Tần Phàm trong miệng thì thào đọc lấy các loại dược liệu trước mắt, những dược liệu này có rất nhiều thứ trên Địa Cầu cực kỳ hiếm thấy, có cái thậm chí đã tuyệt chủng chỉ có thể nhìn thấy trong sách, ở chỗ này lại có thể gieo trồng đại lượng!
Đây chỉ là một dược viên bình thường của Tần gia thôi!
Dĩ nhiên đã có được nhiều dược liệu trân quý như vậy!
Vậy còn những Dược Viên chuyên môn gieo trồng dược liệu quý hiếm thì sao đây?
Mặc dù có chút không thể tin được, nhưng Tần Phàm đã khẳng định thế giới này thật sự có tài nguyên Linh Dược cực kỳ phong phú!
Linh Khí dồi dào! Linh Dược phong phú! Thế giới như vậy thật khiến người ta hưng phấn.
Tần Phàm đi xuyên qua Dược Viên, khi thì phấn khởi thấp giọng hô, khi thì cúi đầu vuốt ve thưởng thức, trạng thái như điên như cuồng!
Bất quá cũng không trách được hắn lại thất thố như thế, với tư cách là đệ tử Đan Môn, từ nhỏ hắn đã có suy nghĩ chấp nhất với luyện đan. Không chỉ đã đọc qua một lượt toàn bộ đan thư dược kinh của Đan Môn, hơn nữa ở xã hội hiện đại Linh Dược tàn lụi còn muốn nghĩ cách để luyện đan! Mà một lần cuối cùng luyện đan, cũng chính vì hắn không tìm được các dược liệu đồng đều cần thiết, lại thử dùng các dược liệu khác thay thế nên mới khiến lò đan nổ tung, có thể thấy được hắn chấp nhất đối với luyện đan thế nào.
Hôm nay đột nhiên trông thấy nhiều Linh Dược như vậy, có cơ hội có thể thống khoái luyện đan, cái này sao có thể khiến hắn không kích động vạn phần đây.
Lúc này, thấy chung quanh không có người, Tần Phàm có chút khẩn trương duỗi tay phải mình ra, "Võ Khí" trong cơ thể dưới sự khống chế của hắn vận chuyển xuống bàn tay, tiếp theo một vòng hỏa diễm màu trắng nhạt liền hiện lên trên lòng bản tay hắn.
Tần Phàm thấy vậy, trong nội tâm mới không khỏi thở dài một hơi, hắn biết rõ, nếu như không thể luyện đan, vậy thì hắn ở thế giới này cũng không có ưu thế gì so với người khác cả.
Ngay sau đó, Tần Phàm tìm một nơi sạch sẽ ngồi xuống, thử âm thầm điều tức, tiến hành lần tu luyện đầu tiên của hắn ở thế giới này.
Lúc ở trên Địa Cầu, Linh Khí tàn lụi, muốn tu luyện quả thực khó như lên trời! Cộng thêm sau một đại biến cố mà Đan Môn chỉ còn lại mình hắn. Công pháp tu luyện thiếu thốn, dù cho tu luyện mười mấy năm, Tần Phàm vẫn không có được thành quả gì lớn.
Tần Phàm biết với lượng Linh Khí ít ỏi ở trên Địa Cầu không thể nào đạt được thành tựu cao ở phương diện tu vi. Cho nên Tần Phàm cũng không có đi tu luyện công pháp làm gì, chỉ chuyên chú ở luyện đan. Dù sao hắn cũng không biết mình cuối cùng lại xuyên việt đến thế giới như thế này.
May thay, Đan Môn lấy đan dược là căn cở để lập phái, đối với cái này ngược lại bảo tồn rất tốt! Đan phương, kinh nghiệm luyện đan mấy ngàn năm cũng không ít.
Chính vì công pháp tu luyện của Tần Phàm khi còn ở trên Địa Cầu không được cao minh, cho nên hắn dứt khoát tu luyện theo công pháp của Tần gia.
Từng tia Linh Khí tràn vào huyệt khiếu quanh thân, tâm thần hợp nhất. Tần Phàm chậm rãi thu nạp Linh Khí nén lại, sau đó khống chế chúng xuống Khí Hải dưới bụng.
