Không trách suy đoán của bọn họ sai lầm, trên thực tế đổi là bất kể người nào, nhìn thấy một chiếc tinh vẫn thuyền xung quanh đầy trời tia sét màu đỏ thì cũng sẽ có phán đoán tương tự mà thôi.
Điều quan trọng nhất là tia chớp màu đỏ không hề lộ ra vẻ công kích, chỉ ở nơi đó phát ra khí thế bàng bạc, làm nổi bật U linh thuyền. kể từ đó, thiên kiêu trên tám chiếc thuyền tinh vẫn khác, cũng nhao nhao cẩn thận quan sát tới chỗ thuyền nơi bảo nhạc đứng.
Bảo Nhạc mấy người cũng không ngốc, rất nhanh kịp phản ứng, dù cảm thấy nội tâm quái dị, nhưng không một người đi hóa giải loại này hiểu lầm, ngược lại là trầm mặc không nói, làm hiểu lầm càng tăng hơn.
Về phần Bảo nhạc, sau khi quét mắt nhìn tám chiếc thuyền kia, trong lòng cũng ngưng trọng, nhìn sơ qua thì số người trên tám chiếc u linh thuyền này ước chừng 400 người, tăng thêm mình nơi này, Những người tham tinh vẫn chi địa lần này khoảng bốn trăm năm mươi hoặc sáu mươi người.
Trong này yếu nhất... Cũng so Linh Tiên đại viên mãn ngoại giới cường hãn hơn quá nhiều, mang đến cho hắn một cảm giác khó chơi ,khả năng so với mình chưa tấn thăng Linh Tiên đại viên mãn cũng không kém nhiều, còn có một số thì tựa hồ so với mình bây giờ cũng không thua bao nhiêu, còn có mấy người Bảo Nhạc nhìn không thấu.
"Cảm giác là như cũng, nhưng khi thực sự choảng nhau, không chỉ có tu vi của bản thân mới quyết định thắng bại, mà còn là pháp bảo và khả năng chiến đấu ..."
Bảo Nhạc nheo lại mắt trầm ngâm , ánh mắt của những người khác trên tám chiếc khác trên thuyền cũng đảo qua người bảo nhạc, nhưng có thể cảm giác được hầu hết ánh mắt đều tập trung chỗ nữ tử đeo mặt nạ kia.
đúng lúc mọi người đưa mắt nhìn nhau, khi chín chiếc u linh thuyền dần dần dừng lại bên ngoài ngôi sao giấy khổng lồ, đột nhiên ... ngôi sao giấy khổng lồ đột nhiên phát ra ánh sáng trắng mạnh hơn, bao phủ tứ phương, đồng thời vang lên tiếng ầm ầm khắp không gian.
Cùng với âm thanh bộc phát, ngôi sao giấy khổng lồ run rẩy có thể nhìn thấy bằng mắt thường, như thể từ từ kéo dài ra, từ trạng thái hình cầu ... kéo dài thành hình người! !
Nói một cách chính xác, đây là một người giấy khổng lồ, bề ngoài của nó trông giống hệt như người giấy chèo thuyền, như thể tất cả những người giấy đều không thể phân biệt được về ngoại hình.
Cả người hắn vốn là co quắp lại với nhau nên Giống như một tinh cầu, nhưng khi mở ra, khi thân thể lộ ra toàn bộ, toàn bộ tinh không run lên, một cỗ áp lực khó tả và lực lượn uy áp, Giống như một cơn bão tràn ra tứ phía, đồng thời bao phủ vô tận tinh không, Giống như trong cơ thể của nó có hơn một ngàn ngôi sao hội tụ khiến tạo thành sức mạnh.
Mọi người vừa mắt một cái liền không khỏi đầu óc run lên, ánh mắt như bị đâm thủng, dường như người giấy kia chỉ cần một ý nghĩ có thể làm cho mù mắt tất cả bọn họ, cảm giác này biến thành một uy áp gần nhưm nghẹt thở tất cả mọi người!
Một mặt là bởi vì kinh hãi tu vi của hắn, khác là bởi vì thân thể to lớn. trước mặt hắn, những thiên kiêu tới đây thí luyện còn không tính là con sâu cái kiến. Chỉ có chín chiếc u linh thuyền dường như Kích thước miễn cưỡng có thể gọi nó là một con kiến!
