"không phải thế chứ... ta chỉ ước có 1 điều thôi mà..." nội tâm Bảo Nhạc kêu rên. hắn đã đã nhìn ra, lần này tia sét, bất kể là một đạo đơn độc thì chỉnh thể vẫn có phạm vi và uy lực siêu việt lúc trước mình gặp phải lôi trì rất rất nhiều.
Giữa hai bên, thậm chí không thể đi so sánh, tựa như sông suối so với đại đương cũng. tia sét xuất hiện lần này, bất kỳ một đạo nào khiến Bảo Nhạc cảm thấy kinh tâm động phách, có một loại cảm giác nguy cơ sinh tử mãnh liệt.
"Liệu người giấy có biết đó là do ta không nhỉ, hắn sẽ không ném ta ra ngoài chứ ..." Bảo Nhạc cũng bị kinh hãi như những người khác, nhưng sự căng thẳng và khóc lóc trong lòng hắn ta nhiều hơn những người khác cộng lại..
Kỳ thực hắn biết rất rõ những tia chớp này đến vì mình, chỉ cần người giấy đuổi mình ra ngoài, thuyền sẽ không còn bị sét đánh..
Đặc biệt là nhìn tinh không chung quanh đã hoàn toàn biến thành một màu đỏ, tia chớp to lớn khôn lường, từ chung quanh Giống như lửa giận ngập trời, nổ tung như điên cuồng, con thuyền này dù có mạnh đến đâu vẫn sẽ rung động mạnh mẽ. trong lôi hải vô tận trấn động mãnh liệt
Dường như khoảnh khắc sắp sửa tan rã khiến Bảo nhạc càng thêm căng thẳng, những người khác trên thuyền tuy không như hắn nhưng cũng rất căng thẳng, hơn nữa không thể hiểu được đang có chuyện gì nên cũng không khỏi lo lắng. phát ra tiếng gầm nhẹ
“Chẳng lẽ có đại năng tinh vực xuất thủ sao?”
"Không khả năng ah, xem như tinh vực đại năng, cũng sẽ không đối với chúng ta xuất thủ, dù sao gia tộc chúng ta và bất kỳ một nào thế lực cũng đủ mạnh mẽ, cộng lại 1 chỗ... Tinh vực đại năng dám ra tay sao?"
"Chẳng lẽ đây là quá trình đi tinh vẫn chi địa cần phải trải qua, sao điển tịch trong gia tộc không ghi chép ah."
Đám người kinh hãi nội tâm nhao nhao chuyển động suy nghĩ, thậm chí không thể không làm ra chuẩn bị, một khi thuyền sụp đổ nên đào tẩu như thế nào, nơi đó người giấy thần sắc ngưng trọng không ít, nâng tay phải lên vung lên, lập tức một tầng ánh sáng nhu hòa, bao phủ thuyền, đón tia sét từ bốn phía lan tràn phóng tới, bỗng nhiên đối kháng lại.
Ngay sau đó, tiếng nổ vang lên khiến tất cả mọi người đều điếc tai, U linh thuyền này rung chuyển hơn bao giờ hết, nhưng dù sao nó cũng chống lại được làn sóng sấm sét.
Nhưng mọi người đã quá muộn khiến an tâm, khoảnh khắc tiếp theo ... lôi hải xung quanh như nổi cơn lôi đình, không ngờ ... sấm sét tụ lại tứ phía, với khí tức kinh người và cường đại hơn trước, lại bổ tới
Thấy cũng, người giấy như rống lên, thân hình nhất thời gian phát ra bạch quang, với tốc độ chưa từng thấy, hắn điên cuồng khua mái chèo, cho nên ngay lúc trước sấm sét vây quanh, tốc độ của U linh thuyền bùng nổ điên cuồng, lướt dữ dội về phía xa, tốc độ cực nhanh khiến Bảo Nhạc và những người khác trên con thuyền cảm thấy vô cùng khó chịu.
Một số người khóe miệng tràn ra máu tươi, nhất định phải nắm thật chắc đồ vật xung quanh, bằng không mà nói, cũng sẽ bị văng ra ngoài, với tốc độ cực hạn này, u linh thuyền cuối cùng cũng tránh được lôi hải, Giống như một lỗ đen mở ra, chui vào, và xuất hiện ngay sau đó, như thể đang nhảy vọt, xuất hiện trên tinh không phía xa mảnh lôi hải đó..
Nguy cơ cơ cũng không kết thúc... Không đợi Bảo Nhạc nơi này thở phào, lúc này nguyên bản tinh không đang yên tĩnh, lại có tia chớp, mảnh lôi hải kia lại đang đuổi theo từ xa, tốc độ lôi hải nhanh chóng, sấm sét tiếp tục bổ xuống u linh thuyền, khiến cho u linh thuyền tiếp tục rung chuyển, xung quanh tiếng gầm thét càng lúc càng báo động.
"Không xong a!" Bảo Nhạc khóc không ra nước mắt, những người khác cũng sắc mặt trắng bệch , nhìn người giấy đầu thuyền đang khua mái chèo túi bụi, nhìn từng đạo tia sét rơi xuống. cũng may u linh thuyền hoàn toàn không tầm thường, mà người giấy tựa hồ toàn lực liều mạng. thế là dù lần lượt na di cung không thể thoát ra khỏi lôi hải, nhưng sau cùng cũng không bị mắc kẹt trong trung tâm của lôi hải .