Khí Hải lại được xưng là "Võ Điền", cũng chính là nơi chứa đựng "Võ Khí", Linh Khí hấp thu vào cơ thể sau khi vận hành quanh thân, lại qua quá trình chuyển hóa sơ bộ rồi đến Võ Điền, lại chuyển hóa lần hai và chứa đựng lại. Thiên phú tốt, Võ Khí mỗi lần tu luyện chuyển hóa tự nhiên nhiều, chứa đựng được cũng nhiều, cái đó cũng giống như công pháp trước kia Tần Phàm tu luyện vậy.
Võ Điền tổng cộng chia làm chín khối nhỏ, phân bố Cửu Cung, mỗi một cung đại biểu một cấp tu vi. Tu vi Tần Phàm hiện giờ là Võ Đồ tam cấp, trong Võ Điền của hắn cũng chỉ có ba cung Võ Khí, mà Võ Khí của hắn hiện giờ là màu trắng nhạt, cũng đại biểu cho cảnh giới Võ Đồ hiện giờ của hắn. Cảnh giới tăng lên, màu sắc của Võ Khí cũng sẽ phát sinh biến hóa.
Vận hành một chu thiên, Võ Khí gia tăng không nhiều lắm, nhưng cảm giác của Tần Phàm lại rất tốt, dù sao ở chỗ này có rất nhiều Linh Khí, trên Địa Cầu hắn nào tu luyện được như thế này.
Sau khi chứng thực bản thân mình còn có thể sử dụng đan hỏa, cũng có thể tu luyện, trước mắt còn có nhiều Linh Dược như vậy. Tần Phàm cảm giác ngứa tay, bản thân rất muốn luyện đan mà không có lô đỉnh.
Tần Phàm nghĩ tới đây lại trở nên hưng phấn, bất quá Tần Phàm trước kia đối với phương diện này không có một điểm hứng thú, tự nhiên không biết thứ này để ở đâu, cho nên Tần Phàm định đi tìm "Tỷ tỷ" Tần Li của mình hỏi thăm một chút.
Đối với Tần Li, chẳng biết tại sao, Tần Phàm lại có một loại hảo cảm không hiểu, nguyện ý đi tin tưởng nàng. Có lẽ vào lúc hắn suy yếu nhất, Tần Li là người đầu tiên hắn nhìn thấy ở thế giới này, còn có ảnh hưởng từ một ít trí nhớ của Tần Phàm trước kia nữa.
Mà khi Tần Phàm vừa định rời đi, nhưng lại vừa vặn thấy ở cửa đang đứng một người, người nọ trông thấy Tần Phàm vốn là sững sờ, sau đó trên mặt liền hiện lên một tia trêu tức, lớn tiếng quát với Tần Phàm:
Tần Phàm nghe thấy thanh âm này, không khỏi nhướng mày, người này hắn nhận ra, chính là con của Đại trưởng lão, tên là Tần Uy, niên kỷ cũng tương tự với Tần Phàm. Bởi vì trước đó vài ngày hắn gây chuyện bên ngoài nên bị phạt đến trông giữ Dược Viên. Vừa rồi vì mới đi ra nên khi Tần Phàm đi vào cũng không trông thấy hắn.
Tần Phàm với tư cách là con trai tộc trưởng đương đại, ở Tần gia người không nhận ra hắn cực nhỏ, đơn giản là vì trước kia Tần Phàm tu vi thấp, hơn nữa tính tình nhu nhược, vốn khiến người khác xem thường, cộng thêm Tần Uy này vốn chính là loại người lấn thiện sợ ác, cho nên mới cố ý làm khó dễ Tần Phàm để làm vui thôi.
Đã biết nguyên nhân, Tần Phàm cũng hiểu rõ trong lòng, nhưng vì vội vã đi tìm Tần Li hỏi chuyện dược đỉnh, cho nên cũng không muốn dây dưa nhiều, chỉ nhàn nhạt nói:
Tránh ra.
Hắc hắc, nguyên lai chỉ là Võ Đồ tam cấp mà thôi, vậy nhất định không phải người Tần gia ta rồi! Tần gia ta đường đường Chân Võ thế gia cửu phẩm, tuổi như ngươi sao có thể có tu vị thấp như vậy chứ?
------oOo------