Nguồn:
read.st
Các tướng sĩ không bị diệt khẩu, tự nhiên ở cái gọi là sau khi có được đường sống vô cùng cảm kích chủ thượng đã bỏ qua, hiện giờ hơn hai ngàn tướng sĩ đã từng đột kích Dương Châu đều tham dự tây chinh, cũng đều là thuỷ quân, chẳng qua chia làm rất nhiều thuỷ quân, rất nhiều binh lính đã trở thành quan tướng.
Lục Thất nhìn về biển cả rộng lớn, hỏi.
Lý Thương ngẩn ra, hồi đáp:
Thuộc hạ cho rằng vô cùng trọng yếu, chúng ta đã từng lợi dụng đảo Lưu Cầu để đóng quân, những kẻ địch khác cũng vậy cũng đều có thể lợi dụng đảo Lưu Cầu để đóng quân, tiến tới không ngừng đột kích các châu vùng duyên hải Tấn quốc, như vậy đối với Tấn quốc sẽ tạo thành hậu quả khó có thể yên ổn.
Vậy ngươi cho rằng là phần lớn thủy quân trú đóng ở đảo Lưu Cầu trọng yếu hay là đóng ở vùng duyên hải trọng yếu?
Lục Thất lại hỏi.
Lý Thương không chút do dự hồi đáp.
Lục Thất hỏi.
Lý Thương thẳng thắn trả lời.
Lục Thất gật đầu, nói:
Lý Thương gật đầu nói:
Chủ thượng, người nọ nói là thật.
Là thật, nhưng Tấn quốc mới vừa thành lập, lòng người chưa yên, kẻ thù bên ngoài còn mạnh mẽ hơn, mà khai hoang đảo Lưu Cầu cần rất nhiều nhân lực và lương thực, bổn vương lo lắng sẽ lâm vào cảnh tác chiến nhiều phía.
Lục Thất cười khổ nói.
Lý Thương gật đầu, nói:
Lục Thất quái lạ nhìn kỹ Lý Thương, gật đầu nói:
Vẻ mặt Lý Thương có chút xấu hổ, nói:
Lục Thất giật mình gật đầu, Tân Cầm Nhi am hiểu nhất chính là buôn bán, tự nhiên sẽ nghĩ tới đạo lí bù đắp nhau, việc muốn khai hoang đảo Lưu Cầu Tân Cầm Nhi cũng đã từng suy nghĩ qua.
Lục Thất hỏi, trên thực tế hắn không biết Tân Cầm Nhi ở đảo Lưu Cầu để lại bao nhiêu quân trú đóng.
Lý Thương ngẩn ra, hồi đáp:
Lục Thất gật đầu, nói:
Các tướng quân ngẩn ra, Lý Thương gật đầu, Lục Thất tiếp tục nói:
Bổn vương sẽ bổ nhiệm Vân phủ sử cai quản Hải Châu, Lý Thương, về sau Long Khê thủy quân thuộc về Bành Hồ quân, nơi này chỉ cần để lại năm trăm thuỷ quân trú đóng, sau này ngươi sẽ là Trấn phủ sứ của Bành Hồ quân, một phần của Vân Khê phủ.
Vâng! Thần tạ ơn chủ thượng đề bạt.
Lý Thương chào theo quân lễ cung kính đáp lại.
Lục Thất gật đầu, nói:
Các tướng quân ngạc nhiên, Lý Thương kinh ngạc nói:
Chủ thượng nói vậy là không phải di dân ở lại Hải Châu mà là giống như lao dịch, luân phiên đi khai hoang Hải Châu.
Cũng không hẳn là lao dịch, chính là cưỡng chế công nhân làm thuê, bổn vương là trả tiền, sau khi công nhân được thuê hết thời hạn trở về quê có thể được bạc, ở lại thì sẽ được nhận đất ruộng theo qui định, hơn nữa lại được miễn thuế năm năm, bổn vương sẽ không ép buộc hộ dân đi định cư Hải Châu, nếu quả thật có rất ít người tình nguyện lưu cư ở Hải Châu vậy thì cách luân phiên kia sẽ phải tiếp tục kéo dài cho đến khi nhân khẩu định cư ở Hải Châu đạt đến ba trăm ngàn.
Lục Thất bình thản nói.
