Nguồn:
read.st
Trong nội tâm Tần Phàm không khỏi thở dài, lập tức hắn rất nhanh phục hồi tinh thần lại, để tránh phát hiện ra sơ hở gì, hắn dứt khoát ngồi dậy, âm thầm tự mình chẩn đoán bệnh một chút sau đó thì thào nói:
Tần Phàm vốn là đệ tử Đan Môn ẩn thế, bản thân cũng tinh thông y thuật, cho nên hắn đối với tình huống thân thể mình hiện giờ vẫn tương đối hiểu rõ, chỉ là có chút suy yếu thôi, nghỉ ngơi một chút sẽ không sao nữa.
Tuy rằng trông thấy Tần Phàm đã tỉnh lại, thoạt nhìn cũng không có gì trở ngại, nhưng Tần Li vẫn gọi đại phu kiểm tra một phen, mà kết quả cũng giống như Tần Phàm tự mình chẩn đoán, lúc này mới yên tâm lại.
Tiễn đại phu đi, Tần Li hỏi thăm một hồi nữa, đợi sau khi xác định Tần Phàm thật sự không có trở ngại thì khuôn mặt nàng lại đột nhiên dần dần trở nên lạnh, thần sắc lạnh như băng cùng với bộ dáng tình thâm lúc nãy khi quan tâm Tần Phàm dường như là hai người khác xa nhau, sau đó liền nghe nàng nghiêm mặt hỏi Tần Phàm:
Tần Phàm nghe thấy nàng thay đổi cách xưng hô cũng tự thấy bi ai cho bản thân mình, không chỉ thái độ biến chuyển mà cách xưng hô cũng trở nên xa cách. Bản thân Tần Phàm cũng muốn biết đáp án này, nhưng không biết sao dù hắn cố gắng suy nghĩ thế nào cũng không nghĩ được gì, chỉ đành cười khổ lắc đầu nói:
Khi đó ta vừa về đến cửa, chỉ thấy có một bóng đen lóe lên vụt qua, ta không kịp phản kháng đã hôn mê bất tỉnh, chỉ biết là người này nhất định tu vị cao hơn ta rất nhiều, về phần là người nào thì ta lại không biết.
Vậy ngươi nghỉ ngơi trước một chút đi, sau đó ta sẽ làm chút ít đồ ăn đưa đến cho ngươi...
Tần Li nghe thấy Tần Phàm nói như vậy, không khỏi có chút nhíu mày. Nàng biết Tần Phàm vừa mới từ trong hôn mê tỉnh lại nên không tiện hỏi nhiều, chỉ dặn dò một chút, rồi rời khỏi phòng.
Nhìn bóng lưng tuyệt đẹp của Tần Li rời đi, Tần Phàm không khỏi lại âm thầm tán thưởng, thật sự rất đẹp! Lại nghĩ tới trước khi hắn chưa hoàn toàn thanh tỉnh đã nghe Tần Li từng nói qua "Khôi phục hôn ước" gì đấy, trong nội tâm cũng không khỏi hơi xúc động.
"Tỷ tỷ" này của Tần Phàm, không chỉ có dung mạo xuất chúng, hơn nữa thiên tư trác tuyệt. Ở Nam Phong thành, thanh niên tài tuấn thầm mến nàng không biết có bao nhiêu, mà Tần Phàm trước kia cũng mang tâm tư như vậy. Khi biết hôn ước giữa hai người bị giải trừ hắn cũng âm thầm thương tâm một thời gian rất dài.
Hôm nay nếu có thể khôi phục hôn ước, tin tưởng Tần Phàm trước kia trên trời có linh thiêng cũng có thể cảm thấy an ủi.
Bất quá nghĩ đến mọi thứ trên Võ Thiên đại lục, Tần Phàm lập tức không khỏi cười khổ lắc đầu. Võ Thiên đại lục, danh như ý nghĩa, chính là thế giới dùng võ vi thiên, ở chỗ này vũ lực mới là chỗ cam đoan của địa vị.
Trong trí nhớ của Tần Phàm trước kia, hắn là Võ Đồ tam cấp, mà cảnh giới võ đạo của Võ Thiên đại lục phân thành Võ Đồ, Võ Giả, Võ Sư, Tiên Thiên Võ Sư... Sau khi đột phá Tiên Thiên Võ Sư nghe nói còn có các loại cảnh giới như Linh Võ Sư, Võ Tôn, Võ Thánh...
