" Thiên Uy Thần Long Đại Đế bản nguyên cái con mẹ ngươi. . ." Tiểu bàn tử da mặt co rúm, chửi ầm lên, y cảm giác mình nếu tin cũng thì là một kẻ đần rồi.
"Rõ ràng là muốn tiền! ! ! thằng khốn nạn này toàn tiền là tiền ở trong mắt rồi! !"
Tiểu bàn tử nghiến răng nghiến lợi, nhưng hết lần này tới lần khác những lời này hắn chỉ có thể nói trong lòng, lo lắng mình một khi nói ra miệng, chọc giận đối phương chút nữa tới thời điểm báo giá lại nhắm vào mình cũng thì được không bù đủ mất.
Không chỉ có tiểu bàn tử như thế, những người khác cũng thần sắc cổ quái, nếu là người khác nói ra thì có lẽ mọi người còn sẽ tin tưởng ba phần, nhưng lời này từ trong miệng Tạ Đại Lục nói ra thì sự tin tưởng là con số âm. . .
Thật sự là thằng này ở cửa đệ nhất đã bán danh ngạch rồi, lại còn ở trên thuyền bán trái cây, nên lúc này hắn nếu không phải bán giải khai phong ấn thì ngược lại sẽ khiến người ta cảm thấy không đúng.
lúc mọi người chỗ này thần sắc cổ quái thì Bảo Nhạc sầu mi khổ kiểm thở dài.
"Chư vị, gia tộc ta truyền thừa thuật pháp, thật sự không thể cho các ngươi, điểm này mọi người có lẽ có thể hiểu được. . . Mà dựa theo ý định của ta là giúp đỡ bọn ngươi mở ra phong ấn, nhưng các ngươi cũng nhìn thấy, đồ chơi này cần nhiều lần mới có thể mà bản nguyên của ta cũng không thể hao phí quá nhiều, nên. . . Thỉnh chư vị đạo hữu thông cảm." Bảo Nhạc một bộ thật sự không biện pháp bộ dạng, sau khi nói xong hắn quay người nhoáng một, bày ra phải rời đi tư thái.
Chỉ là trong mắt tất cả mọi người, đây rõ ràng là hy vọng duy nên làm sao có thể khiến hắn đi như thế này? Những người khác không có huyễn tinh thạch thì không sao, nhưng tiểu bàn tử cùng cô gái đeo mặt nạ, còn có hai người khác, tự nhiên sẽ không đồng ý. nhất là hai người bọn họ đã từng bị Bảo Nhạc vặt lông. lúc này liền từ hai hướng đi thẳng tới Bảo nhạc.
"Đạo hữu dừng bước!"
Ngôn từ trên tuy có khắc chế không ác ngữ, nhưng tu vi trên người của hai người chấn động mạnh, thể hiện quyết tâm của bọn họ. thật sự là thời gian cấp bách, huyễn tinh thạch của bọn họ nếu không cởi bỏ phong ấn, sẽ khiến bọn họ hối tiếc không kịp. mà giờ khắc này khí thế sắc bén hiển nhiên có ý định trấn áp.
"hả?" Bảo Nhạc nheo mắt lại, Đế khải trên người nháy mắt bộc phát, nâng tay phải lên thần binh biến ảo, về phía trước hung hăng chém ra, một cỗ phong bạo nổ vang ở trước mặt hắn, hướng về phía bốn phía khuếch tán ra, bức lui thân thể hai người kia sau đó hắn nhoáng 1 cái rút lui trăm trượng, hàn quang trong mắt lóe lên.
"Nhị vị có ý gì!"
"Cám ơn đạo hữu, có điều kiện gì ngươi cứ việc nói, nhưng có một điều. . . Bất kể như thế nào, ngươi bây giờ hoặc là giúp ta cởi bỏ phong ấn, hoặc là đừng trách ta chờ không được mà xuất thủ!"
"Ngươi bức ta?" Bảo Nhạc nghe cũng thì biến sắc, tính toàn nhìn về phía phía xa lại phát hiện có không ít người sắp tới gần, vì cũng nổi giận gầm lên một tiếng.
"Mười vạn hồng tinh giúp ta cởi bỏ phong ấn!" khi Bảo Nhạc gầm lên, tiểu bàn tử một bên nhanh chóng hô to một tiếng.
"Không khả năng, bản nguyên của ta nhiều như cũng, cởi bỏ cái của ta cũng đã rất miễn cưỡng, ta. . ." không đợi Bảo Nhạc nói xong, hai người thiên kiêu khắc hắn không quen, nhìn thời gian nhanh chóng đã đến, không kiên nhẫn, lập tức bộc phát tu vi, lại phóng tới Bảo Nhạc.
