Nguồn:
read.st
Tần Uy kia chẳng những không bỏ đi, ngược lại khoanh hai tay, hai chân giang rộng ra, chặn đường đi của Tần Phàm lại. Mà lúc này trên khuôn mặt có chút âm lãnh kia lại nhiều thêm vài phần mỉa mai, ngoài miệng âm dương quái khí nói.
Tần Phàm cũng có chút tức giận, hơn nữa trong lòng của hắn vội vã đi tìm Tần Li nên ngữ khí không khỏi nặng hơn một chút.
Tần Uy thật không nghĩ đến Tần Phàm bình thường một mực nhát gan sợ phiền phức, khúm núm vậy mà lại không sợ hắn nữa, lại dám can đảm đốp chát với hắn, vì vậy vui vẻ trên mặt dần thu lại, sắc mặt âm trầm.
Tần Phàm ngẩng đầu lên ra, lộ ra có chút không kiên nhẫn, Tần Uy này rõ ràng là đang cố ý ngăn trở, khách khí với hắn cũng chẳng được gì.
Tần Uy vốn bị phạt giữ Dược Viên nên tâm tình không tốt, giờ còn bị phế vật bình thường hắn xem thường nhất chống đối, tự nhiên giận dữ! Trong lòng của hắn cũng tuyệt đối không thể tưởng được Tần Phàm nhu nhược sợ phiền phức, giờ sau khi đại nạn không chết lại như biến thành một người khác vậy. Nhưng thực lực của hắn cao hơn Tần Phàm đến mấy cấp, đâu thể để Tần Phàm như thế được, lập tức liền đành một quyền về phía mặt Tần Phàm.
Tần Phàm sắc mặt trầm xuống, thân thể có chút nghiêng về bên trái, hoàn toàn tránh khỏi một quyền này. Tuy rằng hắn đối với phản ứng của thân thể hiện giờ có chút không vừa ý, nhưng kinh nghiệm và nhãn lực của hắn thì vẫn còn đó.
Trong lúc đánh nhau, ngoại trừ lực lượng, kinh nghiệm cũng là mấu chốt để quyết thắng bại, dù sao ở cảnh giới Võ Đồ, tố chất thân thể cũng không chênh lệch nhiều lắm, hơn nữa cũng không biết Võ Kỹgì lợi hại.
Trên mặt Tần Phàm cũng hiện lên một tia gân xanh, tuy rằng hắn không muốn gây nhiều phiền toái, nhưng không có nghĩa là để mặc người khi dễ! Hơn nữa hắn thấy Tần Uy tứ chi lỗ mãng. Tuy có chút lực lượng, nhưng tốc độ quá chậm, căn bản không được như bề ngoài, chỉ được cái mã, cũng không có bao nhiêu lợi hại.
Tần Uy đối với Tần Phàm có thể tránh thoát công kích của mình không khỏi có chút kinh ngạc. Nhưng lúc này hắn đã cưỡi lên lưng hổ, đâu thể xuống được, vẻ dữ tợn trên mặt ngược lại nặng thêm, chiêu tiếp theo xuất ra Võ Kỹ!
Mặc dù chỉ là quyền pháp gia tộc bình thường, vẻn vẹn chỉ là Nhân giai trung cấp Võ Kỹ trong "Thiên Địa Nhân" tam giai thôi, nhưng Tần Phàm trông thấy Võ Khí màu trắng nhàn nhạt quấn trên tay hắn, cũng có thể cảm giác được quyền kình của hắn rõ ràng lăng lệ ác liệt hơn rất nhiều, lấy thân thể hắn hiện giờ bị một quyền này đánh trúng nói không chừng sẽ bị tổn thương không nhẹ.
Ánh mắt Tần Phàm không khỏi lạnh lẽo, nếu Tần Uy đã sử xuất Võ Kỹ, vậy thì hắn cũng không cần khách khí nữa! Chỉ thấy thân hắn khẽ cong, hoàn toàn né khỏi một chiêu mãnh liệt kia, tuy rằng tốc độ của hắn cũng không tính quá nhanh, nhưng phán đoán lại cực kỳ chuẩn xác, đoán chừng đã nhìn ra được phương hướng quyền của Tần Uy.
Cũng mượn góc độ trốn tránh, khi Tần Uy còn không kịp phản ứng thì hắn thuận thế đánh ra một quyền vào cằm hắn.
