Tiếng gầm như sấm sét, sau khi được chiếc loa tăng cường, sóng âm truyền đi lập tức trở nên cực kỳ hung bạo, chiếc loa rốt cuộc chịu không nổi, mỗi một tấc lại sụp đổ trong khi sóng âm truyền đi
Mặc dù chia năm xẻ bảy, nhưng sóng âm vẫn lan tràn, Giống như cuồng bạo quét về phía nữ tử, lập tức đụng phải sóng âm của chuông. Sóng âm lại dễ như trở bàn tay hướng về phía Phượng trảo phóng tới ngăn cản, sau đó mang tất cả lực lượng bát phương, thẳng đến linh đang nữ tử.
Linh đang nữ tử biến sắc, loại thuật pháp sóng âm này, nàng mặc dù thường dùng, nhưng cô ta đã bị kinh hãi khi đối mặt với nó bất ngờ. thật sự là đại loa Bảo Nhạc bộc phát ra sóng âm quá mức cuồng bạo, thậm chí khiến bốn phía thiên địa vặn vẹo, mà còn chưa kết thúc, cơn bão này Giống như sóng âm còn ẩn chứa một đám sương mù hóa thành 1 ngón tay!
Đúng là thần thông Phiêu Miểu đạo viện Vân Vụ Chỉ!
Chuẩn xác mà nói, ngón tay mới là nguyên nhân khiến linh đang nữ tử sắc mặt biến hóa. chỉ trong nháy mắt, nàng đã nhận ra một kích này đối phương triển khai có chỗ khác thường.
"còn Ẩn chứa thâng thông khác!" Linh đang nữ tử hô hấp gấp rút, trước mắt nguy cơ hai tay nâng lên, lập tức hư vô 4 phía nàng truyền ra từng tiếng Phượng Minh, tốt hơn cộng tám con Phượng Hoàng huyễn hóa ra, cuối cùng trên mi tâm nàng còn xuất hiện một ấn ký Phượng Hoàng tổng cộng hóa thành chín con!
Đây là thần thông Cửu Phượng phái, Cửu Phượng Tề Minh!
Gần như ngay khi ấn ký Phượng Hoàng xuất hiện trên mi tâm, linh đang nữ tử mở to miệng, phát ra một tiếng truyền khắp tứ phương, cùng tám con phượng hoàng vây quanh, âm thhắn hình thành dường như không cao, nhưng nó càng rõ ràng dường như có thể thanh tẩy mọi thứ. hướng về phía Vân Vụ Chỉ và sóng âm cuồng bạo va chạm.
Nếu như âm bạo đại loa như hỏa diễm cuồng nộ, thì Cửu Phượng Tề Minh nhu tuyền, va chạm như như nước lửa hình thành chấn động, lấy nơi đây làm trung tâm, điên cuồng khuếch tán bốn phía.
Đại địa chấn động, núi đá sụp đổ, cỏ cây tan thành mây khói, thậm chí còn tạo thành vô số bụi mù ở thiên địa che mờ ánh mắt, từ xa nhìn lại, nơi đây như một mảnh mơ hồ!
Sau hơn mười nhịp thở, mơ hồ ở đây mới tiêu tán, lộ ra thân hình của linh đang nữ tử bên trong, y phục của nàng vẫn sạch sẽ không tì vết, quả chuông trên cổ tay cũng không có chút nào bị hư hại, có tám con phượng hoàng vây quanh nàng vẫn là phi thường., chỉ có dấu vết ở giữa mi tâm của nàng là thấp thoáng dường như bình phục tu vi chấn động
Còn có sắc mặt của nàng. . . Lúc này không còn là dáng vẻ cười không nói, mà có 1 chút lo lắng.
Bởi vì. . . bốn phía nàng đã đã mất đi thân ảnh Bảo Nhạc.
" miếng ngọc giản. . ." Linh đang nữ tử xoay người, nhìn về phương hướng mà mình đã đuổi theo từ trước, ánh mắt chậm rãi hiện lên một tia chiến ý, cô đã nhận ra có thứ gì đó trong ngọc giản mà Tạ Đại lục đã ném ra lúc trước , nó ẩn chứa ít thủ đoạn hay nói là. . . Lúc trước mình truy kích Tạ Đại Lục, căn bản cũng không phải là bản thể hắn !
