Những lời này Bảo Nhạc nói 1 cách đường đường chính chính , cũng giải thích nguyên nhân mình lúc trước vì sao cự tuyệt, mà làm người ra có một loại cảm giác quang minh lỗi lạc, nhất là những lời hắn nói quả thực có lý, dù sao không ai biết phong ấn có phải hay không. nên tất nhiên nếu những người băn khoăn một khi không giải khai cũng cũng chẳng làm sao , sẽ bị người sau đó nhằm vào. Nếu là người khác, đoán chừng cũng sẽ có những ý nghĩ này giống Bảo Nhạc.
Trên thực tế đúng là như thế, những người lấy được huyễn tinh nơi đây, cũng có chỗ chần chờ nhưng đúng là vẫn còn câu nói , bọn họ không dám cầm loại này cơ duyên tạo hóa này đi đánh bạc.
Thực tế chỉ 500 vạn hồng tinh, mặc dù số lượng không nhỏ, nhưng trên cơ bản mỗi người cũng có thể cầm ra được, dùng chút tiền ấy đi đánh bạc tạo hóa vận mệnh, theo ý kiến bọn họ là không nên.
Mà Bảo Nhạc tính toán đúng điểm này, sở dĩ lần này dùng ngôn từ che đậy một chút, là vì hắn hấp thụ từng những giáo huấn, đã muốn kiếm tiền nhưng lại muôn kiếm cả nhân tình.
Bây giờ đến xem, hiệu quả cũng không tệ lắm.
nội tâm Bảo Nhạc rất thoả mãn, nhưng vẻ mặt không khiến lộ một chút nào, cũng không khiến ý tới bốn phía người khác có huyễn tinh chần chờ, mà khoanh chân ngồi, phất tay đưa đám huyễn tinh thạch tới, khiến chúng trôi nổi trước mặt mình, sau đó con mắt nhắm lại hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, thậm chí vì còn khiến cho chân thật hắn còn rung chuyển một ít lực lượng bản nguyên, khiến hào quang chung quanh hắn biến ảo, thoạt nhìn khí thế không tầm thường.
Dùng loại Phương pháp này, Bảo Nhạc bắt đầu dựa theo thủ đoạn người giấy truyền thụ cởi bỏ phong ấn, nhưng phong ấn trên huyễn tinh thạch này từng lớp giải khai.
Hắn không lo lắng rằng mình sẽ bị quấy rầy trong quá trình phá giải, một mặt, hắn cảnh giác, mặt khác, nếu người khác muốn làm điều đó, như nữ tử đeo mặt nạ và tu sĩ nho nhã, huyễn tinh thạch của bọn họ đang ở chỗ bảo nhạc, họ sẽ không cho phép điều đó xảy ra
Dù sao Bảo Nhạc đã giúp bọn họ phá giải nó.
Bảo Nhạc biết điều này, và họ biết điều đó, mọi người xung quanh hắn còn hiểu điều đó hơn, vì cũng họ chỉ có thể nhìn khí thế Bảo Nhạc ngày càng mạnh mẽ, những huyễn tinh trước mặt hắn bằng mắt thường có thể thấy được Giống như bị xốc lên khăn che mặt, hào quang dần dần mãnh liệt, đến cuối cùng như bảo thạch dưới ánh mặt trời, tản mát ra ánh sáng chói mắt, đồng thời lực lượng truyền tống của nơi này đã không bị cản trở, cũng cộng minh triệt khiến.
Mặc dù không có tiếng nổ lớn thật sự nào truyền ra nhưng dù là người không có kiến thức đi chăng nữa thì lúc này cũng hết sức xác định, . . . Đây mới là bộ dáng vốn có của huyễn tinh thạch.
Đồng thời cũng phù hợp với miêu tả trong trí nhớ điển tịch người gia tộc và tông môn của mọi, nên ai còn chần chừ không yêu cầu Vương Bảo phá giải lần đầu, trong mắt lộ ra hào quang, Lập Lâm Tử cũng như thế, hắn là đạt được huyễn tinh, nhưng bởi vì với Bảo Nhạc có mâu thuẫn nên lúc này càng thêm khẩn trương.
Toàn bộ quá trình phá giải không cần kéo dài quá lâu, nhưng khiến có hiệu quả, Bảo Nhạc vẫn trì hoãn nó cho đến khi những người không yêu cầu phá giải lần đầu cảm thấy lo lắng, khoảng cách trận thí luyện này chấm dứt chỉ còn lại có một nén nhang. con mắt Bảo Nhạc mạnh mẽ mở ra, tay phải vung lên, lập tức bốn phía những huyễn tinh thạch, dường như bị lau đi một tầng bụi bậm cuối cùng, trong chốc lát hào quang sáng lên nhiều so với trước đây.
"Có lẽ cũng thế thôi, ta không bảo đảm được bao lâu nhưng ta đã hết lực rồi."
sắc mặt Bảo Nhạc có chút tái nhợt, nhẹ giọng nói , lập tức những huyễn tinh phóng về phía chủ nhân của mình, bị bọn họ tiếp được.
Không đợi bọn họ lên tiếng, Thiên Kiêu kia chưa được mở khóa đã không chút do dự, lập tức ném ra huyễn tinh thạch trong tay cùng thẻ hồng tinh tương ứng, Lập Lâm Tử cũng ở trong số đó, về phần thân ảnh thì vô ý tàng hình đối với người khác sợ bị Bảo Nhạc nhìn thấy!
y không muốn như vậ, thật sự là song phương có đối lập, căn bản là không cần nói truyện, chỉ cần có con mắt là có thể nhìn ra sự khác biệt. Nhất là thời gian sắp kết thúc, y làm sao có thể không vội, Bảo nhạc cũng không có thu ngay, mà là hít sâu một hơi nhìn những người này.