Mà ngay cả tiểu bàn tử cũng nheo mắt lại, nhanh chóng tới gần, duy chỉ có nữ tử đeo mặt nạ trầm mặc, đứng 1 nguyên chỗ, nhìn về phía Bảo Nhạc suy tư.
Bảo nhạc lúc này mới chú ý tới, cũng không dây dưa với bọn họ, lại lùi về phía sau, lúc này nhóm tu sĩ thứ hai cũng đã tới, người đứng đầu chính là linh đang nữ tử của Thánh địa Cửu Phượng phái. nàng mới vừa xuất hiện thì đã nâng tay phải lên ra một chỉ, lập tức trước mặt bất ngờ xuất hiện mấy ngàn phù văn, từng phù văn cũng như và một lục lạc chuông, hình thành lực lượng trấn áp, hướng về phía Bảo Nhạc phóng tới.
Hơn nữa những người khác có huyễn tinh thạch đợt thứ hai cũng như cũng, đây không phải bởi vì bọn họ lỗ mãng mà thật sự là cách kết thúc lúc này chỉ còn lại có gần nửa canh giờ.
Trước sự uy hiếp, bức bách. Tạ Đại Lục xuất ra thuật pháp cởi bỏ phong ấn, phù hợp lợi ích tất cả mọi người, thậm chí nhóm thứ ba tu sĩ phía xa cũng sắp tới gần.
Trong số đó, Bảo Nhạc thấy được tu sĩ nho nhã Tả Đạo, còn chỗ xa hơn, một đạo kiếm khí lăng lệ ác liệt đến cực điểm, đã nhanh chóng tới gần.
Ngoài ra, xung quanh còn có rất nhiều người đang quan sát, bọn họ trong mắt chớp động đang tìm cơ hội. tất cả điều này, khiến Vương trong mắt Bảo Nhạc lộ ra bi phẫn, lửa giận thiêu đốt, vừa rút lui vừa hét lớn một tiếng.
"Khinh người quá đáng! ! Tạ mỗ hoàn toàn xác thực không phải là đối thủ của các ngươi, nhưng Tạ mỗ nắm chắc bỏ chạy nửa canh giờ, nhịn đến khi thí luyện chấm dứt! Huống hồ các ngươi quá phận đến cực điểm, Tạ mỗ lúc trước dựa vào bán danh ngạch khiến kiếm tiền thì vừa vào đến nơi đã bị các ngươi khởi xướng vây công, bây giờ lại muốn đoạt công pháp ta, cưỡng ép khiến ta cởi bỏ phong ấn cho các ngươi, ta bán thì chẳng nhẽ không được à. . . OK! !"
"Không phải khiến ta ra điều kiện sao, 500 vạn hồng tinh một lần, các ngươi ,ai cởi bỏ!" Bảo Nhạc bi phẫn gào rú, lúc truyền ra thân thể lại rút lui.
Nhưng ngay sau khi lời nói của hắn truyền ra, nữ tử đeo mặt nạ đột nhiên nói.
"Ta mua!"
Nói xong, nàng dùng tốc độ nhanh nhất, ném ra một thẻ hồng tinh, đồng thời còn có huyễn tinh thạch, Giống như không lo lắng người khác đi đoạt, mà sự thật cũng hoàn toàn xác như cũng, lúc này bốn phía mọi người trong thời gian gấp gáp, cũng không có tâm tình đi sinh thêm sự cố, vì cũng thẻ hồng tinh và huyễn tinh rơi vào trong tay Bảo Nhạc
Nhìn thấy đối phương vui vẻ như cũng, Bảo nhạc cũng chớp chớp mắt, sau khi nhận lấy, trong mắt hiện lên suy nghĩ, nhanh chóng phán đoán xem mình làm có đúng hay không, có thể thu được nhiều lợi ích nhất.
"Ta cũng mua!" lúc Bảo Nhạc cân nhắc, linh đang nữ tử Cửu Phượng phái, lúc này cũng cắn răng, nhanh chóng nói ra đồng thời thẻ hồng tinh và huyễn tinh thạch ném ra.
"Ta cũng mua! !" Tiểu bàn tử hét lớn một tiếng, mạnh mẽ ném ra, đồng thời sau lưng Bảo Nhạc, cũng truyền đến một âm thanh sâu kín.