"Ta rõ ràng truy một phân thân lâu như cũng, đến khi đối phương biến mất mới phát hiện nguyên nhân truy đuổi không phải bản thể. . ." Linh đang nữ tử nghĩ tới đây, sắc mặt càng khó coi.
"Tạ Đại Lục!"
linh đang nữ tử không cam lòng hạ. đồng thời cách cách nơi này rất xa, Bảo Nhạc đang bay nhanh thì đột nhiên hắt hơi.
"Có người đang nói xấu ta? Nhất định là linh đang nữ tử, nhưng nàng không biết tên thật ta, đoán chừng hẳn là Tạ Đại Lục. . ." Bảo Nhạc ngẩng đầu, trong thần sắc cũng có đắc ý, nhưng rất nhanh đắc ý thu hồi, con mắt cũng chầm chậm híp mắt.
Trên thực tế hắn khiến trong ngọc giản ẩn chứa ít bản nguyên mình mới thuận tiện thoát đi, mà miếng ngọc giản thứ hai lại có hơn phân nửa bản nguyên, nếu như đối phương đánh nát thì hắn sẽ mượn cơ hội ra tay, nếu như không khiến ý tới thì hắn có thể tình huống này thoát thân.
Tuy rằng cách xuất thủ này sẽ làm mất đi phần nào bản nguyên, nhưng sau khi so đo Bảo nhạc, vẫn cảm thấy tốt hơn một trận sinh tử chiến ngớ ngẩn với đối thủ. Cuối cùng, bất kể thắng hay bại, hắn ta sẽ gần như mất đi sức mạnh khiến chiến đấu trong một thời gian gian ngắn
Mà quan trọng nhất là, hắn phát hiện mình lúc trước ăn hết Hồn Linh quả , tựa hồ tốc độ khôi phục bản nguyên cũng tăng cao không ít. dựa theo phán đoán của hắn bộ phận tổn thất tối đa 3-5 ngày có thể bổ sung hoàn toàn .
“Thật tiếc cho cái loa lớn của ta.” Bảo Nhạc lắc đầu và quyết định tìm thời gian gian khiến luyện chế lại một lần nữa. pháp bảo dùng mát tay, chẳng những uy lực kinh người mà quan trọng nhất là khí thế của nó bộc phát ra như xuất kỳ bất ý.
"Còn có lúc vừa rồi giao thủ, linh đang nữ tử trên người tựa hồ có ít khí tức khiến ta rất không thoải mái. . ."
như có điều suy nghĩ bảo nhạc tản ra thần thức, bắt đầu tìm kiếm bốn phía huyễn tinh. Hắn ta biết rằng bảy ngày là rất ngắn, và không ai biết manh mối và vị trí của huyễn tinh thạch, vì cũng hắn ta chỉ có thể cố gắng tìm nó, hoặc ... đợi người khác tìm thấy nó rồi cướp đoạt.
"Có lẽ còn có những biện pháp khác có thể thuận lợi tìm được huyễn tinh thạch . . . Nhưng mà biện pháp đó đoán chừng là những thiên kiêu gia tộc nắm giữ ở trong tay, bọn họ biết được, nhưng ta thì không biết."
Bảo Nhạc nhíu mày, trong lúc suy tư nhưng tốc độ không giảm. trong lúc hắn tìm kiếm huyễn tinh, linh đang nữ tử cũng buông tha truy kích cũng tìm kiếm huyễn tinh thạch trên Huyễn Tinh.
Đồng thời, nữ tử đeo mặt nạ và tu sĩ nho nhã, người thanh niên mặc áo đen lưng cõng đại kiếm, hay là tiểu nữ hài sử dụng minh pháp, cũng như cũng, dùng các phương pháp khác nhau thoát ly khiến bắt đầu tìm kiếm huyễn tinh thạch.
.tiểu nữ hài thiên hướng quỷ dị, mặc dù nữ tử đeo mặt nạ tu vi và chiến lực là không tầm thường nhưng đuổi theo một nửa thì lại bất tri bất giác đã mất đi tung tích của đối phương.
Ngược lại tu sĩ nho nhã truy kích thanh niên mặc áo đen có chút thuận lợi. đối mặt tu sĩ nho nhã đuổi theo, thanh niên mặc áo đen lựa chọn rút kiếm chiến một trận.
