Bây giờ xem ra, đối phương quả nhiên như mình suy đoán, từ đầu đến cuối ở bên cạnh mình. Điều này khiến Bảo Nhạc phấn chấn nhưng cũng đề cao cảnh giác.
Dù sao suy đoán và chân tướng vẫn chênh lệch, nhất là người giấy quỷ dị, nghĩ đến đối phương trên đường đi quan sát mình, mà mình lại không nhìn thấy gã, nên mới phải cẩn thận. nhưng trải qua lịch luyện đã có thể làm cho nội tâm không biểu lộ ra thần sắc. nên lúc này chỉ biểu hiện kích động, hướng về phía trước mặt người giấy lại ôm quyền cúi đầu thật sâu.
Người giấy lướt qua Bảo Nhạc, trong mắt lộ ra 1 tia u quang. dù Bảo nhạc quan sát kỹ cũng không nhìn ra được tâm tư của gã như thế nào. nhưng hắn có lòng tin là 1 khi đối phương đi theo mình mà hiện thân rồi thì sẽ cho mình 1 đáp án.
Mặc kệ có mưu đồ gì thì cũng nên nói ra một chút, bằng không thì người giấy cũng cần thiết nhàn rỗi không có việc gì, đến lừa lừa bịp trêu trọc mình.
Bảo Nhạc suy đoán không sai, người giấy trầm mặc ước chừng hơn mười thời gian hô hấp thì từ từ truyền ra lời nói .
"Xem ra ngươi so vưới Sơn Linh Tử kia thông minh hơn một chút. . . Bản tọa có thể giúp ngươi, nhưng cần trao đổi!"
thanh âm mang theo chút bén nhọn, tựa như ma sát, quanh quẩn bên tai Bảo Nhạc làm tu vi của hắn có chút ba động, nhưng rất nhanh bị đè xuống, ngưng thần nói.
"Tiền bối mời nói!"
Người giấy không lập tức nói chuyện, mà ánh mắt cẩn thận lướt qua Bảo Nhạc như có chỗ trầm ngâm, 1 lúc sau mới khẽ gật đầu, không nói tới trao đổi, mà nói đến trận thí luyện này.
" thí luyện Tinh Vẫn Chi Địa, ngươi bây giờ đối mặt chỉ là sơ bộ mà thôi, trọng điểm trận này thí luyện là thu được huyễn tinh thạch , tiến vào thí luyện chi địa kế tiếp!"
"Như bản tọa suy đoán, ở nơi đó thì ngươi và khác người tranh sẽ đoạt mười . . . Dẫn Tinh Cổ Chùy (dùi trống)!"
"Dẫn Tinh Cổ Chùy (dùi trống)?" Bảo Nhạc híp mắt lại, hỏi một câu.
" cơ duyên Tinh Vẫn Chi Địa là khiến ngoại vực tu sĩ nhưng ở đây thu được ngôi sao, đã bao gồm ngôi sao đặc biệt, từ đó tăng cảnh giới lên hành tinh, mà Phương pháp. . . là đánh trống dẫn tinh!"
"Lấy Dẫn Tinh Cổ Chùy (dùi trống) đánh Tinh Vẫn Thông Thiên Cổ, cho đến khi phát huy hết khả năng của nó và thời điểm dùi trống sụp đổ, nó có thể biến đổi các ngôi sao trên thế giới này, sau đó sẽ dẫn ra ngôi sao phù hợp nhất với người đó!"
"Nhưng dùi trống số lượng có hạn, Tinh Vẫn Chi Địa cách mỗi mấy trăm năm mới có thể hình thành mười Dẫn Tinh Cổ Chùy (dùi trống), mà mỗi một lần dùi trống hình thành thì Tinh Vẫn Chi Địa sẽ chủ động mở ra khiến người có tư cách ngoại vực tiến vào, từ đó lựa ra mười người, thu tạo hóa ở nơi đây!"
"vì vật. . . mới có một loạt thí luyện, cửa đệ nhất vượt biển vì đào thải, cửa thứ hai cũng Giống như thế, tìm Huyễn Tinh thạch, cuối cùng chỉ có ba mươi người có thể vào sau và cửa thứ ba!"
Người giấy từ từ nói ra. Từng từ làm Bảo Nhạc hô hấp dồn dập, não hải trong nháy mắt đã hiểu ra chuyến đi tới tinh vẫn chi địa. nhưng trong tâm thần có một nỗi nghi hoặc.