"Tiểu ca ca, ta cũng mua." , phía sau hắn duỗi một bàn tay nhỏ bé lấy thẻ hồng tinh và huyễn tinh thạch ra, đúng là tiểu cô nương dùng minh pháp.
Bảo nhạc ánh mắt co rụt lại một chút khi nàng đột nhiên xuất hiện ở phía sau hắn, hắn nhận thức được chính mình thật sự bị đối phương xuất thủ thì dù hắn vẫn có thời gian đánh trả, nhưng cảm giác loại này bị áp sát này vẫn khiến hắn vô cùng cảnh giác. vì cũng nghiêng đầu nhìn lại lúc, hắn thấy được tiểu nữ hài đi ra từ phia sau mỉm cười đối với mình.
Trong nụ cười đó, dường như thoang thoảng có chút bí ẩn nào đó, thậm chí sau khi cười xong, nàng còn chớp mắt nhìn Bảo nhạc.
Không đợi Bảo Nhạc nói, hai người nhóm sớm nhất đầu tiên xuất hiện, cũng cắn răng xuất ra thẻ hồng tinh, không phải bọn họ là kẻ ngốc lắm tiền mà thật sự là trong nhận thức của những thiên kiêu này nếu tiền có thể giải quyết sự việc thì cũng không thành vấn đề.
Nhất là bây giờ thời gian đang tới gần, mặc dù cũng có khả năng tất cả điều này chỉ là mánh khóe mà thôi ,khả năng không giải khai cũng không sap, nhưng bọn họ cuối cùng là. . . Không muốn đánh bạc!
Đồng thời những người khác lúc này cũng tới gần ,Tả Đạo đệ nhất tu sĩ nho nhã, mắt thấy tất cả điều này thì than nhẹ một tiếng, mặc dù không nói nhưng vẫn xuất huyễn tinh và thẻ hồng tinh tống đưa về hướng Bảo Nhạc.
Thấy cũng, Bảo Nhạc bỗng nhiên có chút thay đổi cách nghĩ.
"Tiền của ngươi ta không muốn, từ đầu đến cuối ngươi không ra tay đối với ta, nên ta sẽ miễn phí giúp ngươi cởi bỏ!" Bảo Nhạc nghĩ nghĩ, lưu lại huyễn tinh thạch còn thẻ hồng tinh lại ném trở về, đồng thời quay đầu cũng nói như thế đối với người nữ tử đeo mặt nạ,.
"Ngươi cũng không cần tiền, ta cũng miễn đi!"
"Còn ngươi nữa, ta cũng miễn, hai ta trước kia bị đuổi giết, cũng như đồng bệnh tương liên, người Tạ gia ta làm việc rất có nguyên tắc!" Bảo Nhạc nói xong, nhìn về phía người thanh niên mặc áo đen đã đến.
Thanh niên mặc áo đen sững sờ, nhìn Bảo Nhạc thật sâu, ôm quyền cúi đầu , đưa huyễn tinh tiễn tới.
Nữ tử đeo mặt nạ cũng nhìn Bảo Nhạc , mặc dù không nói gì, nhưng ánh mắt lại nhu hòa 1 chút. còn Tả Đạo đệ nhất tu sĩ nho nhã, y nhình như có chút ít ngoài ý muốn, hướng về phía Bảo Nhạc mỉm cười, duy chỉ có linh đang nữ tử thì nghiến răng nghiến lợi.
"Ngoài ra, tất cả mọi người, phàm là ai muốn muốn gỡ bỏ phong ấn, chìa ra 500 vạn!"
Không khiến ý tới linh đang nữ tử đang nghiến răng nghiến lợi, Bảo Nhạc thần sắc nghiêm nghị, từ từ nói.
" Có một lời, Tạ mỗ phải nói trước, ta lúc trước hoàn toàn xác định che giấu bản nguyên mình có thể đầy đủ cởi bỏ phong ấn huyễn tinh thạch, nhưng tất cả điều này, là bởi vì ta không xác định thí luyện lúc này phải chăng thật sự cần muốn cởi bỏ phong ấn, phải chăng không giải khai cũng không ảnh hưởng tới truyền tống, nên nếu như có người không cởi bỏ cũng có thể thuận lợi thông qua thì cũng thể trách là Tạ mỗ lừa bịp tiền của các ngươi!"
" giao dịch này, căn bản không muốn tiến hành, là các ngươi bắt buộc yêu cầu, nên. . . nếu nhận tiền ta sẽ giải, không ủng hộ. . . đừng tới tìm ta!