Nguồn:
read.st
Vương Đức Toàn do dự một chút, nói:
Lục Thất mỉm cười, lạnh nhạt nói:
Đề nghị của ngươi là khai hoang Hải Châu, thân là quan địa phương không nên quản nhiều làm gì.
Vâng, hạ quan lỗ mãng rồi.
Vương Đức Toàn vội vàng cung kính nhận sai.
Lục Thất hỏi.
Vương Đức Toàn cung kính đáp lại.
Lục Thất gật đầu, nhìn những huyện quan khác, hỏi:
Các huyện quan nhìn lẫn nhau, một viên Huyện Úy mặt tròn dáng người lực lưỡng thi lễ nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Về sau ngươi là Hữu đô úy Hải Châu Vân phủ.
Vâng! Tạ ơn chủ thượng đề bạt.
Vương Mông chào theo quân lễ cung kính trả lời.
Lục Thất gật đầu, nói:
Ba ngày nữa, Huyện lệnh Chương Phố sẽ do Huyện thừa tạm thời đảm nhiệm, nếu làm tốt, có thể thăng làm Huyện lệnh Chương Phố.
Vâng, thần sẽ tận tâm làm việc.
Huyện thừa Chương Phố vội vàng cung kính đáp lại.
Lục Thất gật đầu, nói:
Các huyện quan cung kính hành lễ sau đó rời đi, Lục Thất nói:
Sau này các ngươi là tôi thần của hoàng phi Đại Tấn rồi, mau bái kiến hoàng phi chủ thượng đi.
Tôi thần bái kiến hoàng phi chủ thượng.
Vương Đức Toàn và Vương Mông cung kính bái kiến.
Vân Khê dịu dàng đoan trang nói.
Sau khi hai thuộc thần đứng lên, kế tiếp Lục Thất nói đến kế hoạch luân phiên khai hoang Hải Châu. Vương Đức Toàn nghe xong hết sức tán thành, bèn bẩm báo với Lục Thất những việc làm cụ thể để khai hoang Hải Châu. Vương Đức Toàn cho rằng, nếu như có thể khai hoang vùng bình nguyên bắc bộ Hải Châu vậy thì Hải Châu tuyệt đối có thể trở thành nơi thu hoạch lương thực trọng yếu, sẽ cung cấp thật nhiều cho Tấn quốc.
Cuối cùng, Lục Thất cũng đồng ý với Vương Đức Toàn, nếu khai hoang Hải Châu thành công, hắn sẽ công nhận cho Vương Đức Toàn là người có công khai hoang, cho lập bia truyền đời. Vương Đức Toàn và Vương Mông quỳ lạy tạ ơn.
Thuộc thần đi rồi, Lãnh Nhung cũng lui xuống, Lục Thất nhìn Vân Khê, cười nói:
Vân Khê ôn nhu nhìn kỹ Lục Thất, nhẹ nhàng nói:
Lục Thất khẽ cười lắc đầu, nói:
Vân Khê đôi mắt đẹp ảm đạm, dịu dàng nói:
Thiếp cho rằng chủ thượng không nên trở về Đường quốc.
Nhất định phải trở về, Tấn quốc cần thời gian mới có thể đạt được hùng mạnh và ổn định thật sự.
Lục Thất cười nhẹ nói.
Vân Khê buồn bã gật đầu, Lục Thất chợt nắm lấy tay ngọc của nàng. Đôi mắt xinh đẹp của Vân Khê thoáng kinh hãi sau đó ngượng ngùng nhìn xuống. Lục Thất khẽ cười, yêu thích nhìnVân Khê, hai người lặng im cảm nhận được sự ấm áp trong tâm hồn.
Một lát sau, Lục Thất ôn hòa nói:
Vân Khê mở to đôi mắt đẹp, nhẹ nhàng nói:
Lục Thất gật đầu, Vân Khê lắc đầu, dịu dàng nói:
-Thiếp không được đâu, thiếp không hiểu việc quân.
Lục Thất khẽ cười nhìn nàng, ôn hòa nói:
Vân Khê giật mình nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
Lục Thất cười nhạt, nói:
Vân Khê hoảng sợ e dè gật đầu, dịu dàng nói:
Lục Thất mỉm cười, chớp mắt mấy cái, ôn hòa nói:
Vân Khê ngẩn ra, nhẹ nhàng nói:
Tên tặc kia sẽ không dám rồi.
Đúng vậy, Hải Châu chính là một cái túi tiền, nàng có mặt ở Hải Châu sẽ khiến cho rất nhiều người có tật giật mình không dám làm bậy, bởi vì sự tồn tại của nàng ở Hải Châu cũng giống như đôi mắt của ta, đang lặng yên nhìn bọn họ làm việc.
Lục Thất ôn hòa nói.