"Tiền bối, Tinh Vẫn Đế Quốc. . . Vì sao lại làm cũng? trên cơ bản là đưa người cơ duyên, chẳng lẽ đây là ước định với ngoại vực? hay là. . . bản thân Tinh Vẫn Đế Quốc vẫn nhất định phải làm thế vì lý do nào đó?"
Mắt thấy người giấy nguyện ý nói những chuyện này, Bảo Nhạc cũng không che giấu nghi hoặc của mình, hỏi.
Có thể trả lời tự nhiên là tốt nhất, còn không trả lời thì hắn cũng chẳng mất gì.
trong mắt Người giấy u quang lại lóe lên, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Bảo Nhạc, Bảo Nhạc cũng nhìn về phía người giấy, song phương ánh mắt nhìn nhau sau một lúc lâu, người giấy bỗng nhiên truyền ra tiếng cười quỷ dị.
"Ngươi đi vào Tinh Vẫn Chi Địa , luôn cảm nhận được có gì đó đúng không?" Người giấy với nụ cười thâm trường từ từ nói ra.
“Có chuyện gì sao?” Bảo nhạc trong mắt hiện lên suy nghĩ, nhớ lại những gì đã thấy suốt đoạn đường đi vào. Sau khoảng chục lần hít thở, ánh mắt đột nhiên co rút lại, nghĩ đến thế giới này thuộc về đối lập trắng và đen, sau đó thấp giọng nói.
"biển giấy đen, giấy trắng?"
"Không sai!" Người giấy nhẹ giọng nói.
" gọi là cơ duyên tạo hóa, đối với các ngươi thì đúng là như thế, nhưng với Tinh Vẫn Đế Quốc mà nói, thì việc này là tự cứu lấy mình!"
" thủ hộ giả Tinh Vẫn Chi Địa là Tinh Vẫn Đế Quốc, địch nhân của bọn họ. . . là biển giấy đen kia!
" thời điểm ban sơ, Hắc hải không phải là màu đen, nhưng theo thời gian trôi qua lại có một việc phát sinh khiến vùng viển này từng bước trở thành màu đen, với xu thế như bây giờ cuối cùng sẽ bao trùm toàn bộ Tinh Vẫn Đế Quốc!"
"Tinh Vẫn Đế Quốc trải qua nhiều lần thử và lần lượt thất bại, năm đó có một người Hoàng đế chí cao vô thượng, nghĩ đến một biện pháp đó là lấy hi sinh bản thân làm đại giá, thân thể hóa thành Thông Thiên Cổ, sau đó bản thân phân ra thần hồn, toàn lực liều mạng, cũng chỉ có thể sinh ra mười sợi thần hồn, cách mỗi mấy trăm năm giáng lâm một lần, hóa thành Dẫn Tinh Cổ Chùy (dùi trống)!"
"Lấy dùi trống đánh Thông Thiên Cổ, nhưng dẫn phát vạn giới huyễn hóa Ngôi sao, từ đó hình thành lực lượng trấn áp, mới có thể trì hoãn biển giấy đen lan tràn!"
"Nhưng quy tắc trở ngại, tu sĩ Tinh Vẫn Đế Quốc không có huyết nhục nên không thể đánh Thông Thiên Cổ, lúc này mới có chuyện tiếp xúc với ngoại giới và sau đó là những lần mở ra của vùng đất!"
thanh âm Người giấy bình tĩnh, không bất kỳ gì gợn sóng gì, duy chỉ có lúc đang nói tới vị hoàng đế đã từng sinh ra mười sợi thần hồn kia thì trong mắt có tia sát khí lóe lên, lộ ra hồi ức.
Nhưng hồi ức nháy mắt biến mất, thậm chí nếu không phải Bảo Nhạc quan sát cẩn thận và khoảng cách rất gần thì cũng sẽ không phát hiện được.
"Người này có giấy này liên quan gì đến hoàng đế tinh vẫn sao? "Bảo Nhạc dập tắt suy nghĩ này, và sau khi phân loại thông tin trong lời nói của đối phương trong đầu. thấy rằng logic chuyện này rất phù hợp, thế là hắn tin tưởng bảy tám phần, đồng thời cũng hiểu rõ Tinh Vẫn Chi Địa nhiều hơn một chút.
"Không biết tiền bối cần vãn bối làm gì?" sau khi Trầm ngâm , Bảo Nhạc vẫn hỏi câu này.
Nhưng câu nói này nói ra , người giấy nơi đó thần sắc hiển lộ ra một chút chần chờ, tựa hồ gã muốn khiến Bảo Nhạc làm sự việc mà ngay cả bản thân gã đang cố chấp với thái độ khó hiểu.
