Thương Thục Thanh hơi không hiểu, nghi ngờ nói:
Ngưu Hữu Đạo thờ ơ nói:
Ta đồng ý ở lại!
Ồ...
Thương Thục Thanh sửng sốt, vô cùng khó tin, dễ như vậy đã thuyết phục được rồi? Nàng ta đã chuẩn bị để công thành, đã ủ đủ các lời lẽ thuyết phục, cuối cùng chưa kịp dùng tới đã thành công rồi? Nàng ta nghi hoặc hỏi:
Ngưu Hữu Đạo giương mắt nhìn về phía đối phương, hỏi lại:
Thương Thục Thanh nghe vậy thì vô cùng mừng rỡ, vội vàng đứng lên sửa sang lại y phục, khom người rồi lại đứng thẳng người, hưng phấn nói:
Đạo gia chờ một chút, ta mời ca ta tới đáp tạ!
Tạ thì miễn đi. các người cũng chẳng bỏ ra được thứ gì để tạ. Mấy thứ hư ảo kia thì chẳng cần đâu, vẫn nên nghe ta nói xong cái đã.
Ngón tay sờ sờ lưỡi dao trên tay, ánh mắt Ngưu Hữu Đạo lạnh lẽo nhìn chằm chằm đối phương, nói:
Con dao nhỏ tuột ra khỏi tay, cắm vào miếng thịt trong dĩa.
Thương Thục Thanh khẽ giật mình, rơi vào hai cái khó. Ca ca mình muốn lưu Viên Cương lại không phải vì cảm thấy Viên Cương có năng lực ở phương diện kia sao? Nếu không để Viên Cương đi xông pha chiến đấu, vậy thì cần để làm gì? Nếu chỉ vì võ lực cá nhân, Ngưu Hữu Đạo đúng là hoàn toàn thích hợp hơn Viên Cương. Do dự mãi, chuyện này không khó lựa chọn, không đáp ứng có thể đối phương đi ngay, không có được gì cả, đáp ứng chí ít còn có thể lưu được hai nhân thủ. Căn bản đã đến mức này, không còn phương án nào tốt hơn nữa, cuối cùng Thương Thục Thanh vẫn gật đầu nói:
Ngưu Hữu Đạo gật đầu.
Sau khi, ai người khách sáo một phen Thương Thục Thanh cáo từ, lúc đến phấn chấn tinh thần tới, lúc đi lại có hơi mất hứng. Người thì lưu lại rồi nhưng không đạt được hiệu quả như dự đoán.
Sau khi Thương Thục Thanh đi không lâu, ngoài cửa lại xuất hiện một người, Viên Cương yên lặng đi đến. Ngưu Hữu Đạo khoanh chân ngồi tĩnh tọa, nhìn thấy dĩa đồ ăn trước mắt không hề động đến, Viên Cương ngồi xếp bằng dối diện nói:
Ngưu Hữu Đạo thật yên lặng nói:
Viên Cương hơi cúi đầu, nói:
Lời còn chưa dứt, Ngưu Hữu Đạo đã cắt ngang:
Viên Cương cúi đầu im lặng nói:
Trong lòng hắn ta biết rõ, có một số việc không thể gạt được Đạo gia. Hai người hiểu rất rõ nhau, Đạo gia vì hắn ta nên mới lưu lại.
Ngưu Hữu Đạo vẫn hững hờ chậm rãi nói:
Viên Cương im lặng, gương mặt hơi căng thẳng.
Ngưu Hữu Đạo đưa tay gõ bàn một cái nói, tức giận nói: