“Tôi không phục, chơi lại bàn nữa"
Trong tiệm net có rất nhiều không chịu thua.
“Chơi bàn nữa thì chơi bàn nữa, không lẽ tôi còn sợ mấy cậu sao? Dù A Vĩ tôi đã tám mươi, nhưng muốn ngược mấy cậu thì vẫn dễ như trở bàn tay"
Trương Vĩ vô cùng khí phách, cực kỳ kiêu ngạo, làm người ta rất muốn nhào lên đánh cho ông một trận.
Nhưng mọi người vẫn cố nhịn xuống, tiếp tục chơi game. Tuy rằng mỗi một vấn đề gặp rất nhiều nguy hiểm, nhưng cuối cùng Trương Vĩ đều thành công dẫn theo Dương Gian chiến thắng, điều này làm ông cực kỳ thỏa mãn.
Mãi đến bốn tiếng đồng hồ sau:
“Đại ca, tôi trâu bò không? Chúng ta lại thắng rồi.
“Trâu bò"
Dương Gian không hề keo kiệt lời khen, Trương Vĩ lại càng vui vẻ, ngay lúc ông chuẩn bị tiếp tục chơi thêm bàn nữa, cơ thể lại đột nhiên cứng lại, sau đó toàn thân vô lực, ngã nhào xuống đất.
Hình như Dương Gian ngồi ở bên cạnh đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, vươn tay ra đỡ.
Vào giờ phút này, tất cả mọi người trong tiệm net đều dừng động tác, đồng loạt nhìn về phía Trương Vĩ. Những người này có sắc mặt tái nhợt, biểu tình chết lặng, toàn thân tỏa ra khí tức lạnh lẽo, không phải là người sống.
“Đại, đại ca, tôi, tôi không được rồi, hình như tôi sắp chết rồi.
Trương Vĩ có chút hoảng loạn nói.
“Tôi biết, cậu vẫn luôn cậy mạnh Ánh mắt Dương Gian vô cùng bình tĩnh nhìn ông.
“Thật ra hôm qua tôi cũng đã không xuống giường được rồi, nhưng không biết vì sao, hôm nay lại đột nhiên rất có tinh thần... Cho nên tôi muốn chơi game với cậu một lần cuối, nếu không tôi sợ sau này sẽ không còn có cơ hội nữa"
Trương Vĩ vươn bàn tay già nua túm chặt lấy cánh tay của Dương Gian, bàn tay khô gầy kia không khống chế được mà bắt đầu run rẩy.
“Tôi cũng đang đợi cậu mời tôi chơi game.
Dương Gian ôm lấy Trương Vĩ, sau đó gật đầu.
Hắn chỉ xóa bỏ mọi ốm đau trên người Trương Vĩ, làm ông tai thính mắt tinh, làm tay chân ông khỏe mạnh, nhưng lại không kéo dài sinh mệnh cho ông.
Trong khoảng thời gian này, Trương Vĩ nhìn thì có vẻ rất khỏe mạnh và tinh thần, nhưng thật ra từ lúc ở trong miếu cũng đã là dầu hết đèn tắt.
“Lúc nãy chơi rất vui, nhưng, nhưng, chúng ta đã không thể quay về quá khứ được nữa.
Trương Vĩ thở hổn hển, vẫn cứ nắm chặt lấy tay của Dương Gian.
“Đại ca, cậu đừng lo, tôi đã sắp xếp xong chuyện hậu sự rồi. Thật ra tôi cũng từng nghĩ đến lại quay trở về thời còn trẻ, tiếp tục sinh sống giống như trước đây"
“Nhưng không được, không còn ai hết, tất cả mọi người đều không còn... Tôi sống một mình cũng rất nhàm chán"
Trương Vĩ vừa nói vừa rơi nước mắt:
“Thật ra sáu mươi năm này tôi sống chẳng tốt chút nào, sau khi cậu đi rồi, ai cũng đến ăn hiếp tôi. Tôi cũng rất muốn kinh doanh phát triển công ty, nhưng tôi lại không đối phó được nhưng người đó. Họ coi tôi là kẻ coi tiền như rác, không có ai thật sự muốn giúp tôi... Tuy rằng tôi không giỏi, nhưng tôi lại không ngu, tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể bán công ty đi, bán hết mọi thứ, sau đó lấy tiền đó mua vàng để dành, đây là phương pháp ngu ngốc nhất, nhưng cũng là cách có tác dụng nhất.
“Xin, xin lỗi, đại ca, tôi không thể bảo vệ tốt những thứ này giúp cậu.
Dương Gian nói:
“Không sao, có tôi ở đây, mọi thứ đều có thể lấy về"
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, chỉ tiếc tôi không thấy được... Xin lỗi” Dương Gian nhìn Trương Vĩ nói càng lúc càng nhỏ, cánh tay đang túm chặt lấy tay Dương Gian cũng không khống chế được chậm rãi buông lỏng ra, cuối cùng mang theo một chút áy náy và tiếc nuối hoàn toàn nhắm mắt lại.
Sau khi sinh mệnh của ông chấm dứt, toàn bộ ánh đèn trong tiệm net lập tức tối xuống, những người ngồi trên vị trí khác cũng lần lượt biến mất, mặt đất sạch bóng cũng khôi phục lại như trước kia, phủ đầu bụi đất, quầy bar chất đầy thức ăn vặt cũng trở nên rỗng tuếch, bên trê dính đầy mạng nhện. Màn hình máy tính cũ kĩ kia cũng tắt ngóm, dường như từ đầu đến cuối chưa từng sáng lên.
Mọi thứ đều là hư ảo, tất cả đều là bọt nước, chỉ có thi thể dần dần trở nên lạnh như băng của Trương Vĩ mới là chân thật.
Dương Gian ôm thi thể gầy yếu của Trương Vĩ, không nói một lời, rơi vào yên lặng.
Lễ tang của Trương Vĩ được cử hành vào ngày thứ ba.
Có rất nhiều người đến tham dự lễ tang, chỉ có điều phần lớn đều là những ông bà cụ lớn tuổi, Dương Gian đứng ở trong đám người, có vẻ cực kỳ lạc loài.
Con trai của Trương Vĩ, Trương Văn Văn khóc vô cùng đau lòng, có không ít người đến an ủi, nhưng đa số đều là người trẻ tuổi.
“Không ngờ A Vĩ cũng đi rồi, ông ta luôn rất khỏe mạnh, còn tưởng là sẽ sống lâu lắm chứ? Lúc trước còn thấy ông ta chống gậy đi dạo khắp khu chung cư mà “Haizz, trong khu chung cư này không có A Vĩ, sau này sẽ không còn nhộn nhịp nữa"
“Khu chung cư cũng bị phá rồi, không biết sau này mấy ông bà già chúng ta có còn được gặp lại nhau không nữa"
1023 chữ