Nguồn:
read.st
Lục Thất ôn hòa nhìn huyện lệnh Chương Phố, đây là một người trung niên có khuôn mặt cương nghị, tên là Vương Đức Toàn, vóc người cao lớn, giống như một vị võ quan.
Lục Thất ôn hòa trả lời.
Huyện lệnh Chương Phố cũng cố chấp nêu ý kiến.
Lục Thất ngẩn người, hai chữ muối nghiệ khiến cho hắn có chút động tâm, hắn suy nghĩ một lúc, nói:
Ngươi để bổn vương ngẫm lại, ngày mai sẽ trả lời ngươi, đứng lên đi.
Vâng
Huyện lệnh Chương Phố cung kính đứng dậy, sau đó cùng nhóm quan huyện rời đi.
Nhóm quan huyện vừa đi, Lục Thất nhìn Trấn phủ sứ Vu Hải Khánh và Chuyển vận sứ Hoàng Vân, cười nói:
Trên đường đi, Vu Hải Khánh và Hoàng Vân đã vô cùng thân cận với Lục Thất, Vu Hải Khánh càng cảm tạ, y xuất thân Ninh Quốc quân theo Vương Kiếm quy thuộc Tấn quốc, sau khi quy thuộc, trong nội tâm có chút hối hận, nguyên nhân chính là nhìn thấy Lý Xuyên và Chu Vân Hoa đều đã trở thành chủ soái một vạn quân, mà y lại là bị phái đến Chương Châu, trong lòng y đương nhiên có chút bất bình, hiện giờ chủ thượng vừa đến, lại đề bạt y thành Trấn phủ sứ ở trên chủ soái, y lúc này mới đồng ý, là tìm được minh chủ.
Hoàng Vân và Vu Hải Khánh bất đồng, y là xuất thân Mao Sơn Vũ Lâm Vệ, trong lòng đã sớm vô cùng sùng bái Lục Thất. Lục Thất đề bạt hắn, y đương nhiên vui mừng, không đề bạt y, y cũng sẽ không sinh lòng oán, bởi vì y có thể trở thành Trung quân ngu hầu của Côn Thừa quân, vốn chính là nhận được trọng dụng rồi.
Trung quân ngu hầu được Lục Thất bổ nhiệm, cùng với chủ soái trung quân của Đường quốc là không giống nhau, Trung quân ngu hầu và Hành quân tư mã giống nhau, là quyền lực tương đương với phó soái, cùng loại với tham mưu trưởng hiện giờ, có quyền lực can thiệp và nghi ngờ chất vấn quân lệnh của chủ soái, mà Trung quân ngu hầu của Đường quốc cơ hồ đều là thân cận của chủ soái đảm nhiệm, trên cơ bản chính là quan truyền lệnh nghe lệnh mà làm việc.
Vu Hải Khánh nói trước.
Lục Thất nghe xong gật đầu nhìn về phía Hoàng Vân. Hoàng Vân nói:
Lục Thất gật đầu, Hoàng Vân tiếp tục nói:
Lục Thất gật đầu, hỏi:
Theo ý ngươi, đảo Lưu Cầu có đáng giá để chuyển dân chiếm giữ không?
Thuộc hạ cho rằng là đáng giá, đảo Lưu Cầu có chỗ có khí hậu thích hợp, nghe nói có thể hơn một năm thu hoạch được lương thực ba lần, tuy nhiên hải tai của đảo Lưu Cầu cũng rất nghiêm trọng, cho nên không thể mong đợi trở thành đất trồng lương thực ổn định lâu dài, huống hồ chủ thượng cũng đã nói, Tấn quốc mới lập, không thích hợp di dân về đảo Lưu Cầu.
Hoàng Vân trả lời.
Lục Thất gật đầu, nói:
Các ngươi đi nghỉ đi, bổn vương ngẫm lại rồi quyết định.
Vâng, thuộc hạ cáo lui.
Lãnh Nhung, Vu Hải Khánh và Hoàng Vân đứng dậy cung kính từ lễ, rời đi.
Mọi người đi rồi, Lục Thất quay đầu nhìn Vân Khê, cười nói:
Vân Khê ngẩn ra, suy nghĩ một lúc, dịu dàng nói:
Lục Thất ngẩn người dường như suy nghĩ một lúc, ôn hòa nói:
Vân Khê im lặng gật đầu, Lục Thất cười, nói:
Vân Khê gật đầu, dịu dàng nói:
Lục Thất lắc đầu, nói:
Vân Khê kinh ngạc, do dự một lúc, nhẹ nhàng nói:
Lục Thất mỉn cười, gật đầu nói:
Lục Thất đổi y phục, dẫn Vân Khê và Lãnh Nhung cũng mười người nữa đi ra châu nha, đi lên đầu phố huyện Chương Phố còn chưa tối, lại là nhìn thấy xe tới người đi, đa số là xe đẩy chở cá.
Trên đường đi, quan sát cửa hàng hai bên đường, thương nghiệp của huyện thành Chương Phố rất phồn vinh, các loại hình kinh doanh rất đầy đủ, đi một vòng, Lục Thất nhìn trúng một tiệm rượu tên Hải Thiên, cùng đoàn người tùy tùng đi vào.
Quy mô của tiệm rượu Hải Thiên không nhỏ, vào cửa liền nhìn thấy trong đại sảnh bày hơn ba mươi cái bàn, khách ăn chiếm sáu phần, đoàn người Lục Thất tiến vào, khiến cho đại sảnh có chút ồn ào biến thành yên tĩnh, đám người Lục Thất cho dù không mặc quan giáp, cũng rõ ràng cùng người ở đây không hợp nhau.
Lục Thất thản nhiên nói chuyện.
Một tiểu nhị mặc áo xanh vội đáp lời đi lên, vui mừng chào hỏi.
Lục Thất gật đầu, cất bước theo tiểu nhị đi lên lầu hai, vào một gian nhã phòng, Lục Thất để tùy tùng đi một gian nhã phòng khác, hắn và Vân Khê, Lãnh Nhung cùng ngồi.
Lục Thất phân phó nói.
Tiểu nhị vội đáp lại, quay người vội vàng đi, đây là một khách hàng lớn tới a, một lát sau thức ăn và rượu hương thơm lan bốn phía được bưng vào, tiểu nhị kia như một người tiếp khách, giới thiệu rượu, thức ăn cho Lục Thất, Lục Thất cũng không có ghét bỏ, ngược lại mỉn cười nghe, sau đó lấy đũa gắp đồ ăn cho Vân Khê, xong mới tự mình gắp, Vân Khê điềm đạm nho nhã tiếp nhận sự yêu thương của Lục Thất, nhưng Lãnh Nhung lại có chút cẩn trọng im lặng ăn mỹ thực ở gần.
Lục Thất sau khi ăn qua mỉn cười tán dương.
Tiểu nhị lập tức mặt mày hớn hở mỉn cười, Lục Thất lại hỏi:
Tiểu nhị ngạc nhiên, gật đầu nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Hải tai ở đảo Lưu Cầu so với nơi này nghiêm trọng không?
Không sai biệt lắm, đảo Lưu Cầu rất lớn, có lẽ so với Chương Châu cũng không kém, hải tai cũng chính là gió lớn và mưa to, nhưng cũng không phải là thường xuyên.
Tiểu nhị trả lời.
Lục Thất hỏi.
Tiểu nhị liếc Lục Thất một cái, nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Tiểu nhị lập tức biến sắc, vội thấp hèn nói:
Quan gia, tiểu nhân không biết.
Chỉ là hỏi ngươi thôi, cũng không phải bắt ngươi đi đảo Lưu Cầu.
Lục Thất không vui nói.
Tiểu nhị khó xử cười khổ, thấp hèn nói:
Lục Thất gật đầu, thuận miệng cười nói:
Tiểu nhị ngẩn người, do dự nhìn Lục Thất, Lục Thất mỉn cười nói:
Tiểu nhị thấp giọng nói:
Lục Thất gật đầu, giơ tay ném một khối bạc vụn, tiếp đó xua tay để tiểu nhị rời đi.
------oOo------