Chỉ Nhưng mà... Mảnh lôi hải mênh mông này, trong hành trình như khóa chặt u linh thuyền, một đường truy kích, cho dù thời gian gian trôi qua, đã hơn một tháng trôi qua, nhưng Lôi Hải vẫn cố chấp... Từ xa nhìn lại, có thể thấy U linh thuyền phía trước và lôi hải phía sau, khí thế bàng bạc, đủ khiến khiến cho tất cả những ai nhìn thấy nó, nội tầm dấy lên sóng to gió lớn
Thậm chí sẽ sinh ra một chút ảo giác, rằng lôi hải là một bộ phận thần thông của u linh thuyền. thật sự là từng đạo sấm sét tiếp tục hướng về phía u linh thuyền đánh tới như từng sợi xiềng xích, khiến lôi hải phía sau như khổng tước xòe đuôi, làm nổi bật sự không tầm thường của u linh thuyền.
Nhưng chuyện này cũng không có gì lạ mà cũng không phải điều mà Bảo nhạc muốn càng không phải điều mà mấy chục Thiên kiêu trên thuyền muốn, trong khoảng thời gian gian này, không ai lên tiếng, sắc mặt trắng bệch. nữ tử mặt nạ trong mắt cũng mang theo sự hoảng sợ không thể tĩnh tâm tu luyện. Tất nhiên điều này người giấy cũng chẳng muốn chút nào
Bảo nhạc không biết có phải mình bị ảo giác hay không, lờ mờ nhìn thấy trên trán người giấy có chút mồ hôi, điều này khiến lòng hắn càng thêm run rẩy, thầm thề sau này sẽ không bao giờ dùng bình cầu nguyện một cách bừa bãi nữa.
"Thế này mà gọi là bình cầu nguyện sao, căn bản là vật tự sát mà! !" Bảo Nhạc bi phẫn , nửa tháng nữa lại trôi qua
Lôi Hải ... vẫn kiên trì theo đuổi mà lúc này U linh thuyền lại giảm tốc độ và tiến vào một ... tinh không khác thường!
Nó tới đây như thế nào, Bảo Nhạc không phát hiện, như thể là na di, cũng Giống như xuyên qua và như thể tinh không xung quanh nó sẽ tự biến hóa trong chốc lát.
Đây là tinh không màu trắng, thậm chí chính xác mà nói, màu của tinh không này là màu của tờ giấy trắng, bởi vì ... Nhìn nó, vô tận chung quanh thật Giống như tờ giấy trắng, nhất là trên tinh không màu trắng này. Những ngôi sao, lớn nhỏ, tất cả đều là ... tờ giấy trắng khi mọi người nhìn vào chúng!
Và U linh thuyền, vào lúc này, từ từ dừng lại trước một ngôi sao giấy trắng khổng lồ!
“Tinh không giấy trắng, những ngôi sao giấy trắng, đại môn vào tinh vẫn vẫn chi địa !!” Có người trên thuyền phấn khích thốt lên, lý do của sự phấn khích là sau khi đến đây, có lẽ tia sét sẽ không xuất hiện.
Nhưng thật ra ... Lôi hải ngay từ đầu cũng không xuất hiện, mà chỉ sau mười mấy nhịp thở, trên tinh không màu trắng, Lôi hải màu đỏ đã ầm ầm giáng lâm, từ đằng xa nhanh chóng hướng về phía Bảo Nhạc chỗ u linh thuyền lan tràn tới.
"toi đời rồi!" Bảo Nhạc trợn to con mắt, bốn phía những người khác cũng nhịn không được kêu rên , có lẽ đại môn tinh vẫn chi địa chỗ mảnh này tinh không màu trắng này hoàn toàn có chỗ khác thường, khiến mảnh màu đỏ lôi hải dù đuổi theo, nhưng lại chậm hơn u linh thuyền. dù nhìn rất kinh khủng, nhưng không bao phủ u linh thuyền, chỉ là không ngừng có tia chớp màu đỏ bắn phá u linh thuyền.
Quá trình này kéo dài nửa tháng, trong nửa tháng này, đám người Bảo Nhạc vô cùng căng thẳng, dường như ngay cả người giấy cũng đứng đó rất cảnh giác.
Cho đến nửa tháng sau, trên tinh không trắng xóa phía xa, đột nhiên ... chiếc u linh thuyền thứ hai xuất hiện!
Sau đó đến chiếc thứ ba, thứ tư, và cho đến khi u linh thuyền thứ chín cũng nhanh chóng xuất hiện, Bảo Nhạc đã hiểu rằng u linh thuyền không phải là một mà là chín!
Thế là không khỏi nhìn về phía khác tám chiếc thuyền kia, muốn xem xét một chút thiên kiêu phía trên, có tại cường giả hay không. không chỉ có Bảo Nhạc như thế, những người khác trên thuyền cũng như cũng. nhưng trên thực tế... tám chiếc u linh khác thiên kiêu nhóm trong đó cũng như thế, nhưng bọn họ gần như không hẹn mà cùng nhìn về phía con thuyền nơi có Bảo nhạc và những người khác!
Thật sự là... con thuyền chỗ bọn người Bảo Nhạc quá mức kinh thế hãi tục một chút, khiến cả thế giớ chú ý cũng không chút nào khoa trương, khiến không ít người trợn mắt hốc mồm, bởi vì trong màu trắng trong tinh không này lại có lôi hải màu đỏ, so với trong đêm tối có bó đuốc còn nổi bật hơn!
Nhất là bọn họ không biết rõ tình hình, không biết lôi hải là đuổi theo u linh thuyền, cho nên khi nhìn thấy, bởi vì lôi hải trôi nổi, và tràn ra uy áp, khiến bản năng bọn họ cho rằng, đó một chiếc u linh thuyền... Khó lường! !
"Hẳn là thuyền , có một tuyệt thế thiên kiêu, dùng Phương pháp này đến chấn nhiếp chúng ta?" Lúc này rất nhiều người híp mắt lại, đồng thời lộ ra cảnh giác, nội tâm dâng lên suy đoán như cũng!