Tuy rằng những thứ trong trí nhớ cũng chỉ là phân cấp cảnh giới võ đạo, nhưng lấy suy đoán của Tần Phàm, thế giới này có lẽ là tiên võ thế giới. Dù sao Linh Khí trong không khí ở đây thực sự quá mức nồng đậm! Nếu như như vậy vẫn không thể sinh ra Tu tiên giả thì không còn gì để nói nữa rồi.
Bất quá, vô luận như thế nào thì Tần Phàm bây giờ quá yếu!
Dù cho Tần Li thật sự nguyện ý gả cho hắn, hắn cũng không xứng!
Theo hắn biết, Tần Li chỉ lớn hơn Tần Phàm nửa năm, nhưng đã đạt tới cảnh giới Võ Giả cửu cấp, cái này khiến Tần Phàm cảm thấy xấu hổ?
Tần Phàm không hề có những suy nghĩ nản chí. Sau khi điều chỉnh trạng thái tâm tình của mình, hắn nhanh nhẹn xuống giường, trực tiếp đi ra ngoài cửa. Hiện giờ Tần Phàm muốn đi chứng thực một thứ!
Trong trí nhớ của Tần Phàm trước kia, Võ Thiên đại lục, tài nguyên Linh Dược thập phần phong phú!
Một ít Linh Dược hi hữu thậm chí tuyệt chủng trên Địa Cầu, ở chỗ này thậm chí tùy ý có thể thấy được! Nếu như chuyện này là thật, vậy thì cũng quá khiến người ta hưng phấn rồi.
Tần Phàm cảm giác thấy máu của mình như sôi trào lên. Với tư cách là đệ tử của Đan Môn, Tần Phàm đối với việc luyện đan luôn có những suy nghĩ điên cuồng và chấp nhất.
Ra khỏi phòng, cửa ra vào có hai Võ Giả đứng canh, trông thấy Tần Phàm đi ra, đều khom người nói:
Tần Phàm nhàn nhạt gật gật đầu nói:
Ta muốn ra hậu viện một chút, các ngươi đừng đi cùng.
Thiếu gia, người mới vừa khôi phục, không nên đi lại khắp nơi như thế...
Một vị hạ nhân lớn tuổi cung kính nói.
Tần Phàm nôn nóng đi chứng thực một thứ, hiện giờ lại bị ngăn cản, lời nói không khỏi có phần bực tức.
Nhận thấy thái độ bực tức của Tần Phàm, hai vị Võ Giả kia cũng lộ ra vài phần kinh ngạc. Trong nội tâm mơ hồ cảm thấy vị Thiếu gia Tần Phàm trước mắt này có chút khác với mọi khi.
Nhưng bọn hắn dù sao chỉ là hạ nhân. Trong Chân Võ thế gia như Tần gia, còn không đến phiên bọn hắn lỗ mãng, đành phải thối lui sang một bên, để Tần Phàm đi một mình đến hậu viện.
Nam Phong thành ở phía nam Đại Kiền quốc là một mảnh đất màu mỡ, quanh năm mưa thuận gió hoà, dần dần phát triển trở thành một thành trì lớn ở vùng phía nam Đại Kiền quốc. Mà Nam Phong Tần gia, với tư cách là Chân Võ thế gia cửu phẩm, ở vào phía đông Nam Phong thành, đất phong 800 mẫu, trong gia tộc đình đài lầu các vô số, thư lâu, dược các, võ tràng đầy đủ mọi thứ.
Theo con đường lát đá xanh đi vòng vèo một lúc, đi ước chừng hơn mười phút đồng hồ, Tần Phàm rốt cục dựa vào trí nhớ đi đến trước một tiểu viện lịch sự tao nhã. Chưa đi vào cửa, đã nghe được mùi thơm dược liệu nồng đậm bay vào mũi khiến hắn cảm thấy sảng khoái tinh thần, tâm tình cũng theo đó kích động vài phần.
Tần Phàm ngẩng đầu, trông thấy trên đại môn có một biển hiệu, trên đó ghi mấy chữ "Linh Dược viên đệ tam", hắn biết rõ đây chính là nơi hắn cần tìm rồi. Từ cái tên cũng biết được, Linh Dược viên như vậy ở Tần gia cũng không chỉ có một, đây chỉ là cái cách chỗ Tần Phàm gần nhất thôi.
Mà bước vào sân của hậu viện, liền trông thấy một mảng lớn Linh Dược mà kiếp trước đau khổ tìm kiếm xuất hiện ngay trước mắt, loại cảm giác hạnh phúc này khiến hắn quả thực muốn kêu to lên vài tiếng.