Viên Cương không nói gì, đưa tay rút con dao nhỏ trên khối thịt lớn ra,bắt đầu cắt khối thịt thành từng miếng, dao pháp thành thạo, độ dày của miếng thịt bằng nhau. Lúc này Ngưu Hữu Đạo mới cầm đũa lên, gắp thịt bỏ vào miệng chậm rãi nhai nuốt.
Cắt xong khối thịt, Viên Cương trực tiếp dùng tay lấy từng miếng thịt nhét vào trong miệng, nhai kỹ nuốt chậm. Hai người cứ như vậy không nói lời nào, ngồi đối diện nhau chậm rãi ăn xong một dĩa thịt.
Đợi sau khi Viên Cương thu dọn sạch sẽ, Ngưu Hữu Đạo duỗi lưng một cái, chụp kiếm làm thủ trượng đặt một bên lên, đứng dậy:
Đi ra ngoài phòng, đình viện u ám, đèn lồng dưới mái hiên lắc lư, lúc sáng lúc tối. Đi dạo đông đi dạo tây, cuối cùng đặt chân dạo đến viện lạc của Thương Triều Tông. Có người đi vào thông báo một tiếng, Thương Triều Tông, Lam Như Đình và Thương Thục Thanh đều đi ra.
Gặp mặt chào hỏi, cách xưng hô đều đã đổi, có điều cách xưng hô này thốt ra từ miệng người có tuổi như Lam Như Đình nghe thấy hơi là lạ.
Ngưu Hữu Đạo hơi giật mình, mắt nhìn Thương Thục Thanh, rõ ràng lời cam đoan của nữ nhân này rất hữu hiệu, bên này đều đã đáp ứng rồi. Nếu vậy, hắn cũng không vòng vo nữa:
Nếu là trước đây, hắn căn bản không muốn đến huyện Thương Ngô đất phong của Thượng Thanh tông, cho nên hắn không để ở trong lòng. Nhưng giờ thì khác nên hắn đã bắt đầu chú ý.
Viên Cương đứng bên mừng rỡ, Ngưu Hữu Đạo đã mở miệng nói vậy, với tác phong này khiến hắn ta lại nhìn thấy hình bóng Đạo gia từng hô phong hoán vũ trên giang hồ ngày xưa. Hắn ta ý thức được giờ Đạo gia đã muốn làm thật, đã chính thức muốn tham gia vào chuyện của nhóm người này.
Mấy người hai mặt nhìn nhau, trong ấn tượng của bọn họ, tu sĩ tùy tùng bình thường chỉ bảo vệ an toàn của mục tiêu hoặc làm những chuyện mà các võ phu bình thường không thể làm được, nghe khẩu khí đòi địa đồ này thì hình như có chút gì đó không đúng. Có điều Thương Triều Tông vẫn vuốt cằm nói:
Đưa tay mời vào.
Cả đám người tiến vào, rất nhanh có người lấy mấy bản địa đồ tới, nhỏ là địa đồ chi tiết của huyện Thương Ngô, lớn là lược đồ nước Đại Yên cũng có. Bên này đang định giúp hắn mở địa đồ thì Ngưu Hữu Đạo giơ tay lên một cái.
Mấy người nhìn nhau, Thương Triều Tông gật đầu.
Ngưu Hữu Đạo cau mày nói:
Mấy người đại khái biết ý hắn, Lam Như Đình nói tiếp:
Ngưu Hữu Đạo ồ một tiếng:
Nguyên nhân thực sự bên trong khiến mấy người Thương Triều Tông hơi khó mở miệng. Ngưu Hữu Đạo nhìn phản ứng của mấy người kia lạnh nhạt nói:
Đi theo các ngươi tức là đi liều mạng. Hai huynh đệ ta chỉ có một cái mạng, không muốn chết mơ hồ, ta muốn nghe nói thật! Nguyện nói thì nói, không muốn nói, hai chúng ta lập tức rời đi!
Ca, Lam tiên sinh!
Thương Thục Thanh bỗng nhiên lên tiếng, khẽ gật đầu với hai người.
Thế là Thương Triều Tông cũng chầm chậm gật đầu, Lam Như Đình thở dài một tiếng, cười khổ nói:
Phong thanh đơn giản là chuyện mười vạn Nha tướng kia.
Sau khi nghe xong chân tướng, Ngưu Hữu Đạo hiểu rõ triều đình vốn muốn diệt cỏ tận gốc thế lực của Ninh vương, vốn Thương Triều Tông hẳn phải chết không nghi ngờ. Vị Lam tiên sinh này vì muốn cứu Thương Triều Tông đã cố ý tung tin đồn nhảm, mắt thấy nước Đại Yên thù trong giặc ngoài, bấp bênh, biết cơ hội đã đến, lại bỏ thêm dầu vào lửa, ám chỉ nơi cất giấu mười vạn Nha tướng kia là ở huyện Thương Ngô, như vậy mới giúp Thương Triều Tông ra khỏi thiên lao, thấy lại ánh mặt trời.
Hắn cũng hiểu rõ vì sao mấy người này không muốn nói rõ chân tướng. Lỡ như hắn là thám tử do triều đình phái tới, một khi moi được chân tướng từ miệng bọn họ, triều đình biết mười vạn Nha tướng chỉ là lời đồn thì hậu quả không cần nghĩ cũng biết. Việc liên quan đến sinh tử của nhiều người như vậy có thể lý giải.
Hắn không khỏi một lần nữa liếc mắt nhìn Thương Thục Thanh, ban nãy rõ ràng do nữ nhân này ra hiệu đối phương mới mở miệng. Hắn phát hiện nữ nhân này thật sự khá thú vị. Suy nghĩ của hắn xoay chuyển, Ngưu Hữu Đạo lại hỏi:
Lam Như Đình giải thích:
Ngưu Hữu Đạo lạnh lùng liếc mắt:
Lời này làm Lam Như Đình có chút xấu hổ, Thương Thục Thanh vội lên tiếng giảng hòa nói:
Ngưu Hữu Đạo hỏi:
Thương Thục Thanh khẽ thở dài:
Nói đến chuyện này, Ngưu Hữu Đạo lại thấy hơi kỳ quái:
Có câu lời chưa nói ra chưa chắc đã như vậy. Đường đường một đại soái binh mã bên cạnh có một đám cao thủ tu sĩ bảo hộ, há có thể dễ dàng gặp chuyện như vậy?
Nhắc đến điều này lại là một chuyện khiến mấy người lúng túng, chủ trương của Ninh Vương xâm phạm lợi ích của tu sĩ trong thiên hạ, vị Đạo gia này dù sao cũng là tu sĩ. Thương Triều Tông luôn yên lặng quan sát Ngưu Hữu Đạo, từ từ nói:
Ngưu Hữu Đạo “A” một tiếng: