tay trái giơ lên nắm lấy cành cây, mượn lực bật lên, hai chân liên tục dụng lực, bay thẳng lên hơn mười trượng, lần này không dùng tới Thần Độn, rơi vào một mỏm đá nhô ra chừng một thước trên vách đá.
Long Ưng vận khí điều hòa lại hơi thở, tập trung ma công, nói:
Đoan Mộc Lăng đổi thành ôm vai hắn, không nói gì.
Long Ưng nhìn lên bầu trời sao, nói:
Đoan Mộc Lăng “ừ” một tiếng.
Giờ phút này Long Ưng thật sự không có ý niệm “làm loạn” không đứng đắn, ngược lại hắn cảm thấy giây phút này càng kỳ ảo và trong sáng hơn bất cứ thời điểm nào trong quá khứ, thân thể thần tiên động lòng người đang chung một nhịp đập với hắn, không phân người hay ta.
Long Ưng thở ra một hơi:
Đoan Mộc Lăng nhìn lên bầu trời sao tráng lệ, thần sắc điềm tĩnh, dịu dàng nói:
Long Ưng đáp ứng, tung người lên.
...
Long Ưng mở ma nhãn ra, trong mắt là cả bầu trời đêm mỹ lệ, vùng đất hơn ba trăm trượng phía dưới chân mở rộng ra, mười dặm về bên trái là doanh trại quân đội đang sáng đèn, thành Lạc Dương to lớn là một mảnh mờ mờ ở nơi xa. Đứng trên mỏm đá trên vách núi, cách đỉnh núi chưa tới ba trượng, gió đêm phe phẩy, tai mắt thanh tịnh, tâm hồn chưa bao giờ cảm thấy bình tĩnh, yên bình như thế.
Sau lưng hắn, Đoan Mộc Lăng nhẹ nhàng nói:
Long Ưng hít sâu một hơi không khí trong lành, nói:
Mấy đầu ngón tay thon nhỏ của Đoan Mộc Lăng lại bấu vào vai hắn, sẵng giọng:
Long Ưng vừa đưa tay ra thăm dò, Đoan Mộc Lăng phát ra hai đạo chân khí, xuyên qua huyệt Kiên Tỉnh, khiến hai tay hắn rũ xuống, không thể động đậy. Hắn cười khổ:
Đoan Mộc Lăng lạnh nhạt nói:
Long Ưng ngạc nhiên:
Đoan Mộc Lăng nhịn không được, phì cười một cách duyên dáng, dịu dàng nói:
(1) Đại Chu: là triều đại do Võ Tắc Thiên thành lập (690-705), còn gọi là Võ Chu, không phải nhà Chu (1122 TCN–249 TCN) do Chu Vũ Vương thành lập.
(2) Võ Chiếu: tên thật của Võ Tắc Thiên. Bà thường được biết với tên gọi Võ Mị Nương. Chữ "Chiếu" trong tên bà vốn là chữ "chiếu" (•), khi lên ngôi Hoàng đế, để may mắn và tỏ rõ quyền uy tối thượng, bà đã tự tạo chữ mới (••••: nhật nguyệt đương không), ghép lại thành •, đọc là chiếu, và đổi Võ Chiếu (••) thành Võ Chiếu (••). Chữ “chiếu” này là một trong những chữ mới trong Võ Hậu Tân tự (Wikipedia).
------oOo------