“Đại năng tinh vực!” Đây là nhận định của Bảo Nhạc khi hắn nhìn thấy người bằng giấy khổng lồ này và cảm nhận được uy áp của nó. Vì cảm giác này, hắn chỉ cảm nhận được ở hai người, một người là liệt diễm lão tổ, người còn lại là sư huynh trần thanh tử
Chỉ là cảm nhận giống nhau, nhưng cũng có điểm mạnh có điểm yếu, hiển nhiên người giấy này không mạnh bằng liệt diễm lão tổ, so với sư huynh chênh lệch càng thêm lớn.
phán đoán Tương tự không chỉ Bảo Nhạc nơi này mà hiển nhiên thiên kiêu tới đây cũng thấy cũng, bối cảnh của bọn họ coi như toàn bộ đạo vực thì có thể xem như hào môn, kiến thức tự nhiên rộng rãi khong ít, nên cũng lập tức có suy đoán.
Đang lúc tất cả thiên kiêu đều kinh hãi, thu hồi tầm mắt cúi đầu muốn bái kiến thì đột nhiên, hai mắt của người giấy khổng lồ này đột nhiên mở ra, lộ ra ánh sáng băng giá, đồng thời vang lên âm thanh vang vọng khắp tinh không
"Chào mừng tới tinh vẫn chi môn!"
Lời vừa ra đã quanh quẩn tâm thần mọi người, mảnh trắng tinh không màu trắng tựa hồ cũng nhận ảnh hưởng, nhấc lên rất nhiều gợn sóng, khuếch tán bát phương khiến toàn bộ tinh không màu trắng, biến thành một mặt biển đầy gợn sóng!
Sau đó cuộn trào một Hải Lãng màu trắng khổng lồ về phía xa, không ngừng nâng lên, tiếp theo đó đã cao quá tầm mắt của mọi người, khiến Bảo Nhạc và tất cả mọi người ở đây cũng đều không tự chủ ngẩng đầu, vẻ rung động trên mặt khó nén được.
Ngay cả nữ tử đeo mặt nạ, và những Thiên kiêu khác được Bảo Nhạc tập trung chú ý, trong giây lát tất cả đều ngốc trệ, thật sự là ... cơn sóng lớn đang bùng phát vào lúc này, khi những gợn sóng biến mất, từ từ lộ ra chân diện mục!
Nó hoàn toàn không phải là một con sóng lớn, nó Giống như một tờ giấy phẳng, gấp đôi và một bên nâng lên!
Hay khiến miêu tả như cũng là không hợp, vì lúc này, nếu bạn có thể đứng ở điểm cao nhất và nhìn xuống, bạn có thể nhìn thấy ... trên tinh không màu đen tối có một vùng trắng xóa này ... rõ ràng là thật. một tờ giấy trắng khổng lồ.!
Cho dù là người giấy hay u linh thuyền có hơn bốn trăm thiên kiêu trong đó. Tất cả đều nằm trên tờ giấy trắng này. Hiện tại, tờ giấy trắng này đang được gấp lại một nửa!
Tất cả chỉ là một câu chuyện dài, nhưng thực tế nó đã xảy ra ngay lập tức. Trong khoảnh khắc tiếp theo, tờ giấy trắng khổng lồ này được gấp lại một nửa, và những chiếc u linh thuyền và những người trong đó, cũng như người bằng giấy khổng lồ, toàn bộ bị bao phủ, và đồng thời phạm vi của tinh không trắng bị giảm đi một nửa.
Không kết thúc ở đó, tờ giấy trắng sau khi gấp một nửa này, trong tiếng vang vọng của âm thanh ầm ầm, trên tinh không không ngờ lại gấp đôi một lần nữa, rồi lại tiếp tục gấp làm đôi, phạm vi bề mặt của nó cũng nhanh chóng giảm bớt, ngày càng mỏng hơn, đồng thời, độ dày của nó cũng tăng lên vô hạn.
Gấp xuống gần như vô tận, tờ giấy trắng cuối cùng xuất hiện trên tinh không đột nhiên hóa thành một đạo kim sắc màu trắng, đâm vào hư không, xuyên qua trong chốc lát, biến mất!
