Viên Cương không muốn nhiều lời với bọn họ, đáp một câu lạnh như băng:
Mọi người đều có thể nghe ra ý tứ trong câu nói của hắn ta, sắc mặt Lam Như Đình và Thương Triêu Tông hơi ngưng trọng, không phải tức giận vì lời nói này mà vì có thể lý giải đầy đủ câu này. Không nói trước kia, chỉ riêng chuyến đi lần này họ đã nhìn thấy không ít tình huống bi thảm như Viên Cương nói.
Nhưng hộ vệ bên cạnh Thương Triêu Tông lại nổi giận, giơ roi chỉ vào Viên Cương khiển trách quát mắng:
Viên Cương liếc mắt nhìn, Thương Triêu Tông ừm một tiếng, ra hiệu người kia ngậm miệng.
Ngưu Hữu Đạo thấy tình cảnh bị làm cho ngượng ngùng liền mỉm cười giảng hòa nói:
Thương Triêu Tông quay đầu lại nói:
Có thể thấy ấn tượng đầu tiên của y đối với Viên Cương còn có thiện cảm hơn so với Ngưu Hữu Đạo. Nguyên nhân rất đơn giản, y vừa nhìn đã thấy khí chất anh dương vệ, vũ liệt vệ trên người Viên Cương, trông rất thân thuộc, còn Ngưu Hữu Đạo miệng không có một câu thật thà này không giống người tốt lành gì.
Đằng sau nhanh chóng có người dắt một con ngựa tới, Viên Cương nhận dây cương lật mình lên ngựa, động tác gọn gàng. Đám Lam Như Đình rõ ràng chú ý thấy Viên Cương không giống một thôn dân sơn dã, tương đối có kinh nghiệm khống chế ngựa.
Thương Triêu Tông ra hiệu bằng tay, cả đám người tiếp tục đi về phía trước, đội sau đổi thành đội trước quay trở về.
Ngưu Hữu Đạo và Viên Cương vừa gặp mặt, có nhiều chuyện nói nên chậm rãi đi cuối đội ngũ.
Ở phía trước, Thương Triêu Tông trong lúc vô tình nghe thấy Thương Thục Thanh vẫn còn lầm bầm mấy từ “máy bay, xe tăng” thì quay đầu nhìn hai người phía sau không xa, không khỏi cười nói:
Vẻ mặt Thương Thục Thanh dưới vành nón lá không thể nhìn thấy rõ, nàng trả lời:
Thương Triêu Tông hồ nghi nói:
Thương Thục Thanh nói:
Thương Triêu Tông à một tiếng:
Có thể cảm thấy mình là pháp sư, còn chúng ta trong mắt bọn họ chỉ là phàm phu tục tử thôi.
Có lẽ vậy!
Thương Thục Thanh trầm ngâm một tiếng, quay đầu lại hỏi:
Lam Như Đình đáp:
Thương Triêu Tông nói:
Lam Như Đình tiếp lời:
Vừa đi ra khỏi con đường nhỏ, họ tiếp tục rong ruổi trên con đường cái.
Ngưu Hữu Đạo và Viên Cương cưỡi ngựa ở sau, kể lại những chuyện mình gặp phải trong mấy năm nay. Được gặp lại nhau họ rất vui, dù có phải đi cuối đội ngũ hít bụi cũng không quan trọng.
Với Viên Cương, Ngưu Hữu Đạo không có gì phải giấu diếm, từ chuyện tỉnh lại trong miếu hoang gặp Đông Quách Hạo Nhiên cho tới những chuyện trải qua sau khi rời núi đều kể lại hết. Ngay cả chuyện phát hiện “Càn Khôn quyết” trong gương đồng cũng không hề giấu diếm.
Viên Cương không ngờ Ngưu Hữu Đạo lại bị giam lỏng năm năm:
Ngưu Hữu Đạo buông tiếng thở dài:
Viên Cương hỏi:
Ngưu Hữu Đạo đáp:
Viên Cương lại hỏi:
Đạo gia định giải quyết việc này như thế nào?
Có vẻ như đi theo đám người phía trước cũng không an toàn , chờ qua Nam Sơn tự đi, đợi Thượng Thanh tông cho rằng ta chết rồi, đã cắt được mối họa ngầm, chúng ta sẽ lập tức rời đi. Sau này trời đất bao la, dựa vào bản lĩnh của hai huynh đệ ta sẽ đi khắp nơi xem thử.
Ngưu Hữu Đạo đáp.
Hai người thương lượng xong liền quyết định như thế. Vì để phạm trù tư duy của Viên Cương vượt ra khỏi sơn thôn kia, hiểu thêm về thế giới này để có thêm khả ngăn tự vệ, Ngưu Hữu Đạo bắt đầu nói cho Viên Cương nghe về những chuyện liên quan đến giới tu hành mà hắn biết. Đáng tiếc là quyển sách liên quan đến giới tu hành của Thượng Thanh tông không được mang ra ngoài, bằng không có thể tiết kiệm được nước bọt giải thích. Viên Cương lăn lộn trong “giới khảo cổ” nhiều năm như vậy, đọc chữ tiểu triện cũng không thành vấn đề.
Viên Cương nghe cả chặng đường, suy nghĩ cả chặng đường đột nhiên thốt lên một câu:
Ngưu Hữu Đạo cười ha ha nói:
Viên Cương hơi cạn lời, cau mày nói:
Ngưu Hữu Đạo đang cầm dây cương thúc ngựa lại cười một tiếng:
Cái gọi là thần tiên phải xem thử ngươi lý giải như thế nào. Nếu chỉ là chỉ khả năng bay qua bay lại thì có lẽ có. Có điều giờ số người có tu vi đạt đến bước đó ở thế giới này không nhiều. Thật sự muốn có tu vi như vậy đã là những kẻ đứng trên đỉnh của chuỗi sinh vật sinh tồn trong tự nhiên. Bên dưới có lẽ có cả đống người vận chuyển lợi ích, những chuyện thông thường chắn chắn không thể khiến bọn họ phải ra mặt.
Thật sự có thể bay tới bay lui?
Viên Cương lắc đầu, mặc dù là người hắn ta tín nhiệm nói ra nhưng vẫn hơi không tin được:
Ngưu Hữu Đạo giang hai tay:
Viên Cương kinh ngạc:
Ngưu Hữu Đạo hơi suy tư một chút, nghĩ xem phải giải thích cho hắn ta như thế nào. Sau khi hắn sắp xếp xong mạch suy nghĩ, liền nói: