Trong lòng lại đang buồn bực nghĩ, bắt cá hình như là có, nhưng có suýt chết đuối sao?
Đại Bổng hiếu kì hỏi, mảy may không có ý thức được phải đi mà Viên Cương nói là có ý gì. Dù sao trong ấn tượng của chúng, người trong thôn này cũng chẳng đi được bao xa.
Viên Cương nói:
Có thể nhận ra Viên Cương rất có uy tín trong đám thanh niên, hắn ta vừa nói xong mọi người cũng liền không hỏi nữa.
Đại Bổng vò đầu nói:
Cương tử ca, mang bọn đệ cùng đi xem đi.
Bên ngoài hỗn loạn, ở trong thôn an ổn sống là hơn tất thảy, những chuyện khác sau này xem tình hình hẵng tính.
Viên Cương vứt lại một câu, quay đầu lại hỏi Ngưu Hữu Đạo:
Ngưu Hữu Đạo hất hất cằm về phía con ngựa của mình:
Viên Cương đi đến đưa tay tìm trong bọc, lấy ra một túi tiền, đưa tay lắc thử, tiếng leng keng vang lên. Hắn ta quay trở về mở túi tiền ra xem, tiền vàng, tiền bạc, tiền đồng một đống, vàng bạc đều được đúc thành dạng tiền đồng, tiền vàng chiếm đa số, màu vàng rực rỡ chói mắt.
Mấy tiểu tử này chưa bao giờ nhìn thấy nhiều tiền như vậy liền vây qua, đều muốn đưa tay sờ thử, mang đầy dáng vẻ thấy tiền sáng mắt.
Viên Cương kéo dây miệng túi tiền lại, cột chặt, quẳng cho Đại Bổng, nhắc nhở:
Nghe vậy, ba người Lam Như Đình lại nhìn nhau, ánh mắt nhìn Viên Cương càng lộ vẻ thú vị.
Ngưu Hữu Đạo cũng gật đầu nói:
Mấy tiểu tử liên tục gật đầu, Đại Bổng vỗ ngực nói:
Ngưu Hữu Đạo cười ha ha nói:
Viên Cương khua tay nói:
Lời của hắn ta vẫn khá có tác dụng, mấy tiểu tử nghe vậy liền rời đi, vừa đi mấy bước lại quay đầu lại vẫy tay:
Ngưu Hữu Đạo mỉm cười khoát tay, Viên Cương đứng thẳng tắp đưa mắt nhìn. Đợi đến khi không thấy người đâu nữa, Viên Cương quay người nói với Ngưu Hữu Đạo:
Lam Như Đình ngồi trên lưng ngựa cười nói:
Ngưu Hữu Đạo quay đầu vui vẻ nói:
Đừng nói cưỡi ngựa, máy bay, xe tăng hắn ta còn lái được mà.
Máy bay? Xe tăng?
Lam Như Đình, Thương Triêu Tông, Thương Thục Thanh trăm miệng một lời cùng nhau trợn tròn mắt, bộ dạng vô cùng mờ mịt. Ba người nhìn nhau, cho là mình nghe lầm, nhìn những người khác cũng có vẻ mông lung như mình mới biết không nghe lầm.
Thương Thục Thanh hỏi một tiếng.
Vẻ mặt Viên Cương lạnh lùng không phản ứng gì. Ngưu Hữu Đạo cũng ý thức được mình lỡ miệng, cười ha ha nói:
Đồ nông thôn ấy, các ngươi cũng chướng mắt, không nói nữa.
Chúng ta kiến thức quá hạn hẹp.
Thương Thục Thanh thở một tiếng đáng tiếc, thấy người ta không muốn hỏi thêm thì cũng không hỏi nhiều nữa.
Lam Như Đình hất cằm về phía cuối con đường núi: