Dương Gian nghĩ nghĩ một lúc:
Mẹ sắp sửa đi công tác về mà phòng trọ lúc trước lại không thể ở được. Hơn nữa hiện tại trong tay hắn có tiền, có thể cân nhắc chuyện mua một ngôi nhà khác.
Mặc dù hiện tại chuyện linh dị xảy ra không ngừng nhưng Dương Gian vẫn phải tiếp tục sống, không thể ngồi chờ chết được.
Trương Vĩ có chút hưng phấn:
Dương Gian nói:
Trương Vĩ nói:
Dương Gian vừa định đồng ý thì điện thoại của hắn chợt vang lên.
Trên điện thoại hiển thị một cái tin nhắn: Chúng ta đã bị người khác theo dõi, chú ý bảo vệ tốt cái hộp.
Sắc mặt Dương Gian lập tức ngưng trọng hẳn, sau đó nhắn tin lại: Đã xảy ra chuyện gì?
Dương Gian lại gửi một tin nhắn:
Nghiêm Lực trả lời:
Dương Gian suy nghĩ một lát, nói:
Có cần... Giúp không?
Tạm thời thì không cần nhưng tôi lo lắng có người đang nhắm vào cậu, nếu cậu giải quyết chuyện ở bên chỗ cậu một cách thuận lợi, tốt hơn nên đi giúp tôi một chút. Nếu tôi chết thì cuộc giao dịch này sẽ thất bại, tôi đã liên hệ được với người mua.
Đồng thời anh ta cũng gửi đến một ví trí tọa độ.
Dương Gian nhìn điện thoại di động, khẽ cau mày:
"Hình như mọi chuyện còn phức tạp hơn so với tưởng tượng."
Chỉ là một cuộc giao dịch bình thường lại hấp dẫn sự chú ý của một số người và một số thế lực, thậm chí đã đến mức độ truy sát rồi.
Trong lòng Dương Gian rất không thoải mái.
"Đây là đang phát điên hay sao, ngay cả Ngự Quỷ Nhân đều không để trong mắt, bọn chúng quá ngông cuồng."
Nhưng bất chợt hắn lại nghĩ đến việc đa số người đều điên cuồng chỉ vì hai thứ là quyền lợi và tiền bạc, chắc chắn những người đang nhắm vào cái hộp đều đến vì lợi ích
Chắc chắn là đến vì lợi ích.
"Giá của một con quỷ hẳn không chỉ dừng lại ở 100 triệu, bằng không sẽ không khiến cho người khác phải mạo hiểm để đối đầu với Ngự Quỷ Nhân. Nói dễ nghe một chút thì Ngự Quỷ Nhân là người khống chế ác quỷ, nhưng khó nghe hơn thì... Cũng là quỷ."
Trương Vĩ hỏi:
Dương Gian lắc đầu nói:
Nói xong hắn chuẩn bị đứng dậy rời đi nhưng ngay lúc này, bên ngoài đường đã xuất hiện 6 7 người đàn ông mặc âu phục, khí thế hung hăng đi vào quán cafe, sau đó đuổi người khác ra ngoài và đóng cửa lại.
Một loạt động tác, rất trôi chảy, rất quen thuộc, cuối cùng treo một tấm biển ngừng buôn bán trước cửa. Dương Gian chợt mở miệng, âm thanh hơi lớn:
Trương Vĩ, cậu chạy mau đi, những người này đang tìm cậu đó, trông bọn chúng rất giống với bọn bắt cóc tống tiền, chắc là thân phận phú nhị đại của cậu đã bị lộ rồi đó, lần này nguy hiểm đây.
Hử?
Trương Vĩ đơ người một lát, cậu ta chưa biết chuyện gì đang xảy ra, mà nghe được câu này của Dương Gian có chút là lạ? Chỉ một giây sau, mấy người kia lập tức xông đến. Trương Vĩ hoảng sợ có cẳng chạy.
Một người chi chỉ vào Trương Vĩ, hô to:
Thế nhưng một người đàn ông trung niên đã cản lại và nói:
Hình như là người cầm đầu của đám người này, nói xong ông ta cầm mấy tấm hình ném lên bàn, khung cảnh trong bức ảnh là ở trước cửa siêu thị.
Bên trong có hắn có Nghiêm Lực, Giang Diễm và đám người Lưu đội trưởng.
Dương Gian cất điện thoại di động ở trong tay, nhìn qua.
Người đàn ông trung niên ngồi xuống:
Dương Gian nhìn qua tờ danh thiếp, ngoại trừ tên và số điện thoại ra thì không có gì hết, giống như đang che giấu tin tức của bản thân.
Mặc dù trong lòng đã hiểu rõ mục đích của bọn chúng nhưng Dương Gian vẫn tỏ ra không biết gì hết. Ngô Phong nhìn xung quanh quán café, thấy đám đàn em đã bao vây xung quanh và đã đuổi ra ngoài những người không liên qua như phục vụ hay khách hàng, ông ta mới nói:
Dương Gian gật gật đầu:
Cái gì?
Lần này người bị sững sờ lại là Ngô Phong.
Lời nói của ông ta chỉ là để thăm dò Dương Gian mà thôi, xem thử mức độ hiểu biết của hắn đối với Ngự Quỷ Nhân ra sao, bản thân hắn có đủ thông minh và chín chắn hay không mà thôi, chứ thật ra ông ta không có ý định tuyển hắn làm nhân viên.
Dương Gian kinh thường:
Ngô Phong cười nói:
Đấy sẽ là một chuyện khá nở mày nở mặt, nếu ông ta có thể mời một Ngự Quỷ Nhân về làm việc cho ông ta. Chẳng lẽ tên Dương Gian này chưa thấy tiền hay sao? Mới có mấy chục vạn mà đã đồng ý?
Xem ra tên này chỉ là học sinh cấp 3, chả có tý kinh nghiệm xã hội nào hết.