Dương Gian không định bỏ đi sau khi nhìn thấy đám người này. Hắn quyết định thử tiếp xúc với bọn chúng xem sao. Bởi vì, hắn không nên sợ phiền phức, phải để phiền phức sợ hắn mới đúng.
Dương Gian tỏ ra hưng phấn:
Nhìn bộ dạng hưng phấn của hắn, Ngô Phong không khỏi xem thường, loại gà mờ mới bước chân vào xã hội này đúng là dễ đối phó. Sau đó ông ta lấy ra một tấm hình.
Bên trong ảnh là một chiếc hộp làm bằng vàng, giống như cái hộp của Nghiêm Lực và hắn dùng để nhốt quỷ.
Cái hộp này vốn dĩ nằm ở trong tay Nghiêm Lực, khi hắn ta đi ra từ Siêu thị chắc đã đưa cho cậu rồi, công ty chúng tôi đang tìm mua thứ này, nếu như cậu có thể lấy ra, tôi sẽ mua lại với giá 1000 vạn.
Con người tôi rất công bằng, thẳng thắn trong làm ăn, nên không lừa cậu làm gì, cái hộp này được làm bằng vàng, có giá khoảng 240 vạn, tôi mua lại với giá 1000 vạn là cậu đã lời lớn rồi.
Cậu cảm thấy thế nào?
Dương Gian nói:
Ngô Phong lập tức hỏi:
Không còn, sao lại không còn nữa?
Tôi đã nộp rồi.
Dương Gian nói:
Nghe hắn nói như thế, Ngô Phong thiếu chút nữa bị hộc máu. Tên này ngây thơ đến thế hay sao, đó là thứ được thu mua với giá cao, các nước phải chen nhau tranh cướp, vậy mà cậu ta lại nộp không lên.
Ngô Phong trấn định lại, vừa nói vừa nhìn chăm chăm vào Dương Gian. Bấy giờ, Dương Gian lấy cái điện thoại vệ tinh ra và nói:
Đây là điện thoại di động vệ tinh của Cảnh sát?
Chỉ cần liếc qua là Ngô Phong đã nhận ra được nhưng sau đó ông ta lại có cảm giác đang đấm vào không khí. Ngô Phong không thể nào nghĩ đến, cái hộp đã bị Dương Gian nộp cho Cảnh sát Quốc tế?
Ngô Phong có chút tức giận.
Thiếu thốn tin tức, tình báo khiến cho Ngô Phong không biết gì về Dương Gian hết, chỉ biết hắn là một học sinh cấp 3, mới trở thành Ngự Quỷ Nhân mà thôi.
Mà Dương Gian lại lợi dụng điều này, giả vờ tỏ ra cái gì cũng không biết để moi tin tức từ ông ta.
Dương Gian nói:
Tôi biết mà, trong đó có một con quỷ, do tôi và Nghiêm Lực cùng bắt được nó, nó rất nguy hiểm. Ông không biết lần đó chết bao nhiêu người đâu, thứ nguy hiểm như thế này thì phải giao cho quốc gia xử lý, tôi không dám cất nó trong nhà đâu.
Đúng rồi các ông mua con quỷ kia làm gì? Cái đó thì làm được cái gì chứ?
Ngô Phong nói:
Vừa nói đến đó, ông ta đã ý thức được mình lỡ miệng nên dừng lại không nói nữa.
Dương Gian hỏi:
Thí nghiệm về cái gì vậy?
Đây là bí mật, nếu cậu không cầm cái hộp kia thì không có gì để nói nữa.
Ngô Phong lạnh lùng đứng lên rồi chuẩn bị bỏ đi. Cái hộp kia bị nộp mất rồi, Dương Gian cũng đã trở thành Cảnh sát Quốc tế, không còn có tác dụng gì với ông ta hết, tiếp tục nói chuyện cũng chỉ là lãng phí thời gian mà thôi.
Dương Gian kêu bọn hắn.
Dương Gian nói:
-...
Ngô Phong đột nhiên dừng bước, quay đầu lại nhìn hắn.
Dương Gian tỏ ra nghiêm túc gật gật đầu:
Là thật, con người tôi luôn nói chuyện chân thành, ngay thẳng.
Nếu như thế, tôi mua 1000 vạn, cậu có bán không?
Ngô Phong lại ngồi xuống, tiếp tục câu chuyện lúc trước:
Dương Gian nói:
Tôi muốn nhận tiền trước, sau đó mới đưa cho ông.
Được, nhưng tôi muốn xem hàng trước.
Ngô Phong nói, sau đó ra hiệu với đám người sau lưng, không có cái gì gọi là giao dịch hết, cũng không có 1000 vạn, ý định của bọn chúng là muốn trực tiếp cướp đoạt. Dù sao thì bọn chúng đã tham dự vào chuyện này rồi, cho nên nếu cướp được nó thì bọn chúng sẽ lời to hơn.
Dương Gian lắc đầu:
Một tên đứng bên cạnh tỏ ra hung dữ, nói:
Ngô Phong quay đầu ra hiệu một cái, sau đó nói:
Nếu có thể, ông ta không muốn ra tay với Ngự Quỷ Nhân. Ông ta còn chưa biết đặc điểm của con quỷ trong người Dương Gian là gì, có thể sẽ giống như Nghiêm Lực không có uy hiếp đối với người nhưng cũng có thể sẽ rất khó đối phó.
Hơn nữa khi đánh bạc thì sẽ có thua có thắng, cho nên nếu có thể bỏ ra chút tiền nhỏ để không cần đánh bạc mà vẫn có thể giải quyết mọi chuyện, đương nhiên là ông ta đồng ý.
Dương Gian lôi ra một cái điện thoại di động và nói.
Ngô Phong suy nghĩ một lúc, do dự nhìn Dương Gian.
Bộ dạng của Dương Gian bây giờ rất ngây thơ lại có chút hưng phấn, có lẽ là đang ảo tưởng, suy nghĩ xem nên sử dụng 1000 vạn này như thế nào.
Ngô Phong dùng điện thoại chuyển khoản.