Cơ hồ nó biến mất trong nháy mắt, đã từng màu trắng tinh không trang giấy chỗ khu vực , lập tức có mấy chục đạo khí tức, trong chốc lát Giống như từ sâu trong tinh không hàng lâm xuống, không huyễn hóa thành cụ thể thân ảnh, mà ý chí giáng lâm, ở nơi này cảm thụ , lại nhìn bạch châm biến mất chi địa.
"Vẫn như loại thủ đoạn này..."
"Dù là lại nhìn một lần, cũng vẫn không thể suy nghĩ thấu triệt, không tìm thấy người trí cụ thể tinh vẫn chi địa!"
"Có thể khẳng định, có liên quan tới minh pháp, nhưng trên thực tế cả hai không tại liên quan mảy may nào..."
"Tinh vẫn chi địa, chưa hết đạo vực và ngoại vực kết nối bằng một vết nứt a..."
"Còn có lôi hải màu đỏ, cũng có chút kỳ dị... Lại cùng nhau đi vào?"
Mỗi người trong số những ý chí này là trong gia tộc và lực lượng tương ứng, là một sự tại Giống như lão tổ. Họ tập trung ở đây không phải khiến hộ tống con cái của họ mà vì muốn thăm dò bí mật đại môn tinh vẫn mở ra
Nhưng rõ ràng, lần này, họ vẫn thất bại.
Và lúc đó, sâu trong tinh không tràn ngập một mảnh hỏa diễm, một ngôi sao to lớn, Ngôi sao nhìn tựa như một đan lô bàng bạc, có trên trăm Hằng Tinh vờn quanh bốn phía, chuyển vận tạo thành nhiệt độ cao, mà trên Ngôi sao đỉnh này có một lão giả khoanh chân ngồi.
Lão giả này, chính là Liệt Diễm lão tổ, ông ta căn bản nhắm hai mắt, lúc này bỗng nhiên mở ra, cúi đầu xoay tay phải lại, trong lòng bàn tay xuất hiện một ngọc giản truyền âm, cúi đầu nhìn một chút , lại nhìn phía nhìn sâu trong tinh không, khóe miệng từ từ lộ ra vẻ tươi cười.
" tiểu oa nhi Tạ gia xin giúp đỡ? Đi cầu ta hỗ trợ nói giúp? Đây không phải tìm nhầm người sao... Nhưng mà ta có loại dự cảm, Trần Thanh Tử chém giết liệt nguyệt thần Hoàng lúc trước và tiểu sư đệ của hắn sẽ trở thành đệ tử của ta."
"Trần Thanh Tử ah Trần Thanh Tử, đây là mệnh, hừ, mặc dù ta đánh không lại ngươi, nhưng nếu dự cảm trở thành sự thật, đến lúc đó ngươi thấy ta nào xưng hô như thế nào đây. còn có tiểu oa nhi Tạ gia xin giúp đỡ, ha ha, có ý tứ, thú người lắm, không biết hắn biết được người mình cần xin giúp đỡ là tiểu tử Bảo Nhạc, oa nhi này sẽ gì biểu lộ cái gì nhỉ..." Nghĩ đến đây loại tình huống này Liệt Diễm lão tổ không nhịn được vui vẻ cười lớn.
Tiếng cười của ông ta truyền khắp hỏa diễm tinh vực, vang vọng trong tâm trí của vô số sinh mệnh nơi đây, thậm chí xung quanh ông ta còn có mười tám đạo huyễn ảnh nhanh chóng ngưng tụ, hóa thành mười tám tu sĩ với các chủng tộc khác nhau, cúi đầu trước liệt diễm lão tổ.
"Bái kiến sư phụ !"
"Không biết sư phụ tại sao lại vui mừng như cũng?" Những tu sĩ này tu vi không tầm thường, lúc này mắt thấy sư phụ vui vẻ như thế, không khỏi cười hỏi.
Liệt diễm lão tổ đang ngồi trên đan lô, nghe cũng một lại vui vẻ truyền ra tiếng cười.
"Khẳ năng cao các ngươi sẽ có thêm một tiểu sư đệ."
Trong lời nói, không ai khiến ý khi liệt diễm lão tổ nhìn đồ đệ, trong mắt hiện lên một tia sầu não bi thương.
" tiểu sư đệ..."