Giang Diễm nói:
“Không, tôi không cần, chắc chắn trong sáu mươi năm đó, tôi chẳng hạnh phúc gì, cậu cũng đừng kể cho tôi nghe chuyện quá khứ, hiện tại tôi muốn bắt đầu cuộc sống mới"
“Tùy cô"
Dương Gian nói.
“Đại ca, có ở đó không?"
Giờ phút này, bên ngoài vang lên giọng của Trương Vĩ, tuy rằng ông vẫn mang theo vẻ ngoài của một ông cụ, nhưng lại tràn đầy sức sống, giống như một thanh niên trẻ khỏe vậy.
“Tôi ở đây"
Dương Gian mở cửa, đi ra ngoài, Trương Vĩ nói:
“Đi dạo với tôi một chút không?"
Dương Gian gật đầu:
“Được thôi"
Trương Vĩ thấy Giang Diễm ở trong nhà đã không còn vẻ ngoài già nua mà đã biến trở về lúc còn trẻ xinh đẹp, ông cảm thán nói:
“Có đôi lúc tôi thật sự rất hâm mộ Lưu Tiểu Vũ và Giang Diễm, có quyết tâm đủ lớn để từ bỏ tất cả mọi chuyện trong quá khứ, không giống như tôi, tôi không thể buông bỏ được?
Ông đã lập gia đình, có ràng buộc, không thể nào thật sự quay trở về như trước kia được.
“Tôi chỉ tôn trọng sự lựa chọn của mỗi người mà thôi Dương Gian nói. Trương Vĩ cười:
“Tôi dẫn cậu đi xem mấy món quà tôi chuẩn bị cho cậu trong suốt sáu mươi năm qua"
Nói xong, ông dẫn Dương Gian đi đến căn phòng an toàn số hai ở trong nhà.
“Tôi không có đầu óc kinh doanh, sau khi ba tôi về hưu rồi, tôi cũng không dám phá của bậy bạ nữa. Vì thế tôi đổi hết toàn bộ của cải trong gia đình thành vàng, cất giữ lại. Dù sao sau này cậu quay về bắt lệ quỷ này nọ cũng cần dùng đến. Cậu cứ yên tâm, số tiền ở nơi này, tôi chưa từng đụng vào dù chỉ một đồng.
Trương Vĩ vuốt mấy thỏi vàng lạnh như băng, không khỏi cảm khái:
“Đại ca, cậu cũng biết mà, lúc trước khi còn đi học, điều kiện gia đình cậu không tốt lắm, cho nên chỉ cần là những lúc cần tiêu tiền đều là do tôi bao cậu. Tôi đã mời cậu cả đời rồi, hi vọng lần này cũng không ngoại lệ, sau này cậu bắt lệ quỷ, tôi trả tiền. Cả đời A Vĩ tôi không có bản lĩnh gì khác, chuyện khiến tôi kiêu ngạo nhất chính là gặp được cậu, sau này tôi không còn nữa, cậu nhất định phải sống cho thật vui vẻ.
Dương Gian không nói gì nữa, chỉ ở bên cạnh nghe.
“Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa, tự nhiên muốn chơi game quá, đại ca, đi chơi vài ván với tôi được không?"
Lúc này Trương Vĩ đột nhiên đổi đề tài, mở miệng nói.
“Được thôi"
Dương Gian gật đầu.
Hai người rời khỏi phòng an toàn, Trương Vĩ dẫn theo Dương Gian đi đến một cửa hàng ở gần khu chung cư.
Ông lấy chìa khóa ra, mở rộng cổng chính của cửa hàng đã đóng cửa từ lâu này ra, bên trong toàn là bụi bầm, sau khi mở ra mới phát hiện, đây là một tiệm net cực kỳ cũ xưa.
“Khụ khụ, tiệm net này lúc trước là do tôi mở, lúc đó nhộn nhịp lắm, tôi mà mấy thằng đàn em suốt ngày chạy đến chỗ này chơi, sau đó già rồi, chơi không nổi nữa, tiệm net này cũng đóng cửa, nhưng trước đó thỉnh thoảng tôi cũng sẽ đến đây chơi, mười năm trước tôi còn từng update lại dàn máy, chắc bây giờ vẫn chưa hư, còn có thể khởi động được"
Trương Vĩ mở nguồn điện, muốn làm cho tiệm net này lại hoạt động lần nữa.
Chỉ là khu chung cư Quan Giang bị phá bỏ và xây dựng lại, khu vực này đã bị ngắt điện ngắt internet từ lâu.
Trương Vĩ thử vài lần, có chút sốt ruột:
“Chết tiệt, sao lại không mở được vậy? Nửa năm trước tôi còn từng đến kiểm tra mà"
“Để tôi"
Dương Gian đột nhiên mở quỷ nhãn ra.
Ngay sau đó.
Ánh đèn trên đỉnh đầu chớp tắt liên hồi, sau đó mọi thứ đều sáng lên, bụi bặm phủ kín dưới mặt đất biến mất tăm, xung quanh vô cùng sạch sẽ, dàn máy tính cũ kĩ sáng màn hình, lại khởi động lên, hơn nữa không biết từ lúc nào, những hàng ghế trống ở xung quanh đã ngồi kín người.
Thậm chí đến cả quầy bar cũng bày đầy đủ loại đồ ăn vặt. Dường như mọi thứ đều lập tức trở về quá khứ. Hai mắt Trương Vĩ sáng lên, vội vàng chỉ vào phía trước nói:
“Đại ca, mau ngồi ở đây, ở đây còn hai ghế trống"
Hai người giống như thời còn đi học, nhanh chóng ngồi xuống, sau đó mở máy tính ra, game trong mấy vẫn là mấy tựa game kinh điển kia.
“Tôi mở phòng mới, chơi đôi, có ai chơi chung không? Ai giành được hạng nhất, A Vĩ tôi thưởng cho một nghìn Trương Vĩ lớn tiếng nói to với cả tiệm net, vẫn cứ kiêu ngạo như trước.
“Có tôi"
“Tôi nữa"
Trong khoảng thời gian ngắn, tiệm net liên tục vang lên đủ loại âm thanh, náo nhiệt lại ồn ào.
“Ha ha, đại ca, tôi dẫn cậu đi xử lý mấy thằng cùi bắp kia"
Trương Vĩ cười nói, nhanh chóng vào game.
Tuy rằng Trương Vĩ đã rất già cả, nhưng tay chân, năng lực phản ứng đều cực kỳ nhanh nhạy, thao tác của ông không hề thua kém gì quá khứ.
“ Đệt, ghê vậy sao? Vậy mà cũng chết được.
“Cậu hack à, tôi không tin đợt này còn không đánh qua được"
“Một đánh sáu, chết sạch sẽ, mấy cậu có biết chơi game không đó.
Trong tiệm net vang lên đủ loại âm thanh, Trương Vĩ càng thêm hưng phấn. Ông chém giết khắp nơi, cực kỳ mạnh mẽ, tuy rằng đồng đội đại ca là một tên rác rưởi, chết bảy lần liên tiếp, nhưng dựa vào thao tác của ông, không chỉ có thể giết chết toàn bộ kẻ địch mà còn thành công bảo vệ đại ca. Cuối cùng, dưới sự bao vây tấn công của ba đội, ông thành công giành được đệ nhất.
“Thắng rồi"
Trương Vĩ cười ha ha.
1032 chữ