Nguồn:
read.st
Tiểu nhị vừa đi, Lục Thất bắt đầu ăn uống bình thường, hắn uống với Lãnh Nhung ba chén. Lãnh Nhung buông chén, nhìn Lục Thất nói:
Lục Thất lắc đầu, nói:
Lãnh Nhung gật đầu, suy nghĩ một chút, lại nói:
Lục Thất nghe vậy suy nghĩ một chút, một lát sau nói:
Lãnh Nhung gật đầu, Lục Thất cười cười, nói:
Ngươi đi hỏi các tướng sĩ xem có tình nguyện đi đảo Lưu Cầu làm quan tướng hay không, nhất định phải tự nguyện, không được bắt buộc.
Vâng!
Lãnh Nhung đáp lại.
Lục Thất hỏi.
Lãnh Nhung hồi đáp.
Lục Thất bình thản nói.
Lãnh Nhung gật đầu, nói:
Lục Thất gật đầu, nâng chén uống một ngụm, chợt quay đầu nhìn Vân Khê, cười hỏi:
Vân Khê ngẩn ra, dịu dàng nói:
Lục Thất lắc đầu, nói:
Vân Khê gật đầu, suy nghĩ một chút, dịu dàng nói:
Lục Thất mỉm cười, gật đầu nói:
Vân Khê thản nhiên cười, không ngờ Lục Thất lại nói:
Vân Khê giật mình nhìn Lục Thất, ánh mắt Lục Thất ôn hòa cũng nhìn nàng, một lát sau, Vân Khê mới tỉnh ngộ đứng dậy rời ghế, hướng về phía Lục Thất quỳ xuống, cung kính dịu dàng nói:
Lục Thất đứng dậy bước tới đỡ Vân Khê dậy, dìu nàng cùng ngồi xuống, mỉm cười nhìn kỹ Vân Khê, ôn hòa nói:
Vân Khê hoảng loạn gật đầu, Lục Thất cười, nói:
Về tới châu nha, Vân Khê đi nghỉ ngơi, Lục Thất và Lãnh Nhung nghỉ ngơi ở phòng bên trong nhà sau, Lục Thất chợt cười nói:
Lãnh Nhung phản ứng bình tĩnh, hồi đáp:
Lục Thất gật đầu, nói:
Lãnh Nhung gật đầu, nói:
Lục Thất gật đầu, bình thản nói:
Lãnh Nhung ngẩn ra, kinh ngạc nói:
Chủ thượng phải di dân mấy trăm ngàn người sao?
Trước hết là một trăm ngàn quân dân, sau khi không ngừng luân phiên di dân đi khai hoang xây dựng, khiến cho người nước Tấn nhận thức được sự tồn tại của Hải Châu.
Lục Thất bình thản nói.
Lãnh Nhung gật đầu, lại nghe Lục Thất nói:
Sáng sớm ngày hôm sau, Lục Thất để Vân Khê ở lại huyện thành Chương Phổ, dẫn theo năm trăm Vân phủ vệ đi đến bên tàu bên bờ biển, Lục Thất gặp quân không nên dẫn theo phụ nữ ở bên cạnh.
Tới bến tàu bên bờ biển, Lục Thất thấy bến tàu của huyện Chương Phổ thật đúng là không nhỏ, dài một dặm, hơn một ngàn con thuyền lớn nhỏ đang bỏ neo, bến tàu có mấy ngàn người đang bận rộn, đột nhiên thấy Vân phủ vệ đến, lập tức kinh hoàng tránh xa, Lục Thất thấy bọn họ đều là thợ khéo, cũng có thể có phần lớn là ngư dân.
Rất nhanh có quan binh tới hỏi, vừa nghe là Tấn vương giá lâm vội hoảng hốt chạy đi báo, một lát sau, mấy chục quan tướng và một người trung niên mặc quan phục cửu phẩm vội vàng chạy tới.
Vân Phủ vệ sắp thành hàng hai bên đường, mấy chục quan tướng kia cung kính dè dặt đi vào binh trận, nhìn thấy Lục Thất một thân kim giáp, vội đồng loạt quỳ lạy nói:
Cung nghênh Tấn vương chủ thượng.
Đứng lên nói đi.
Lục Thất đứng nghiêm bình thản nói.
Mấy chục quan viên đứng dậy, Lục Thất nhìn vị quan cửu phẩm kia, hỏi:
Ngươi là quan viên của huyện Chương Phố?
Hồi bẩm chủ thượng, hạ quan là quan viên của huyện Chương Phố, là Đô Giám của bến cảng, hạ quan vốn là quan Lục sự của bến tàu, là đại nhân Trung phủ sứ đề bạt hạ quan làm Đô Giám bến tàu.
Viên quan cửu phẩm cung kính trả lời, biểu hiện coi như điềm tĩnh.
Lục Thất gật đầu, nói:
Ngươi đi đi, mong ngươi tận tâm làm việc chớ có lơ là.
Vâng, hạ quan không dám không làm tròn bổn phận, hạ quan cáo lui.
Viên quan cửu phẩm cung kính lui đi.
Lục Thất nhìn người đàn ông mặc giáp Đô úy hỏi.
Quan tướng cung kính chào theo nghi thức quân binh đáp lời.
Lục Thất gật đầu, đi lên nói:
Các ngươi theo bổn vương đi nhìn biển.
Vâng!
Các tướng quân cung kính lên tiếng, xoay người đi theo Lục Thất, Vân Phủ vệ chỉ có Lãnh Nhung đi theo.
Một đường yên lặng nhưng khi đi tới cạnh bến tàu, Lục Thất mới quay đầu mỉm cười hỏi:
Lý Thương, có muốn trở về Tô Châu không?
Bẩm chủ thượng, thuộc hạ không phải là rất muốn trở về, thuộc hạ ban đầu vốn cũng không phải là người Tô Châu, thuộc hạ là người Đài Châu.
Lý Thương bình thản hồi đáp.
Lục Thất mỉm cười nói.
Lý Thương thong dong hồi đáp.
Lục Thất cười nhạt gật đầu, trong lòng ẩn hiện một chút không hài lòng, không hài lòng về đại soái Long Nguyên quân phủ Trần Hạo, vì tăng cường thống trị, ổn định lòng người thắng lợi chiến sự đã phát sinh, đều báo tin đại thắng cho các quân ở các huyện, nhưng Lục Thất đã phát hiện tướng sĩ của Long Nguyên quân phủ cũng không có thông báo rộng rãi tin đại thắng.
Lý Thương lại chân thành nói.
Lục Thất ngẩn ra, mỉm cười nói:
Mấy chục quan tướng vẻ mặt cảm động gật đầu, bọn họ lúc trước đột kích Dương Châu, sau đó trở về đột nhiên bị điều đi huyện Đông Hải, càng làm cho bọn họ hoảng sợ chính là Trương Hồng Ba tiếp quản bọn họ, không ngờ lại ép bọn họ giao nộp hết tiền của ra, lúc ấy bọn họ tưởng đại họa lâm đầu rồi, không nghĩ lại là trở thành thuỷ quân Đông Hải, mà tiền của đổi được thương địa ngân khế của huyện Đông Hải.
Sau khi đã trở thành thuỷ quân Đông Hải, Trương Hồng Ba gặp bọn họ một lần, nói rằng chuyện ở Dương Châu quá mức tồi tệ, một khi truyền ra ngoài sẽ đưa tới vô số chỉ trích, cho nên chủ thượng chỉ có thể để cho các tướng sĩ trở thành thuỷ quân, đợi đến khi mọi chuyện phai nhạt sẽ cho các tướng sĩ trở thành lục quân.
------oOo------