Có điều với điều kiện này cũng không thể ép người ta làm ra những thứ không có, tạm thời cứ chấp nhận vậy.
Vừa cầm con dao nhỏ cắt thịt trong tay, đang chuẩn bị cắt thịt thì trước cửa xuất hiện một bóng dáng yểu điệu, ngoại trừ quận chúa Thương Thục Thanh còn có thể là ai. Không thấy bóng dáng Hầu Tử, nữ nhân này lại tới, khá thú vị! Ngưu Hữu Đạo hơi híp mắt lại mỉm cười, đưa tay ra dấu mời vào, cũng để con dao nhỏ trong tay xuống.
Thương Thục Thanh đi đến bên cạnh bàn, quỳ chân ngồi đối diện Ngưu Hữu Đạo:
Đạo gia? Ngưu Hữu Đạo nở nụ cười như không cười, đối phương lại đổi giọng thành “Đạo gia”, xưng hô như vậy ở kiếp này không phải chỉ có mình Hầu Tử sao. Hắn cười nói:
Thương Thục Thanh:
Vậy cũng xứng xưng là thủ nghệ? Ngưu Hữu Đạo thầm oán không thôi. Lười đả kích đối phương, hắn lắc đầu:
Thương Thục Thanh trầm mặc, chậm rãi nói:
Hai người đều đang mập mờ suy đoán, đều không nói toạc mọi chuyện ra.
Ngưu Hữu Đạo cười nói:
Thương Thục Thanh đi thẳng vào vấn đề nói:
Ngưu Hữu Đạo mỉm cười:
Thương Thục Thanh đứng thẳng ưỡn ngực, đường đường chính chính nói:
Ngưu Hữu Đạo cười tủm tỉm:
Thương Thục Thanh:
Ngưu Hữu Đạo cười ha ha nói:
Thương Thục Thanh nói:
Ngưu Hữu Đạo nhíu mày, chậm rãi nói:
Tự thân các ngươi còn khó đảm bảo, liệu có tài nguyên tu luyện có thể cung cấp cho ta không?
Cho nên nguyện cùng Đạo gia dắt tay nhau cùng cố gắng chứ không phải bắt Đạo gia nghe theo hiệu mệnh của chúng ta! Chưa nói đến Đạo gia đắc tội Tống gia, chỉ với cái danh đệ tử Thượng Thanh tông, tu sĩ thiên hạ này e là rất khó dung, Đạo gia muốn đạt được tài nguyên tu hành rất khó. Mặc dù huynh muội chúng ta hiện tại chưa có tài nguyên tu hành gì nhưng chỉ cần đoạt được thứ gì thì đều sẽ là của Đạo gia. Giúp chúng ta chút sức lực, chúng ta toàn lực tranh giành tài nguyên tu hành cho Đạo gia!
Thương Thục Thanh cương quyết.
Ngưu Hữu Đạo cầm con dao nhỏ trên bàn lên thưởng thức, sau khi nghe xong có vẻ như hơi không kiên nhẫn nói:
Được rồi, lải nhải trong dông dài không có ý nghĩa gì, quyết định như vậy đi!
Hả?