Hắn ra hiệu Viên Cương nhìn, tay lật một cái, vận công đẩy ra lập tức thấy bụi mù do ngựa phi cuốn tới trước mặt như đang xoay tròn không tan trong lòng bàn tay hắn, sau khi tiện tay tản ra, hắn lại hỏi:
Viên Cương nói:
Những tình huống cùng loại thế này trước kia hắn ta đã được chứng kiến từ trên người Ngưu Hữu Đạo.
Ngưu Hữu Đạo gật đầu:
Viên Cương trầm mặc, cái này hắn ta thật sự chưa từng suy nghĩ kỹ, hắn ta chỉ biết là khí công nên lắc đầu, biểu thị không biết.
Ngưu Hữu Đạo giải thích:
Mặc dù Viên Cương bình tĩnh nhưng vẫn không kìm được hiếu kì hỏi:
Ngưu Hữu Đạo trả lời:
Trong mắt Viên Cương lóe lên tia kinh ngạc:
Ngưu Hữu Đạo gật đầu:
Không sai, sau khi ta so sánh suy nghĩ cẩn thận một hồi, thứ gọi là linh khí hẳn là vật chất ngầm. Có vài thứ gọi là mê tín trước kia, ma quỷ có lẽ ngươi không xa lạ, dường như tồn tại mà lại như không tồn tại. Có điều trong điển tịch của Thượng Thanh tông ta xác định ở đây thật sự có ma quỷ tồn tại. Ta nghĩ cái gọi là ma quỷ thực ra là do những vật chất ngầm mắt thường không nhìn ra được kia tạo thành. Sau khi con người chết đi, tư tưởng và tư duy có thể mượn vật chất ngầm làm môi giới để tạo thành cái gọi là quỷ hồn. Đạo lý đó thật sự giống như ta và ngươi chiếm hữu nhục thân bây giờ. Chúng ta chẳng khác gì quỷ hồn có điều có khác biệt ở môi giới vận hành tư tưởng mà thôi. Vũ trụ mênh mông, tính đa dạng cùng tồn tại, chuyện nhân loại không hiểu còn nhiều lắm. Những chuyện chưa tiếp xúc không có nghĩa là việc không tồn tại.
...
Viên Cương có chút cạn lời nhìn hắn.
Ngưu Hữu Đạo mỉm cười, vung tay ngăn ít bụi mù bay tới, tiếp tục nói:
Viên Cương gật đầu:
Ngưu Hữu Đạo mặt mày nghiền ngẫm nói:
Viên Cương trầm mặc không nói, không sai, hoàn toàn đã bị Đạo gia đoán chính xác. Lúc trước hắn ta vẫn không thể nghĩ thông chuyện gì xảy ra, giờ đã bị những lời nội dung sâu sắc, giải thích dễ hiểu của Đạo gia giúp cho hiểu rõ thêm một chút.
Ngưu Hữu Đạo vui tươi hớn hở:
Viên Cương lắc đầu:
Ngưu Hữu Đạo híp mắt:
Viên Cương vẫn lắc đầu:
Tốn nhiều thời gian ngồi một chỗ, sống lâu cũng có ý nghĩa gì? Sinh mệnh là phải vận động!
Hầu Tử, ta nói ngươi nghe...
Đạo gia, đừng khuyên, ta không giống ngài luôn si mê thứ này. Ta không hứng thú với mấy thứ huyễn hoặc khó hiểu. Thái độ của ta đối với cuộc sống hẳn là ngài hiểu.
Được, ta không nói nữa.
Ngưu Hữu Đạo thở dài, tiếp tục chỉ vào hắn ta nói:
Viên Cương ừm một tiếng, sau khi im lặng một lúc liền hỏi:
Ngưu Hữu Đạo ngắm nhìn trời đất xung quanh, cởi mở cười nói:
Nhập gia tùy tục, tặng thế giới này hai chữ!
Hai chữ?
Viên Cương không hiểu, nghi hoặc nói:
Hai chữ nào?
Xin chào!
Ngưu Hữu Đạo nhíu mày vứt ra câu đó sau đó quất mạnh roi, cưỡi ngựa phóng nhanh đi.
Viên Cương sửng sốt một chút, nhìn xung quanh, sau đó cũng quất roi thúc ngựa đuổi theo, một trước một sau nhanh chóng lao đi.
Núi Tiểu Nam, Quận Quảng Nghĩa..
Núi xanh xanh, rừng cây tĩnh mịch, lúc chạng vạng tối, ba kỵ binh xông vào phá vỡ sự yên tĩnh trong núi, thỉnh thoảng còn khiến cho chim bay thú chạy. Giữa bóng rừng ven đường có một tiểu đình để che mưa chắn gió, trong tiểu đình có dựng một tấm bia, chữ “Nam Sơn tự” khắc trên tấm bia đã bị thời gian mài mòn.
Tống Diễn Thanh, Hứa Dĩ Thiên, Trần Quy Thạc ghìm ngựa dừng lại, nhìn nhìn dòng chữ trên bia xác định không đi nhầm chỗ mới ngẩng đầu lên nhìn thềm đá quanh co trước mắt, trên núi rừng rậm rạp ẩn hiện một góc mái cong, hẳn là vị trí chùa miếu. Tống Diễn Thanh nghiêng đầu ra hiệu, gót chân Hứa Dĩ Thiên thúc vào bụng ngựa, phóng ngựa xông lên thềm đá, theo sau là Tống Diễn Thanh, Trần Quy Thạc đi theo cuối cùng.
Trên đỉnh núi là một tự viện cổ kính, không gian thanh u, phía trước có một tiểu tăng quét rác nhìn ba người nhảy xuống ngựa thì tiến tới thi lễ nói:
Tống Diễn Thanh mắt lạnh ngạo nghễ, không coi ai ra gì, đưa tay đẩy tiểu tăng ra, nhanh chân xông vào cửa. Hứa Dĩ Thiên, Trần Quy Thạc cũng trực tiếp dẫn ngựa vào cửa chính của tự viện. Tăng nhân vội vàng ném cái chổi chạy về thông báo. Rất nhanh, có hơn mười tăng nhân thanh niên trai tráng xông đến cầm gậy xếp thành một hàng ngăn ba người với đại viện, tăng bào của ai nấy đều giặt trắng tinh, trông khá giản dị.
Tống Diễn Thanh lấy một vốc tiền từ túi tiền bên hông ném ra, tiền rơi leng keng dưới chân các tăng nhân. Tất cả đều là tiền vàng, vàng óng ánh chứ không phải chỉ vài chinh tiền, cả đám tăng nhân hai mặt nhìn nhau.
Tiền hương hỏa! Chuẩn bị cho chúng ta sương phòng thật tốt, ngựa phải ăn loại cỏ khô thượng đẳng!
Hóa ra các thí chủ là khách hành hương!
Tăng quân quản sự dưới mái hiên chính điện ôi chao một tiếng, bước nhanh chân tới, phất tay ra hiệu đám côn tăng buông vũ khí xuống, tự mình chào hỏi Tống Diễn Thanh:
Đưa tay mời bọn hắn vào phòng khách.
Ba con ngựa tự có người dắt đi chăm sóc, những côn tăng kia bắt đầu nhặt tiền vàng trên mặt đất.