Tần Uy nào nghĩ đến Tần Phàm vậy mà có thể tránh khỏi Võ Kỹ của hắn, lại có thừa lực phản kích, lập tức liền cảm thấy cái cằm tê rần, trong miệng phát ra tiếng kêu như heo cắt tiết, xem ra hàm răng không gãy cũng không chênh lệch lắm!
Bất quá cũng may mắn thân thể hiện giờ của Tần Phàm thực lực thật sự quá kém, hơn nữa cũng không sử dụng Võ Kỹ gì, cho nên mới không bị tổn thương quá nặng. Nhưng công kích của Tần Phàm vẫn chưa hết, hắn lăng không nhảy lên, đá ngang lại một cái, trực tiếp đá cho cả người Tần Uy nằm rạp trên mặt đất.
Đứng ngay tại chỗ, thấy Tần Uy còn thống khổ tru lên trên mặt đất, Tần Phàm liền không để ý tới hắn nữa, chỉ là sửa sang lại quần áo, thần sắc thong dong tiếp tục quay về.
Hôm nay đối với hắn mà nói, luyện đan mới là trọng yếu nhất! Đó là căn bản để hắn có thể dừng chân ở thế giới này! Chỉ cần có thể luyện đan, hắn tin tưởng về sau không còn người nào dám ở trước mặt nói hắn một tiếng phế vật nữa!
Nhưng vào lúc này, một thanh âm hơi lành lạnh từ sau truyền đến.
Tần Phàm chậm rãi quay đầu, trông thấy một thiếu niên xuất hiện ở góc cua, mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt đạm mạc mà anh tuấn, ánh mắt lạnh lùng, cứ như vậy lặng yên đứng đó.
Tần Phàm nhướng mày, nhìn thiếu niên áo trắng trên người có khí thế uy nghiêm nhàn nhạt kia, trong đầu hiện lên trí nhớ tương quan.
Tần Tiến, Võ Giả cửu cấp, năm nay mười bảy tuổi, cùng Tần Uy đều là con của Đại trưởng lão, nhưng so với Tần Uy thì Tần Tiến lại có thiên phú tu luyện vô cùng tốt, mười hai tuổi đã bước vào cảnh giới Võ Giả, hôm nay đã là cảnh giới Võ Giả đỉnh phong, tùy thời đều có thể bước vào cảnh giới Võ Sư, là đệ nhất nhân một đời tuổi trẻ Tần gia được mọi người công nhận!
Đồng thời, Tần Tiến cũng là một trong những người theo đuổi Tần Li, vẫn có chút bất mãn đối với quan hệ giữa Tần Phàm và Tần Li, hơn nữa thiếu niên thịnh nhất là ghen tị, Tần Tiến thậm chí cho rằng Tần Phàm là ngăn trở lớn nhất giữa hắn và Tần Li.
Trong nội tâm Tần Phàm, Tần Phàm trước kia bị tập kích đến tử, Tần Tiến này cũng có không ít hiềm nghi.
Lúc này, Tần Uy đang thống khổ tru lên trên mặt đất vội vàng lết đến bên người Tần Tiến, đổi trắng thay đen nói.
Tần Tiến có chút tức giận, một cước đá Tần Uy văng ra, khi thấy vết thương trên mặt hắn, ánh mắt liền lạnh lùng nhìn về phía Tần Phàm, lành lạnh nói:
Đệ đệ này của ta tuy rằng không quá tiến bộ, nhưng cũng không tới phiên ngươi dạy!
Do hắn gieo gió gặt bão thôi!
Tần Phàm trầm giọng nói, biết rõ giải thích cũng vô dụng, cũng khinh thường giải thích, không chút sợ hãi đón nhận lấy ánh mắt lăng lệ ác liệt của Tần Tiến.
Chỉ nghe thấy Tần Tiến cười lạnh một tiếng, long hành hổ bộ, chậm rãi đi về phía Tần Phàm.
Chỉ một thoáng, Tần Phàm cảm giác được khí thế như núi hướng về phía hắn đè xuống, khiến hắn lập tức liền biết rõ chênh lệch giữa hai người! Hắn biết rõ chỉ bằng vào cảnh giới Võ Đồ tam cấp của hắn hiện giờ, vô luận như thế nào cũng không phải là đối thủ của Tần Tiến đã nửa chân đạp vào cảnh giới Võ Sư!