Vân Khê gật đầu, nhẹ nhàng nói:
Lục Thất cười nhẹ nhàng gật đầu, nói:
Vân Khê dịu dàng nói:
Lục Thất mỉm cười, nói:
Vân Khê gật đầu, nhẹ nhàng nói:
Lục Thất khẽ cười gật đầu, nói:
Vân Khê dịu dàng gật đầu, lặng yên đứng dậy đi. Lục Thất nhìn bóng dáng xinh đẹp của Vân Khê không khỏi cười khổ. Hải Châu hoang vắng như thế, thật sự là không nên để cho Vân Khê phải chịu khổ cực lẫn nguy hiểm, nhưng nếu không để Vân Khê đi trấn áp dã tâm có thể có vậy thì sau này Hải Châu sẽ phải trả giá rất lớn, có thể sẽ tồn tại cát cứ, một khi Hải Châu đã có được ba trăm ngàn nhân khẩu trở lên, tuyệt đối sẽ trở thành Hải quốc dễ thủ khó công.
Hai ngày sau, lệnh của Tấn vương Lục Thất phát đi tất cả huyện vực Tấn quốc khiến cho tiếng bàn tán vang dội khắp nơi. Đương nhiên, lệnh của Tấn vương Lục Thất là để cho Tân Cầm Nhi xem qua. Tân Cầm Nhi hồi âm ủng hộ quyết sách của Lục Thất, tuy nhiên cũng lo lắng lương thực sẽ không đủ cho nên đề nghị để cho quân luân phiên khai hoang đồn điền cố gắng tự chuẩn bị đồ ăn, sau đó sẽ trả lại công ngân tương ứng.
Nội dung của Tấn vương lệnh Lục Thất là thông cáo đảo Lưu Cầu đổi tên là Hải Châu và trở thành nơi phong ấp của hoàng phi Đại Tấn, tóm tắt sơ lược tình hình và giá trị đạt được sau khi khai thác Hải Châu, chỉ rõ tầm quan trọng về chiến lược của Hải Châu, nói rằng nếu Hải Châu bị dị quốc và hải tặc chiếm cứ, sẽ tạo thành mối họa lớn đối với Tấn quốc.
Biện pháp luân phiên khai hoang của Lục Thất tuy là đã cố hết sức vỗ về nhưng vẫn có rất nhiều sự chống đối. Đảo Lưu Cầu ở trong ấn tượng của rất nhiều người giống như là địa ngục rất đáng sợ, nói là một khi đi sẽ chết vì nhiễm phải chướng khí, lại còn bị gió lốc tàn phá.
Tuy rằng dẫn tới rất nhiều chống đối, nhưng cũng có rất nhiều người nói đảo Lưu Cầu không đáng sợ đến như vậy, chỉ là hoang dã xa xôi khiến cho người e sợ không dám đi. Tuy nhiên dưới vương lệnh, các quan lại ở các huyện đương nhiên phải chấp hành, dưới sự uy hiếp của quân lực, từng đám mộ công dẫn theo người nhà cùng huyết thống không thể không phục tùng bước lên đường ly hương, bởi vì Lục Thất đã hứa hẹn một năm rưỡi, cho nên cũng không xảy ra tạo phản chống đối quá lớn, nhưng trốn mộ cũng là rất nhiều.
Lúc này, Lục Thất đã ở tại địa giới Tuyền Châu, đang ở cạnh bờ biển cùng với Vân Khê nhìn đảo Kim Môn. Tuyền Châu có bốn huyện đó là huyện Nam An, huyện Phủ Điền, huyện Tiên Du và huyện Tấn Giang. Lục Thất trước đó đã tuần phủ qua huyện Tấn Giang, cùng đi với các quan huyện nhìn qua Tấn Giang.
Lục Thất tuần phủ ở Tuyền Châu bốn ngày, hơn phân nửa thời gian đều dành cho việc đi đường. Bởi vì là tuần phủ nên chỉ có thể giống như khách qua đường rất vội vàng, ít khi được du sơn ngoạn thủy, tính ra thời gian Lục Thất ở Tấn quốc không ngắn nhưng một Tống hôn sứ không nên dừng lại ở Tấn quốc quá lâu.
Khi đại đội đến huyện Mân Phúc Châu thì không ngờ lại nhìn thấy cảnh chiến loạn. Thám báo được phái đi rất nhanh quay về hồi báo là thành Phúc Châu đã xảy ra loạn dân tạo phản, nhưng phát hiện có khả năng quân lực bên ngoài đổ bộ đột kích.
Lục Thất nghe xong rất bình tĩnh, hạ lệnh đóng quân phòng ngự, trước khi chưa nghe được tin tức cụ thể hắn lựa chọn chờ đợi, chờ đợi quan viên nơi này bẩm báo.
Một lúc sau, chủ soái của Trường Hà quân và Bình Hải quân dẫn theo mấy chục tên tướng sĩ tới gặp. Lục Thất ra lệnh cho các tướng sĩ đều tiến nhập doanh địa, hắn đứng ngay ở tại trong doanh tiếp kiến.
------oOo------