Hai người đánh 1 trận này, có thể nói là kinh thiên động địa, cuối cùng tu sĩ nho nhã đệ nhất Tả Đạo thánh vực, cũng chỉ có thể cười khổ dừng tay, bởi vì tiếp tục nữa, y tính toán nếu có thể thắng được thì cũng trọng thương.
Loại chuyện này không cần phải cân đo đong đếm. Về cơ bản những cường giả biết cách lựa chọn, vì cũng. . . những thiên kiêu đỉnh cấp thế hệ như Bọn họ, cũng bắt đầu tìm kiếm huyễn tinh thạch. về phần những người khác, mặc dù cũng có bị vây khốn, nhưng vẫn có nhiều người đang phân tán ra, một bên tìm kiếm, một bên tránh né hư ảnh đuổi giết.
Cứ như cũng, thời gian một ngày qua rất nhanh đi. đến nay, còn không bất kỳ người nào tìm được huyễn tinh thạch, Bảo Nhạc cũng có lo nghĩ, bởi vì hắn đã bay thật lâu dù thần thức đã toàn lực tản ra không ngừng mà tìm kiếm nhưng thậm chí còn chẳng mấy khi gặp được những thứ thí luyện giả khác. Càng không cần phải nói cảm nhận được địa phương nào huyễn tinh thạch.
"Loại cảm giác này. . . Chẳng lẽ Tinh Vẫn đế quốc sở dĩ nói thời gian là bảy ngày, là vì bọn họ muốn lúc cuối cùng làm ra ít nhắc nhở, do đó khiến người tìm kiếm dày vò và gấp gáp trong nhất thời gian sẽ triển khai tranh đoạt sinh tử?"
Bảo Nhạc nhìn sắc trời một chút thì nhíu mày.
Đợi sau nửa ngày, không thấy bốn phía có bất kỳ phản ứng nào , Bảo Nhạc không phát hiện ra điều gì nên tiếp tục nói thầm.
"Nếu thật như thế, đoán chừng mục đích của Tinh Vẫn đế quốc không đơn giản như cũng. . ."
"Ai, thật khó tìm, những huyễn tinh thạch này rốt cuộc ở chỗ nào, chẳng lẽ thực sự muốn đợi đến cuối cùng. . ."
Nói đến đây, Bảo Nhạc buồn rầu xem xét bốn phía, ánh mắt léo lên, sau đó lại tự nói.
"Ta thế đơn lực bạc, sợ là tranh đoạt cuối cùng cũng không tới lượt."
"Làm sao bây giờ, aizzz nếu có người có thể tới giúp đỡ dù là khiến ta trả ít điều kiện, ta cũng có thể tiếp nhận."
Bảo Nhạc thở dài một tiếng, đang muốn tiếp tục nói, nhưng vào lúc này, bỗng nhiên bên tai của hắn truyền đến thanh âm quen thuộc sâu kín.
"Muốn hỏi ta thì cứ việc nói thẳng, không cần nói tới nói lui như cũng làm gì !" Theo âm thanh truyền ra, hư vô ở trước mặt hắn vặn vẹo, một người giấy từng bước một ra.
Gã xuất hiện làm âm hàn khí tức khuếch tán toàn diện, khiến Bảo Nhạc cảm thấy ret run , giật mình , tranh thủ thời gian gian ôm quyền, hướng trước mặt người giấy cúi đầu thật sâu.
"Vãn bối bái kiến tiền bối!"
người giấy này , đúng là cái vị trữ vật trong nhẫn trữ vật của hắn. trước đo đi mặc dù không trở về, nhưng trên đường đã nhiều lần nhắc nhở, khiến Bảo Nhạc có suy đoán đối phương. . . Có lẽ ở bên cạnh mình!
Bảo Nhạc có loại trực giác, đối phương tựa hồ không có ý xấu làm mình thất bại , bằng không mà nói chẳng cần nhắc nhở như lần trước, nên khẳ năng là trợ giúp mình rất lớn!
nên khi hắn tìm một ngày phát hiện không có kết quả thì bắt đầu chủ ý đánh tới trên người đối phương, cho nên vừa rồi mới lầm bầm lầu bầu. . .