Giờ khắc này, Tần Phàm cảm giác mình quá yếu! Giống như một con kiến, quay mắt về phía mưa to gió lớn, cảm giác lại vô lực như thế! Loại cảm giác này khiến người quá áp lực, quá thống khổ!
Nhưng Tần Phàm hắn không cam lòng, hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, kiên trì tôn nghiêm của mình!
Khi chỉ còn cách Tần Phàm có hai bước, bước chân Tần Tiến ngừng lại, bất quá hắn cũng không động thủ với Tần Phàm, chỉ từ trên cao nhìn xuống như vậy mà nhìn Tần Phàm.
Tần Tiến cao cao tại thượng, khinh thường nói, trong khi nói chuyện hắn mang theo một tia trêu tức, chậm rãi duỗi ra một ngón tay, cứ vậy thẳng tắp chỉ vào trên trán Tần Phàm, lập tức một cỗ khí tức trầm trọng phát ra, như Thái Sơn chi áp!
Từng là một Luyện Đan Sư được người tôn kính, hôm nay lại bị người chỉ mặt sỉ nhục!
Thanh âm của Tần Tiến quanh quẩn bên tai Tần Phàm, hắn chỉ cảm thấy toàn thân cứng ngắc, tay của đối phương cách trán hắn không xa, liền như có cự sơn ngàn cân muốn áp tới trước mặt, khí cơ lăng lệ ác liệt đè ép tinh thần hắn, giống như trong hư không chỉa ra một ma trảo, hung hăng chà đạp lên người hắn!
Áp bách như vậy như muốn ép Tần Phàm phải quỳ rạp xuống đất mới dừng lại! Nhưng Tần Phàm cắn răng, nâng cao lồng ngực, khóe miệng dù đã ứa ra máu nhưng hắn vẫn không chịu khuất phục!
Một ngón tay này khiến Tần Phàm rốt cục không chịu nổi nữa, nửa cái đầu gối phải thống khổ quỳ trên mặt đất, đau nhức, đau nhức đến tận xương! Nhập tim nhập phổi! Loại cảm giác này, khiến người khó chịu vô cùng!
Một ngón tay này, không tạo thành tổn thương mặt ngoài với hắn, nhưng lại hung hăng dầy xéo vào tôn nghiêm của Tần Phàm! Đây chính là ý đồ của Tần Tiến, ngươi muốn ngông nghênh, ta càng muốn quét đi tôn nghiêm của ngươi, ngươi có tự tin, ta sẽ đè xuống!
Một ngón tay này, so với hung hăng đánh hắn một quyền còn khó chịu hơn nhiều!
Áp lực vô cùng!
Muốn dốc sức liều mạng giãy dụa, lại vô năng vô lực!
Trong nội tâm Tần Phàm nổi lên một hồi cảm giác vô lực, nhưng đồng thời hai đấm nắm chặt, trong nội tâm cực kỳ khát vọng thực lực!
Mồ hôi lạnh đầm đìa, nhưng ánh mắt thủy chung vẫn kiên định!
Kiếp trước Tần Phàm chính là đệ tử duy nhất của Đan Môn, mặc dù không có thân phânt ô nquý, nhưng phần đông tu sĩ thấy hắn cũng sẽ cho chút mặt mũi, hôm nay lại bị một thiếu niên gần mười bảy tuổi ức hiếp như thế, tôn nghiêm bị hao tổn! Cái này khiến hắn sao mà nhẫn nhịn được!
Tần Tiến thấy Tần Phàm giãy dụa ra khỏi áp bách, hơi có chút ngoài ý muốn, "Nhất chỉ nhiếp hồn" này của hắn vốn là một loại Võ Kỹlợi hại hắn ngoài ý muốn đạt được, đối với người có tu vị thấp hơn mình có tác dụng uy áp rất lớn! Cho dù là Võ Giả bình thường, hắn cũng có lòng tin khiến đối phương không thể động đậy, nhưng hắn không thể tưởng được Tần Phàm lại có ý chí cường đại như thế!
Lúc này Tần Uy ở một bên vẻ mặt vẻ trào phúng.
Thấy Tần Tiến tiếp tục áp bách tới, Tần Phàm thanh âm to rõ nói!
Bất quá hắn cũng không động thủ, bởi vì hiện giờ động thủ chỉ là tự rước lấy nhục thôi! Nói xong, cắn răng! Nhịn đau! Xương cốt bướng bỉnh không hề dừng lại, chỉ đi về phía tiểu viện của mình.
Tần Tiến hừ lạnh một tiếng, nhưng ngoài ý muốn là cũng không ngăn trở.
Nói trên trình độ nhất định, một ngón tay này của Tần Tiến đã xem như thành công rồi! Thành công chèn ép tự tin của Tần Phàm, càng khiến cho tôn nghiêm của hắn bị hao tổn!
Nhưng hắn cũng không biết, một ngón tay này của hắn đã khiến Tần Phàm nhanh chóng minh bạch quy tắc lực lượng là chí thượng của thế giới này! Tần Phàm hôm nay, đáy lòng cảm thấy vô cùng áp lực, hắn thực sự cần thực lực, cần lực lượng cường đại! Trong lòng của hắn càng thêm muốn nhanh chóng tìm được Tần Li, xác định mình ở thế giới này có thể luyện đan!
Lúc này, thanh âm của Tần Uy từ phía sau truyền đến, nhưng Tần Phàm chỉ mắt điếc tai ngơ.
Tần Tiến lạnh lùng nhìn Tần Uy, sau đó nhìn bóng lưng Tần Phàm, sắc mặt âm trầm, cũng không biết đang suy nghĩ gì.
Tần Uy ủy khuất nói.
Tần Tiến lạnh lùng nhìn Tần Uy, hết sức bất mãn, sau đó mới chậm rãi nói:
Lúc trước Tần Phàm này bị đánh lén trọng thương, tộc trưởng đã đại phát lôi đình, trọng thưởng tập hung, nếu như giờ ta đánh hắn, nhất định sẽ có người hoài nghi đến ta! Hơn nữa Tần Li tiểu thư bình thường tuy rằng lộ ra ôn nhu hào phóng, nhưng đối với hắn lại cực kỳ giữ gìn, nếu như hiện giờ ta đánh hắn, Tần Li tiểu thư nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ đâu!
Ta không cần phải phải vì đồ vô dụng đó mà khiến Tần Li tiểu thư lưu lại ấn tượng xấu.
Tần Tiến nhàn nhạt nói, nhưng lại không chừa chút mặt mũi nào cho Tần Uy cả.
Nhưng Tần Uy đối với ca ca hắn lại không dám có một chút oán khí, chỉ đổ hết trách nhiệm lên người Tần Phàm.
------oOo------