Lý Thương giật mình nhưng gật đầu, nói:
Lục Thất mỉm cười, nói:
Lý Thương gật đầu, Lục Thất lại nhìn y, bình thản nói:
Lý Thương, sau khi ngươi đảm nhiệm chức vụ Trấn phủ sứ Bành Hồ quân trông coi việc quân sự, Vân phủ sử trông coi việc chính sự, còn có Chuyển vận sứ trông coi tài vật thu chi, lương thực và những phí tổn của Bành Hồ quân sẽ do Chuyển vận sứ trao, ngươi không được can thiệp chính sự và tài vụ, mà điều động quân sự là nhiệm vụ của ngươi.
Vâng! Thuộc hạ hiểu rồi.
Lý Thương cung kính trả lời.
Lục Thất gật đầu, Lý Thương chần chừ một chút, hỏi:
Lục Thất nhìn y, mỉm cười nói:
Khi không có việc quân, không gây ảnh hưởng đến lợi ích của dân chúng, các tướng sĩ có thể đánh cá bán lấy tiền, tuy nhiên buôn bán là phải nộp thuế, nếu không nộp thuế thì sẽ có tội, mà các tướng quân, nếu như lợi dụng chức quyền cướp đoạt thu hoạch của binh sĩ, sẽ chết.
Vâng! Thuộc hạ đã rõ, về sau các tướng sĩ có ngoại thu, tuyệt đối sẽ theo qui định mà có, nhất định sẽ không vì tư bỏ công.
Lý Thương cung kính hiểu rõ đáp lại.
Lục Thất gật đầu, hắn cũng là quân nhân, đương nhiên hiểu rõ tâm tư của quân nhân, ở núi nhờ núi, ở biển nhờ biển, mỗi một người lính đều muốn có thể có ngoại thu. Lục Thất đưa ra điều kiện tiên quyết, điểm mấu chốt của vấn đề ngoại thu chính là những quân nhân có thể đánh cá bán để lấy tiền mặt, nhưng bán cá phải nộp thuế theo qui định, cũng khiến cho các quan tướng không thể mượn cơ hội nô dịch mà bóc lột binh lính.
Biện pháp của Lục Thất rất khoan dung cũng là do không thể nào khác được, hiện giờ Tấn quốc vừa mới thành lập, nhân tâm bất ổn, rất nhiều quan viên cũ có tập tính đã ăn vào rất sâu khó mà thay đổi, nếu như hắn cố gắng trị quân đạt tới mức hoàn toàn thanh liêm sẽ làm rất nhiều tướng sĩ bất mãn không đoàn kết, cho nên chỉ có thể ngăn chặn ngay từ lúc đầu, không thể khắc nghiệt chặt đứt tài lộ của tướng sĩ, chỉ có thể giữ nghiêm điểm mấu chốt để cho các tướng sĩ được ngoại thu.
Lục Thất dẫn theo các tướng quân trở về huyện thành Chương Phố, tới châu nha, để cho Lý Thương dẫn đầu các tướng quân đến bái kiến hoàng phi Đại Tấn, hiện giờ bọn người Lý Thương là tướng sĩ lệ thuộc Hải Châu Vân phủ.
Sau khi bọn người Lý Thương rời đi, Lục Thất lại triệu kiến các huyện quan của huyện Chương Phố, nhìn các huyện quan khom người quỳ lạy, Lục Thất mỉm cười nhìn Vương Đức Toàn, hỏi:
Vương Đức Toàn phản ứng bình tĩnh, cung kính làm lễ nói:
Lục Thất gật đầu, Vương Đức Toàn nói rất thẳng thắn, nếu làm quan khai hoang đảo Lưu Cầu là có thể làm cho Vương Đức Toàn lưu danh sử sách, nếu như vẫn nhậm chức Huyện lệnh như ở Chương Phố vậy thì rất khó lưu lại cái gì thanh danh.
Lục Thất bình thản nói.
Vương Đức Toàn cung kính tự tiến cử.
Lục Thất mỉm cười nhìn Vương Đức Toàn, nói:
Các huyện quan lập tức ngạc nhiên nhìn Lục Thất, Lục Thất lại nói:
Vương Đức Toàn giật mình nhìn về phía hoàng phi Đại Tấn đang cùng ngồi với Lục Thất, y chần chừ một chút, thi lễ nói:
Lục Thất ngẩn ra, lập tức cười nói:
------oOo------