"Các ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?"
"Cám ơn đạo hữu, cứ việc ra tay, như cuối cùng không cần phá giải cũng có thể truyền tống thì đó cũng là hành vi chúng ta tự nguyện, sẽ không giận lây sang ngươi!"
"Đúng cũng, cám ơn đạo hữu yên tâm là được!"
Đối diện với mấy người này, thần sắc Bảo Nhạc lộ ra ít chần chờ, mấy hơi thở sau hắn lắc đầu thở dài một tiếng.
"Mà thôi, các ngươi đã không như thế thì Tạ mỗ chỉ có thể tương trợ!"
Nói xong, Bảo Nhạc mang theo cảm thông đang muốn bắt đầu phá giải, nhưng đột nhiên cảm giác được số lượng có chút không đúng, tính cả lúc trước hắn phát hiện huyễn tinh thiếu đi một viên.
Thiếu tự nhiên không là bản thân hắn, mà trong đám người có một người, rõ ràng không yêu cầu Bảo Nhạc đi phá giải.
Bảo Nhạc từng thấy qua người không yêu cầu phá giải , đúng là những người ngày đó ở cửa hội quán, Lập Lâm Tử, linh đang nữ tử và tên tóc dựng thẳng phát sáng kia.
Tóc phát sáng lúc này đứng trong đám người, ôm cánh tay, trong mắt lộ ra vẻ xoắn xuýt, phát hiện ánh mắt quét tới Bảo Nhạc, gã trừng mắt, hừ một tiếng.
"Không cần nhìn rồi, ta không phá giải!"
"đúng là 1 thanh niên cứng. . ." Bảo Nhạc thần sắc cổ quái, đối phương làm như cũng khiến hắn có chút khó làm, dù sao nếu như ai cũng phá giải thì như cũng sẽ không xuất hiện khác biệt, loại chuyện không giải quyết được sẽ không hiển thị trong mắt mọi người.
kết cục tốt nhất đương nhiên là tất cả phá giải, dù sao lúc trước hắn cũng nói nhiều lần, nhưng biết rõ tư thái là tư thái, thực tế là thực tế. một khi phát hiện không giải khai cũng có thể truyền tống thì mặc dù có người sẽ không khiến ý, nhưng nhất định vẫn có người xuất hiện ý nghĩ không vui và nhắm mục tiêu vào hắn.
Bảo nhạc mặc dù không quan tâm đến vấn đề này, nhưng nếu có thể tránh được thì tốt rồi, vì cũng hắn mỉm cười, không những không bày tỏ suy nghĩ mà còn lộ ra vài phần cảm kích.
"Người đạo hữu này, đến đây đều là duyên phận, mà thôi, những người khác giải rồi, không cần phải chỉ kém một người, như cũng đi, như kết giao bằng hữu, ta sẽ không ràng buộc giúp ngươi miễn phí." Bảo Nhạc cười nói, nâng tay phải lên hướng về phía tên tóc phát sáng duỗi ra
tóc phát sáng nghe cũng thì sững sờ, cẩn thận nhìn một chút Bảo Nhạc, cũng nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ mình lúc trước quá vọng động rồi. Lập Lâm Tử cũng cũng. Mặc dù có kẻ nói đầu mình mất linh quang, nhưng y cảm thấy, không phải mình mất linh quang, mà là mình tâm cao khí ngạo, cảm thấy ai cho mình mặt mũi thì người đó đáng khiến kết giao. như cũng tưởng tượng, y nhìn về phía Bảo Nhạc ánh mắt đã có vẻ khác trước
"Ngươi gọi Tạ Đại Lục đúng không, ta nhớ rồi." Ngữ khí mặc dù gấp gáp nhưng hắn cơ bản vốn cũng, lúc này vung tay phải lên, ném huyễn tinh thạch tới
"Thằng này có chút thẳng . . ." Bảo Nhạc chớp mắt, mơ hồ nhìn ra tính cách tên tóc phát sáng. cũng không ở ý gì mà cười cười, bấm niệm pháp quyết đã bắt đầu phá giải.
Cứ như cũng, a trong khi mọi người bốn phíchờ đợi, một nén nhang trôi qua, trước khi truyền tống chấn động thiên địa, Bảo Nhạc rốt cục hoàn thành phá giải. huyễn tinh bốn phía sáng chói bay về phía chủ nhân của mình. theo Bảo Nhạc đứng dậy, thiên địa lập tức nổ vang mãnh liệt.
Trên bầu trời gió nổi mây phun, đại địa càng truyền đến từng trận trận chấn động, lực lượng truyền tống. . . Ầm ầm mở ra!
nháy mắt Khi truyền tống mở ra. . . 1 sự việc bất ngờ xảy ra, , Trong số những người không lấy được huyễn tinh thạch, có bảy người …trong tích bạo phát tu vi và tốc độ, lúc này vượt qua bọn họ, dùng khí thế sét đánh phóng thẳng tới bảy trong số ba mươi người đã lấy được huyễn tinh thạch!
thậm chí trong bảy người có một người, mục tiêu đúng là Bảo Nhạc, đồng thời linh đang nữ tử cũng ở đây ra tay, phối hợp với đối phương, hướng về phía Bảo Nhạc phóng tới trấn áp.
Về phần sáu người còn lại, mục tiêu khác nhau, nhưng không có ngoại lệ, đều là tới gần cực hạn ,trong khoảng thời gian ngắn tiếng nổ truyền ra quanh quẩn ngập trời, theo tiếng mọi người giao thủ chấn động cuồng bạo cũng tản ra, hướng về bốn phía như cuồng phong loạn vũ.