Bảo Nhạc cũng ngạc nhiên, nhưng thay vì tiếp tục nói, hắn chờ đợi suy nghĩ của người giấy.
Một lúc lâu sau, ánh mắt của người giấy lại rơi vào Bảo nhạc, nhìn hắn ta một lúc lâu, tựa hồ muốn nhìn thấu triệt khiến, cuối cùng khàn giọng nói ra.
"Ngươi. . . Rất kỳ quái!"
"A?" Bảo Nhạc trừng mắt nhìn.
"Ngươi rõ ràng ngươi tới từ Vị ương đạo vực nhưng lại như không phải, nhưng hết lần này tới lần khác trên thân có cảm giác tuế nguyệt. . . như vẻn vẹn như thế thì cũng thôi nhưng ở trên thân thể ngươi lại còn có khí tức không phải người của Vị Ương đạo vực, mà nói có thể là do tiếp xúc với vật phẩm không phải của đạo vực vị ương, nhưng ngươi thì khác biệt!"
"Ta quan sát ngươi hồi lâu, có chút phán đoán. . . Trên người ngươi có khí tức không phải của đạo vực vị uong, không phải tới từ vật phẩm nào đó, mà đến từ một đạo pháp thần thông của ngươi. . . Đạo pháp này lai lịch quá lớn, ta cũng nghe không rõ ngươi niệm gì, nhưng mỗi một lần triển khai, loại ý chí này tới từ sâu trong tinh không muốn thức tỉnh, giáng lâm. . . cả đời này ta chưa từng gặp được ý chí nào cường đại như cũng!"
Người giấy nói đến đây, Bảo Nhạc thần sắc nhìn như bình thườngr, nhưng nội tâm đã nhấc lên sóng gió, hắn biết rõ đối phương nói đúng là đạo kinh!
năm đó chị đẹp trong mặt nạ truyền thụ thần thông cho mình khiến những năm gần đây vì mình mà hóa giải nhiều lần nguy cơ. nhưng bởi vì ý chí giáng lâm càng ngày càng nhiều nên khí tức thức tỉnh có ẩn chứa một chút cảm xúc nào đó khiến Bảo Nhạc hãi hùng khiếp vía. vừa mới dùng thì cũng không dùng hết toàn lực đi niệm đến cuối cùng.
Thường thường là niệm trước mấy chữ thì đã lập tức dừng lại.
" nên, ta cần ngươi đi theo ta đi tới một chỗ, ở nơi đó. . . Dùng hết toàn lực, đi triển khai thần thông đạo pháp ngươi !"
Người giấy thở sâu, tiếp tục mở miệng.
"còn hồi báo, ta sẽ giúp ngươi thu được một dùi trống, thậm chí lúc ngươi gõ trống cũng sẽ xuất thủ tương trợ, khiến ngươi đạt được cơ duyên tạo hóa lần này, chí ít. . . Có thể thu được ngôi sao đặc biệt làm Hành Tinh ngươi!"
"Ngươi. . . Có đồng ý hay không?" Người giấy nói xong, ánh mắt thâm thúy, nhìn Bảo Nhạc , chờ đợi hắn trả lời chắc chắn.
Bảo nhạc cười khổ khi nghe được lời nói đó, đầu óc cũng quay cuồng, điều kiện của đối phương không cao, nhưng ... lại không dám
"Toàn lực ứng phó sao?, thật muốn triệt khiến quấy nhiễu ý chí thì đối phương có thể sẽ chụp chết mình như chụp chết 1 con muỗi, 1 chụp là toi mạng?"
Bảo Nhạc nghĩ tới đây, hít vào một hơi thật sau, vừa muốn nói xem có thể thay điều kiện hay không thì người giấy lại nói một câu.
"Ngươi như cự tuyệt, ta liền tiêu diệt ngươi!"
Bảo Nhạc thần sắc nghiêm lại, trong mắt có chút bất mãn, Giống như cảm thấy nhân cách mình nhận lấy vũ nhục nghiêm trọng.
"Tiền bối xem thường Tạ Đại Lục ta, Tạ mỗ không sợ bị uy hiếp, nếu ta không muốn thì dù chết cũng sẽ cự tuyệt. dọc trên đường vừa qua đúng là tiền bối đã trợ giúp ta quá lớn. vãn bối bất kể từ nội tâm hay hành động đều vô cùng cảm kích nhưng chuyện này. . . Tự nhiên là nghĩa bất từ dung!"